xe đang đỗ, trong xe có hai người.
Anh cau
chặt đôi mày, vẻ mặt dịu dàng, ấm áp bỗng biến mất trong khoảnh khắc: “Xin lỗi,
tôi muốn hút thuốc”. Nói rồi Tiểu Thất cúi đầu xuống, rút ra một điếu thuốc,
châm lửa rồi hít một hơi, sau đó phả ra một vòng khói. Làn khói trắng lan tỏa
trong không khí, phủ quanh người anh khiến cô không nhìn rõ.
“Trước
đây, anh không bao giờ hút thuốc trước mặt tôi, anh biết tôi rất ghét mùi thuốc
lá. Nếu nhìn thấy người khác hút thuốc, anh đều kéo tay tôi đi khỏi”. Hàn Tú
nấc lên.
Anh lại
hít thêm một nữa rồi nhả khói, lạnh lùng cười: “Bốn năm trước, lẽ nào tôi lại
không hút thuốc trước mặt cô?”. Để làm mình trông thật giống Đường Trạch Tề,
anh đã phá bỏ rất nhiều thói quen tốt cũng như trải nghiệm những thứ không nên
học như hút thuốc, uống rượu, nhậu nhẹt…
Sắc mặt
Hàn Tú bỗng trở nên trắng bệch: “Tại sao anh không trả lời câu hỏi của tôi? Rốt
cuộc anh là ai? Tôi chỉ cần anh cho tôi một đáp án thôi.”
“Tại
sao nhất định phải có đáp án? Việc tôi có phải là Đường Trạch Tề hay không rất
quan trọng với cô à? Biết hay không thì có gì khác nhau đâu? Cô đang sống thế
nào thì cứ tiếp tục sống như vậy đi!”. Anh trả lời lãnh đạm.
“Tất
nhiên là khác chứ!”. Cô ngắt lời anh.
Tiểu
Thất ngây người, bắt gặp đôi mắt oán hận, đầy nước mắt của Hàn Tú, anh không
dám nhìn thẳng vào đó nữa mà quay sang hướng khác, nghiến răng nói: “Tôi không
hề mất trí nhớ, cũng không bị tâm thần phân liệt, tôi chính là Đường Trạch Tề,
đó là sự thật.”
“Anh
thực sự là Đường Trạch Tề sao? Có thật không? Vậy anh giải thích thế nào về
việc hai tháng này, anh vừa ở nhà tôi vừa ở Tây Ban Nha? Rõ ràng anh luôn ở bên
tôi, làm sao có thể chạy ra sân bay để bọn Hắc Bì đón chứ? Hắc Bì và Phát Tài
đều nói là không quen biết Tiểu Cửu nhưng lại biết Amaya, cũng chẳng ai biết
chuyện anh đã nhận cha nuôi gì đó ở Mỹ. Anh lí giải những việc này ra sao?”. Cô
đã cố gắng nói thật bình tĩnh nhưng giọng điệu vẫn vô cùng gấp gáp, nước mắt cứ
lăn dài trên má.
“Tây
Ban Nha? Nếu tôi nói tôi ở Tây Ban Nha thì đúng là tôi đã ở Tây Ban Nha sao?
Chúng ta có ở cạnh nhau 24/24 đâu! Cô đừng quên tôi có xin nghỉ một thời gian,
tôi đi đâu, làm gì, cô sao biết được? Tôi có thể giới thiệu Amaya với Hắc Bì và
Phát Tài nhưng điều đó không có nghĩa là tôi bắt buộc phải giới thiệu Tiểu Cửu
cho bọn họ. Tận mắt nhìn thấy còn chưa chắc đã là sự thật, huống chi là nghe
qua tai?”. Hóa ra nói dối cũng là một nỗi thống khổ khôn cùng!
“Nghĩa
là anh ở trước mặt những người khác nhau thì đóng những vai khác nhau sao?”
“Đúng
vậy”. Tiểu Thất rất muốn nói anh tên là 074 chứ không phải là Đường Trạch Tề,
nhưng anh không muốn để Hàn Tú biết thân phận thực sự của anh. Nếu biết người
đang đứng trước mặt mình không phải chàng trai đã ở bên cô từ nhỏ, cùng cô lớn
lên mà chỉ là một người nhân bản thì Hàn Tú sẽ có phản ứng như thế nào? Anh
thấy sợ khi nghĩ đến việc phải chứng kiến khuôn mặt hoảng hốt, hoang mang của
cô. Từ khi rời khỏi phòng thí nghiệm, Tiểu Thất đã nhìn thấy sự ích kỉ trong
tình yêu của nhân loại. Anh không còn niềm tin vào tình yêu của con người hay
đã mất hết lòng tin vào bản thân? Anh thà để cô coi anh là Đường Trạch Tề còn
hơn phải nói ra sự thật, còn hơn làm cô hoảng sợ, kinh hãi.
“Những
lời anh nói trong buổi công bố sản phẩm mới có phải là thật không?”
“Tôi
nói thế để quảng bá, giới thiệu sản phẩm mới thôi. Muốn người ta mua sản phẩm
của mình thì trước tiên phải khiến cho họ cảm động, như vậy, họ mới ủng hộ mình
vô điều kiện. Thế nên tôi đã tìm bừa một lí do để dẫn chuyện”. Anh cười nhạt,
không dám nhìn thẳng vào mắt Hàn Tú, không ngừng nói thầm trong lòng: “Hàn Tú,
xin em hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho lòng ích kỉ của anh! Anh không hề sợ
chết nhưng anh rất yếu đuối, anh sợ phải nhìn thấy em khinh bỉ anh như Đường
Trạch Tề đã khinh bỉ anh.”
Một lúc
lâu sau, anh lấy trong túi ra một vật, đưa cho Hàn Tú: “Đây là lọ thuốc Hoán
Nhan đầu tiên tôi làm ra, tặng cô đấy!”
Hàn Tú
nhìn lọ thủy tinh nhỏ trong tay mình, nó không được đặt trong một chiếc hộp hoa
lệ nào mà ngược lại, trông rất đỗi bình thường, không có gì đặt biệt: “Anh luôn
đi theo tôi, tối nào cũng đợi ở dưới nhà tôi chỉ để tặng tôi chiếc lọ này sao?”
Mấy
ngày nay, Hàn Tú không biết tại sao mình lại có cảm giác quen thuộc đó, nhưng
bây giờ, khi nhìn thấy Tiểu Thất, cô liền nhận ra người mỗi ngày đi theo bảo vệ
cô chính là anh. Cô không hề tin những lời anh nói. Trực giác của người phụ nữ
mách bảo cô rằng anh đang lừa cô. Nhất định anh có một bí mật nào đó không thể
nói ra. Chuyện về cha nuôi, chuyện của Tiểu Cửu không thể đơn giản vậy được.
Mỗi
ngày đều đứng ở gần nhà Hàn Tú, đợi cô quay về, dù chỉ có thể nhìn cô từ xa,
Tiểu Thất cũng mãn nguyện. Anh làm thế không đơn giản là vì nhớ nhung mà quan
trọng hơn, anh sợ Cổ tiên sinh gây nguy hiểm cho Hàn Tú, bởi vậy phải tận mắt
trông thấy cô an toàn bước vào cửa nhà, anh mới an tâm.
“Tôi đã
từng hứa với lòng mình rằng bao giờ làm ra thứ mĩ phẩm không có mùi hôi, t