i nàng
bước vào cấm cung, trống trận đã đánh vang!
Vân Hi rũ mắt nhìn sắc mặt của nàng, lời của nàng làm cho hắn trở lại mùa
xuân năm năm trước! Thật ra thì hắn giống như nàng, bọn họ đều như là bị tầng tầng lớp lớp mãnh thú bao vây cẩn thận che giấu nanh vuốt của
mình, cố sức ra vẻ nhu thuận hay sáng rỡ, đè xuống lo lắng trong lòng.
Lúc mới gặp nàng hắn đã hiểu được ý đồ của thái hậu. Hắn cũng không ngại bên người tất cả đều là nữ nhân có dụng tâm kín đáo, trong cung luôn
luôn như thế, thật thật giả giả cũng không cần phải phân biệt quá rõ
ràng. Trong cung không tranh đấu thì sẽ bỏ mạng, kẻ yếu vĩnh viễn sẽ bị
giẫm đạp.
Nàng bắt chước Nguyễn Tuệ thật ra khiến hắn cảm thấy có chút kỳ quái. Ánh
mắt của nàng chưa bao giờ nhìn hắn! Nàng vào cung làm phi, mưu cầu địa
vị cao, không ngại làm thế thân, không ngại trở thành đao phủ của thái
hậu, cũng không nhìn hắn? Nàng tiến cung, nhiệm vụ hàng đầu là mượn hình ảnh người khác lấy được thánh tâm, lại đạt được mục đích khống chế của
hắn. Đây đương nhiên là thái hậu tình nguyện, nhưng đây cũng là chuyện
nàng nhất định phải hoàn thành cho thái hậu khi tiến cung. Nhưng mà sau
khi nàng được phong Chiêu Hoa Phu Nhân, nàng dường như đem càng nhiều
tinh lực đặt trong hoàn cảnh mới mà ném hết những thứ khác ra sau đầu.
Cùng tiến cung với nàng, còn có mười người, mỹ nhân trong cung cũng tăng thêm rất nhiều. Hắn chờ xem nàng sẽ tung ra mánh khóe gì, thế mà nàng
không nhúc nhích cả một năm trời!
Vân Hi nhớ lại thì mỉm cười: “Lúc trước nếu nàng không như thế, sẽ không có ta và nàng cận kề nhau ngày hôm nay.” Khẽ thở dài một tiếng, đột nhiên
nhớ tới chuyện nàng sắp xếp ở trong Thọ Xuân Cung, hắn liền nói: “Năm đó mấy chuyện hư hỏng này nàng cũng đều nhớ được hết, vậy mà chuyện hai
mươi vạn lượng lại không ổn thỏa được?”
Phi Tâm đỏ mặt, cúi đầu xuống: “Lúc trước vào đây nghe người ta nói, trong
cung bất cứ cung nữ nào đều có thể so với một tiểu thư thích tự phụ, làm sao nhìn ra món tiền nhỏ này? Cho nên phàm là khen thưởng đều năm lượng mười lượng, hơi có diện mạo thì hai ba mươi? Về sau mới biết, nô tài
trong cung, tất cả lớn nhỏ đều coi như hơn vạn người, sao chịu được phần thưởng như vậy? Hoàng thượng ngày đó nhìn thần thiếp không vừa mắt, cứ
muốn chèn ép thần thiếp không cách nào sống yên ổn. Làm sao dùng đao
thương? Mấy lần thưởng tiền cho thần thiếp xong, thần thiếp liền không
còn một xu dính túi!”
Vân Hi nghe vậy thì mặt phát sốt. Ngày đó cố ý muốn trị nàng, cố tình
thưởng không bao nhiêu tiền, bảo một đống người sang chỗ nàng đòi
thưởng. Ai đến nàng cũng không từ chối. Không tới một năm, nàng đã nghèo mạt rệp! Lúc đó hắn xem đây là thú vui. Bây giờ ngẫm lại, hắn cũng
không biết lúc ấy mình nổi cơn điên gì nữa.
“Thần thiếp khi đó cũng sợ bị lột da, nhưng mà luôn luôn sĩ diện. Không muốn
nhất là tổn hại đến danh dự gia đình. Lúc ấy cũng không biết ai đã thổi
tin đồn, nói phụ thân thần thiếp là thương nhân bán trà, dựa vào hàng
giả khắp nơi mà đi lừa gạt người ta.” Phi Tâm vừa nói vừa chăm chú nhìn
Vân Hi, khiến hắn nghiến răng nghiến lợi muốn vân vê nàng.
“Ai bảo nàng không tươi cười cho ta nhìn? Thấy ta thì y như gặp quỷ vậy. Ta giết cả nhà nàng sao?” Vân Hi cuối cùng không nhịn được, đưa tay nhéo
mặt nàng. “Ngày nào nàng cũng chỉ biết nịnh bợ thái hậu và một đám tỷ tỷ muội muội thân cận. Sao nàng không đem đầu óc đi vào chính đạo? Còn nói có thể? Vậy thì năng lực của nàng sẽ không có chỗ dùng!”
“Chàng kéo thiếp từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Trong cung nhiều
người như vậy, lúc đó truyền ra lại nói thiếp là tiện nhân! Nếu chàng đã chán ghét thiếp thì không cần để ý đến thiếp làm gì. Dù sao chàng cũng
không đếm xỉa đến thiếp. Thái hậu cũng sẽ cho rằng thiếp vô năng. Sớm
muộn gì thiếp cũng sẽ trả hết nợ, một chút cũng không bẩn tay chàng!”
Phi Tâm đột nhiên khóc lóc, tức giận ném cái chén trong tay vào trong
ao. Nàng há miệng cũng không tự xưng “thần thiếp”. Nhất thời nói hết
những chuyện chan chứa trong lòng, hơn nữa gần đây nàng lại bị táo khí,
tính tình lại không đè nén được. Vừa nói, nước mắt nàng lại trào ra,
thoáng chốc khiến hắn ngây dại. Chưa bao giờ thấy nàng khóc lóc om sòm
phát cáu như vậy. Đúng là khiến hắn ngượng ngùng, nửa câu cũng không nói được!
Phi Tâm khóc một hồi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình hơi có phần quá mức, lại hít một hơi. Lén liếc hắn một cái, nàng nói: “Không đề cập đến
những chuyện này nữa nhé? Nói thêm nữa chàng lại tức giận.”
Vân Hi cúi đầu nhìn nàng, tay vẫy nước xoa mặt nàng. Hắn khẽ cười: “Không
tức giận, nàng chịu nói ra như vậy ta không tức giận gì hết.” Hắn ôm
chầm lấy nàng, “Thật ra thì nàng học được trăm ngàn thứ, chỉ có không
học được làm nũng lấy lòng nam nhân thế nào. Ta cũng học trăm ngàn thứ,
chỉ không học được thật lòng thật dạ đối xử với một nữ nhân ra sao!”
Nàng ngẩn ngơ một hồi, tựa vào hắn khóc. Vân Hi cười, mắt đã có phần ẩm ướt: “Cuối cùng học được cũng tốt! Về sau chúng ta kề vai với nhau, bên
ngoài tất cả đều là giả cũng chẳng hề gì, tóm lại là không đán
