h mất sự
chân thật!” Bắt đầu từ khi nào, hắn cũng không biết. Hoặc là từ lúc
phong nàng làm Quý Phi! Khi đó sắc phong hắn tâm không cam tình không
nguyện, bởi vì hắn nghĩ đến thái hậu. Lúc ấy nàng ở trong mắt hắn chẳng
qua chỉ là một tên ngu ngốc ngụy trang thành Nguyễn Tuệ. Hắn cười thầm
trong lòng, cười thầm thái hậu tự cho là đắc kế, cười thầm Phi Tâm tự
cho là có thể mượn chuyện này mà lên đời! Từ Phu Nhân đến Quý Phi, nàng
giả vờ một năm, cứ giả vờ đi, xem khi nào nàng sẽ lộ ra mặt mũi thật của mình. Xuất thân thương nhân gian trá xảo quyệt, làm sao xứng đáng cùng
hắn sánh vai trong cung vàng điện ngọc? Thuận theo ý thái hậu, để cho
nàng làm Quý Phi, chờ xem bộ dạng đắc chí ngu xuẩn của một tên tiểu nhân sẽ đạp nàng một cước xuống thế nào!
Nhưng mà hắn tính sai rồi, là Quý Phi cố tình như thế. Sau đó hắn từ từ phát
hiện nguyên nhân nàng vẫn không nhìn hắn. Ngoài mặt thì ra vẻ sợ sệt,
hóa ra là chưa bao giờ để hắn vào mắt! Trong mắt nàng chỉ có danh dự gia đình, chỉ có đoan trang hiền đức. Nàng giả vờ như vậy không phải là vì
muốn hắn cắn câu, chỉ là chỉ có thể giả vờ thì mới có thể tiếp tục trụ ở đây. Thời gian càng dài, sự kiên nhẫn của hắn càng vơi bớt, thấy nàng
không thuận theo thì tức giận! Hắn thậm chí còn có cảm giác rằng nàng
không chỉ sợ hắn mà còn có phần chán ghét hắn, ánh mắt né tránh không
chịu nhìn hắn, hắn cứ lại gần thì nàng lại như con chuột hoảng loạn trên chiếc thuyền sắp chìm! Nàng lại có thể có dũng khí chán ghét hắn? Rốt
cuộc nàng có biết mình giữ thân phận gì hay không? Một bên muốn mượn
việc trụ ở đây để đề cao thể diện cho nhà Lạc Chính, một bên còn dám
chán ghét hắn, quả thật là một nữ nhân đần độn!
Cho nên càng phải trị nàng, nàng càng sợ cái gì hắn liền chỉnh cái đó. Thái độ của Vân Hi đối với nữ nhân luôn luôn ôn hòa, mặc kệ trong lòng nghĩ
như thế nào, ít nhất biểu hiện luôn nhã nhặn. Duy trì hậu cung giống như duy trì triều đình vậy, mọi người hòa thuận cũng ít sinh sự. Lâu ngày,
cái gì thích hay không thích cũng đều không sao cả, tóm lại là có chút
tình cảm. Nhưng đối với Phi Tâm, hắn không ôn hòa nổi. Cũng không biết
vì sao, đã không mềm mỏng được lại càng hay tức giận. Về sau, thấy vẻ
mặt sống không bằng chết của nàng, hắn cũng khó chịu theo. Chỉnh nàng
xong rồi, hắn cũng không thoải mái, ngược lại càng phẫn nộ.
Sau cùng hắn mới hiểu ra, Lạc Chính Phi Tâm căn bản chính là thiên ma tinh
trong lòng hắn. Bọn họ quá giống nhau, có khi thậm chí như là một khối,
cho nên nàng khó chịu hắn cũng khó chịu theo. Cho nên hắn làm cho nàng
hiểu ra, dạy dỗ cũng tốt uy hiếp cũng tốt, dù sao cũng hiểu được. Không
thể để một mình hắn tự oán tự đau!
Nếu nàng không hiểu khó khăn của bọn họ cũng được. Hiểu được rồi, lại gài
bẫy nàng. Ai có thể hiểu nàng hơn hắn, nàng nhất định sẽ liều lĩnh vì
hắn! Cũng chính là vì hiểu rõ, hắn mới càng đau. Phi Tâm cảm thấy cánh
tay hắn càng siết chặt, không khỏi dán chặt hơn một chút, im lặng ở
trong lòng hắn nói không ra lời.
Đang lúc hai người không nói gì, đột nhiên nghe thấy cửa điện có tiếng vang, cách mấy cái chụp đèn mơ hồ còn thấy bóng người lắc lư, thỉnh thoảng
còn có tiếng ho khan. Phi Tâm vừa nghe thấy thì ước chừng là đằng trước
có chuyện, Uông Thành Hải sợ lỡ chính sự nên làm chút tiếng động cho
người ta để ý. Nàng vội vàng đứng dậy giúp hắn mặc y phục, Vân Hi ôm
nàng không động đậy, cao giọng nói: “Chuyện gì, mau nói đi.”
Uông Thành Hải đáp lại: “Hoàng thượng, Tĩnh Hoa Phu Nhân qua đây thăm Quý Phi nương nương, đang đợi ở trước điện!”
Vân Hi nghe xong thì bực mình: “Để Thường Phúc ra ngoài đuổi nàng ta đi!”
Hắn vừa đưa tay xoa đầu nàng vừa nói, “Thật đáng ghét, khó có được thời
gian nửa ngày rảnh rỗi đến đây tụ họp, không được bao lâu thì lại qua
đây thăm!”
Phi Tâm nhìn vẻ mặt của hắn, xem ra hắn hiện giờ ngay cả muốn giả vờ hăng
hái cũng không nổi. Nhưng đây là trong cung, cũng không phải nàng là phi tần duy nhất, cứ tiếp tục như vậy cũng không hay!
Phi Tâm nghĩ thêm một chút rồi đột nhiên nói: “Hoàng thượng…”
“Nàng có thể rộng lượng như thế, sao ta còn không thoải mái chứ?” Vân Hi ngắt lời nàng, hắn biết nàng muốn nói gì, nhất thời nhìn bộ dạng nhíu mày
của nàng.
Phi Tâm đỏ mặt cười cười: “Nếu không động tâm, không dám nói đến những
chuyện khác, rộng lượng đối với người khác rất dễ dàng. Nhưng rõ là động tâm, nào có nghĩ nhiều, hai chữ bao dung phải nhịn!” Nàng nhấp môi
dưới, “Ngược lại không phải thiếp là đồ háo danh, cũng không phải cố ý
muốn nói chuyện trái lương tâm. Lần đó thiếp cho rằng thiếp sắp chết,
nên có lòng để cho Tuyết Thanh giữ chàng lại, cho nên mới nói một tí với nàng ta. Tưởng rằng nàng ta cuối cùng là thật tâm, như thế thiếp cũng
sống yên ổn.”
Phi Tâm thấy hắn muốn mở miệng thì vội vàng nắm chặt tay hắn: “Đêm mười sáu tháng tư giả vờ treo cổ tự tử, thấy Tả phu nhân mới hiểu ra. Về sau
chàng cũng mắng thiếp, chê thiếp đến chết cũng phải an bài người cho
chàng, níu lấy cái danh hiền đức không chịu thả! Thật ra thì tình này
đổi hay không đổi, chúng ta đều khôn