kinh ngạc, cầm tập giấy dày cộp,
cẩn thận lật từng trang, cuối cùng ngây người một hồi lâu, chẳng biết nói gì
nữa.
Đúng là Hàn Tú định lợi dụng tướng mạo của Tiểu Thất
để lôi kéo một số khách hàng lớn, nhưng cô còn tưởng rằng đây mới chỉ là suy
tính của riêng mình, không ngờ là ý nghĩ đó lại được hiện thực hóa nhanh đến
thế, chỉ mới đến làm vệ sinh ở EC có một buổi mà Tiểu Thất đã giúp công ty có
thêm hai mươi khách hàng mới.
Trong đầu cô bất giác vang lên câu nói của anh hôm
qua: “Cô muốn tôi kiếm tiền, được thôi, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền. Cô muốn
tôi làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần tôi có thể làm được, cô cứ nói ra, tôi sẽ làm
hết”
Ánh mắt bi thương, giọng nói trầm buồn của Tiểu Thất
đã làm cô khắc khoải cả đêm. Hàn Tú cứ nghĩ mãi về việc liệu mình giữ anh lại
rồi lợi dụng tướng mạo của anh để kiếm tiền rốt cuộc là đúng hay sai, nhưng khi
nhìn thấy một xấp đơn đặt hàng hồng hồng xanh xanh dày cộp, đột nhiên cô quên
hết sạch những suy nghĩ đó. Lúc này, giữa cô và anh không còn bất cứ quan hệ
tình cảm nào hết, chỉ là quan hệ tiền bạc và lợi ích mà thôi. Hàn Tú cho anh
cơm ăn, áo mặc, chỗ ở, còn anh bán sức lao động cho cô, đó là một sự trao đổi
công bằng, chẳng có gì sai để cô phải cảm thấy áy náy cả.
Đây không phải là mong muốn ban đầu của cô hay sao?
Giữ anh lại, bắt anh kiếm tiền để hoàn trả chi phí thuê nhà, tiền ăn uống, quần
áo, tiền điện, nước, ..Cô hà tất phải vì một câu nói “không bao giờ quên” mà
day dứt chứ?
Trông thấy Hàn Tú đứng ngây ra đó như đang suy nghĩ
điều gì, Tiểu Hứa khẽ gọi: “Hàn tổng..”
Cô lập tức lấy lại hồn phách, đưa tập đơn đặt hàng cho
Tiểu Hứa rồi nói: “Nhận, nhận, nhận hết! Sao lại không nhận chứ? Tôi thuê Tiểu
Thất đến đây để làm việc chứ không phải làm bình hoa di động. Cô đừng thấy anh
ta đẹp trai mà rủ lòng thương xót, mau đi gọi điện thoại cho từng vị khách hàng
một, nói giá dịch vụ sẽ tăng hai mươi phần trăm so với mức bình thường! Đợi đến
lúc hồi phục hoàn toàn, Tiểu Thất sẽ đi làm theo thứ tự thời gian đặt hàng của
khách. Nếu họ đồng ý thì đăng ký, không thì thôi”. Muốn đạt đến một thương hiệu
hàng đầu thì phải có giá đặc biệt.
“Vâng”, Tiểu Hứa nhận lại chỗ đơn đặt hàng rồi nhanh
chóng đi về vị trí của mình.
Hàn Tú càng nghĩ lại càng thấy cô chẳng khác nào Tú bà
chốn thanh lâu khi nói những lời vừa rồi: đặt giá cho cô nương xinh đẹp nhất,
ai trả cao hơn thì được hưởng mĩ nhân. Cô bất giác rùng mình khi chợt nảy ra ý
nghĩ: nếu việc nào ổn thỏa, cô sẽ đến trại tâm thần và tuyển dụng thêm một số
bệnh nhân nam đẹp trai, tuấn tú nữa.
Chỉ có mình cô mới có thể nghĩ ra cách kiếm tiền thất
đức như vậy!
Hàn Tú hít một hơi thật sâu, không ngừng nhắc đi nhắc
lại trong đầu những lời lẽ biện hộ cho hành động của mình: Tất cả đều là do anh
tự nguyện, cô cũng không mở tổ chức từ thiện, chỉ cần làm đúng với lương tâm là
được rồi.
(2)
Sau một ngày bận bụi, vừa về đến nhà, Hàn Tú đã ngửi
thấy mùi thức ăn thơm phức. Cô nhanh chóng thay giày rồi chạy thẳng vào phòng
bếp. Tiểu Thất đang mặc tạp dề, xào xào nấu nấu món gì đó. Cô nghểnh cổ, ngó
vào xem, thì ra là canh sườn ninh bí đao, rong biển.
Hàn Tú vốn là tín đồ của thịt nên nhìn thấy món nào
không có thịt, cô luôn không vui. Món cơm rang trứng tối qua thực sự không thể
làm hài lòng chiếc dạ dày của cô. Bởi vậy, khi nhìn thấy canh sườn, Hàn Tú rất
hí hửng. Tuy nhiên, có điều này khiến cô hơi thắc mắc, đó là bí đao ở đâu ra?
Vì thứ nhất, cô không hề mua bí đao, thứ hai, cô cũng không đưa tiền cho anh đi
chợ.
“Anh lấy đâu ra tiền để mua bí đao thế?”
“Một dì ở chợ đã tặng cho rôi”. Anh lãnh đạm trả lời.
“Tặng anh?”. Hừ, mấy bà ngoài chợ đúng là kì thị giới
tính đến cực điểm mà, Hàn Tú chưa bao giờ may mắn đến mức được cho miễn phí rau
củ hay thức ăn cả. Hơn nữa, bây giờ, giá rau còn cao hơn cả giá thịt đấy! “Tại
sao người ta không tặng rau cho tôi bao giờ nhỉ?”
Tiểu Thất nhìn tôi với vẻ khinh khi: “Về vấn đề này,
ngày mai, cô tìm đúng người phụ nữ ấy rồi hỏi vì sao nhé!”. Đương nghiên là
người ta không thể vô duyên vô cớ mà tặng anh bí đao được.
Hôm nay, Tiểu Thất muốn mua một ít thức ăn để nấu món
mới, nhưng khi ra đến chợ, anh mới nhận ra rằng anh không có mấy tờ xanh xanh
đỏ đỏ mà Hàn Tú nói là phải dùng để mua các thứ nên chẳng mua được gì hết. Nhìn
cả một gian rau củ tươi ngon, nghe thấy khắp nơi vang lên tiếng mời gọi mua
hàng, Tiểu Thất thấy tiếc vì mình không có tiền.
Đúng lúc anh chuẩn bị về thì chợt nhìn thấy một cậu bé
khoảng một, hai tuổi bước chập chững, đẩy chiếc xe đựng đồ chơi tới chỗ cầu
thang cách đó không xa. Trông thấy đứa bé sắp sửa bị ngã, anh lập tức lao tới,
ôm nó vào lòng. Còn chiếc xe đẩy thì trượt theo cầu thang, rơi xuống tầng dưới,
những đồ chơi và hộp sữa ở trong đó bắn tung tóe ra khắp nơi.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, những người xung quanh hoảng
hốt nhìn mười mấy bậc cầu tháng vừa dài vừa cao rồi thở phào nhẹ nhõm, nếu
không may đứa bé bị ngã xuống dưới thì chỉ cần nghĩ thôi đã biết kết quả đáng
sợ đến mức nào.
Thằng nhóc được Tiể