ra hơi: “Có chuyện gì vậy?”
“Xin
hỏi, cô có phải là Hàn Tú không? Cô có bưu phẩm.”
“Ai gửi
đến thế?”
“Để tôi
xem nào…”. Người đó nhìn hộp bưu kiện rồi nói: “Là vị tiên sinh tên Đường Trạch
Tề ở công ty B&G chuyển cho cô.”
Vừa
nghe thấy cái tên Đường Trạch Tề, Hàn Tú liền mở cửa ngay lập tức. Lúc cô đang
định kí nhận thì người đàn ông đó đột nhiên tiến đến, dùng khăn bịt chặt miệng
cô. Mùi thuốc mê nhanh chóng xộc vào, mấy giây sau, Hàn Tú lịm đi, không còn
biết gì nữa.
“Con
quái vật đáng chết, mày định giam tao đến lúc nào hả? Mày đã bắt cóc tao một
tháng rồi, còn định nhốt tao bao lâu nữa? Hoặc là thả tao ra, hoặc là nếu có
bản lĩnh thì mày giết chết tao đi! Tốt nhất là đừng để tao thoát khỏi nơi này,
nếu không, tao sẽ khiến mày có kết cục còn kinh khủng hơn cả cái chết đấy. Đồ quái
vật khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!…”. Tiếng la hét của Đường Trạch Tề vang
vọng cả căn phòng.
Tiểu
Thất nhìn Đường Trạch Tề với ánh mắt coi thường, lãnh đạm nói: “Ngày nào mày
cũng hét rách cổ họng vậy mà không thấy mệt sao? Tao đã nói với mày mấy trăm
lần rồi, hôm nay, tao sẽ thả mày ra.”
Đường
Trạch Tề cười nhạt nói: “Loại quái vật như mày tốt bụng vậy sao?”
“Đừng
có mở miệng ra là “quái vật đáng chết” với “quái vật khốn kiếp”! Nếu mày còn
nói thêm một lần nữa, tao sẽ làm thịt mày ngay lập tức đấy!”. Ánh mắt Tiểu Thất
sắc lạnh, anh căm ghét Đường Trạch Tề đến tận xương tủy, anh cũng căm ghét mọi
thứ trên người mình vì chúng giống hệt hắn ta.
Đường
Trạch Tề quả nhiên là kẻ thức thời, nghe anh đe dọa vậy liền ngoan ngoãn ngậm
miệng lại.
Tiểu
Thất kiểm tra một lần nữa chiếc hộp sắt đựng số sách và số liệu trước mặt, thấy
mọi thứ vẫn nguyên vẹn, đầy đủ, anh mới yên tâm đóng nắp lại. Anh đang định mở
còng cho Đường Trạch Tề thì điện thoại đổ chuông.
Là Cổ
tiên sinh chứ không phải ai khác.
Tiếng
điện thoại vang lên không ngừng như nhắc nhở anh rằng thời hạn giao dịch đã
tới.
Tiểu
Thất nhấn nút nhận cuộc gọi rồi nói: “Alô!”
“Tiểu
Thất, tôi sợ câu quên mất hôm này là ngày gì nên mới sáng sớm đã phải gọi điện
nhắc nhở cậu. Cả tháng nay, tôi luôn chờ tin tức từ cậu, thấy cậu hết lên tạp
chí lại lên truyền hình, bận đến mức không còn thời gian nghỉ ngơi nên lo cậu
sao nhãng chuyện chính. Nhắc cậu một câu. Hôm nay là mùng 10, đến ngày giao
dịch của chúng ta rồi đấy!”
Tiểu
Thất cau mày, lạnh lùng nói: “Tôi tự biết, không cần ông phải nhắc.”
“Ha ha,
nhắc nhở sao lại không cần thiết chứ? Ngoài việc nhắc cậu về việc giao dịch ra,
tôi còn muốn dặn cậu rằng chớ có giở trò gì, nếu không, e rằng sẽ có người bị
moi tim móc phổi đấy! Bây giờ, thị trường khan hiếm hàng, nội tạng lần này lấy
ra, nhất định ta sẽ bán được giá cao, ha ha…”. Lẫn trong tiếng cười nhức óc của
Cổ tiên sinh là một giọng nói quen thuộc: “Tiểu Thất, lão ta là kẻ biến thái,
anh đừng tới!”
Cổ tiên
sinh kinh ngạc nhìn vào chiếc điện thoại đang kêu “tút tút” liên tục, không ngờ
Tiểu Thất có thể bình thản đến thế mà không biết rằng sau khi kết thúc cuộc
gọi, anh phẫn nộ ném chiếc di động về phía trước rồi đập vỡ mọi thứ trong
phòng.
Nhìn
thấy bộ dạng Tiểu Thất như vậy, Đường Trạch Tề mơ hồ đoán được chuyện gì đã xảy
ra, điên cuồng hét lớn: “Có phải Cổ tiên sinh đã bắt Hàn Tú không? Có phải
không? Sao mày lại lôi cả cô ấy vào cuộc thế? Mày định hại chết cô ấy sao? Mày
có bản lĩnh nhốt tao lại thì sao không đi bảo vệ cô ấy? Mày đúng là con quái
vật đáng chết, tại mày mà cuộc sống của bọn tao mới trở nên hỗn loạn thế này
đấy!”
“Im
miệng cho tao ngay lập tức! Mày có tư cách gì để chỉ trích tao? Tên đần độn nào
đã hợp tác với Cổ Bình Thành trước hả? Nếu tao không nhốt mày ở đây, e rằng mày
đã bị lão ta bắt đi, moi hết nội tạng từ lâu rồi. Mày tưởng Cổ Bình Thành sẽ
tha cho mày sao? Hắn ta không muốn người của hắn vào cuộc nên mới tìm mày làm
kẻ thế thân chịu tội thôi. Đúng là ngu ngộc cực độ!”. Tiểu Thất hét lớn.
“Có
thời gian mắng nhiếc tao thì sao không dùng để đi cứu Hàn Tú hả, con quái vật
đáng chết kia?”
“Im
ngay! Mày còn nói thêm một lời nào nữa là tao cắt lưỡi đấy!”. Tiểu Thất ném
chiếc gạt tàn về phía Đường Trạch Tế, “xoảng” một tiếng, tấm kính sau lưng
Đường Trạch Tề vỡ ra thành nhiều mảnh, rơi xuống mặt sàn.
Đường
Trạch Tề đành ngậm miệng lại.
Tiểu
Thất nghiến răng, im lặng một hồi lâu rồi đi đến mở còng tay cho Đường Trạch
Tề: “Lát nữa rời khỏi nơi này, muốn gọi điện báo cảnh sát hoặc cùng tao đi cứu
Hàn Tú là tùy mày.”
“Mày
không ý thức được mình vừa nói mấy lời vớ vẩn hay sao? Hàn Tú gặp chuyện, sao
tao có thể ngồi yên nhìn cô ấy bị nguy hiểm? Nếu không phải vì mày thì cô ấy
đâu có bị bắt!”
“Ngậm
miệng lại! Muốn cứu được Hàn Tú thì phải nghe lời tao! Lúc tao vào đám phán với
Cổ Bình Thành, mày đứng ngoài. Tao sẽ tìm cách để bọn chúng đưa cô ấy ra, những
việc sau đó thì mày tùy cơ ứng biến. Đây là thuốc gây mê”. Tiểu Thất đưa mấy
ống thuốc gây mê do chính anh điều chế cho Đường Trạch Tề rồi chỉ vào những
huyệt đạo nằm trên cổ, vai và hông của mình, nói: “Hãy tiêm vào những