vị trí
này, người bị tiêm sẽ hôn mê ngay lập tức. Nếu không muốn Hàn Tú gặp nguy hiểm
thì hãy làm như những gì tao nói.”
“Còn
mày thì sao?”
“Không
phải mày rất mong tao chết ư? Thế nên tao có thế nào cũng chẳng liên quan đến
mày, chỉ cần mày đưa được Hàn Tú an toàn ra khỏi đó là tốt rồi. Đi thôi!”
“Đúng
vậy, tao ước mày sẽ chết ngay lập tức, vĩnh viễn không bao giờ tới làm phiền
bọn tao nữa.”
Tiểu
Thất chẳng thèm để ý đến những lời của Đường Trạch Tề, lẳng lặng cầm theo chiếc
hộp sắt đựng sổ sách và số liệu rồi đi ra ngoài.
(2)
Tiểu
Thất lái xe đến chỗ hẹn, không ngừng nhìn vào màn hình hiển thị thời gian trên
xe.
Anh nói
với Đường Trạch Tề đang ngồi kế bên: “Lát nữa tới đó, anh cứ ngồi trên xe, đừng
bước xuống! Khi nào tôi vào trong thì anh hãy ra khỏi xe. Tôi sẽ nghĩ cách bắt
bọn chúng đưa Hàn Tú ra ngoài, thấy chúng xuất hiện là anh phải hành động ngay
tức khắc! Cứu được Hàn Tú rồi thì lập tức đưa cô ấy đi khỏi chỗ đó! Nếu cô ấy
không chịu đi thì một mũi gây mê chắc sẽ có ích đấy!”
Đường
Trạch Tề gật đầu nhưng vẫn không yên tâm, hỏi thêm: “Có chắc là làm như vậy thì
sẽ không có chuyện gì không?”
“Chỉ
cần anh làm đúng theo những gì tôi nói là được. Dù phải chết, tôi cũng sẽ giúp
anh đưa Hàn Tú ra khỏi đó”. Tiểu Thất trả lời lạnh lùng.
Đường
Trạch Tề im lặng.
Một lúc
sau, xe đi vào trạm thu gom phế thải, nhìn thấy phía xa có một đống phế phẩm đã
được xử lí xong và chất cao như núi.
“Cúi
thấp xuống!”. Tiểu Thất khẽ bảo.
Đường
Trạch Tề lập tức làm theo.
Tiểu
Thất dừng xe lại rồi nói: “Tùy cơ ứng biến”. Anh cầm theo chiếc hộp sắt và
xuống xe.
Đường
Trạch Tề bỗng cảm thấy trái tim mình đang đập loạn xạ, giống hệt như lúc anh
mới sang nước Mỹ, vô tình gặp phải vụ khủng bố, thấy mạng sống con người mong
manh như ngọn nến trước gió. Nhưng Hàn Tú đang bị giam giữ, nếu anh nhu nhược
chạy trốn một mình, bỏ mặc cô ở đó thì chắc chắn trong suốt phần đời còn lại,
anh sẽ chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn mặt trời nữa. Anh không thể kém cỏi hơn tên
quái vật đáng chết kia được!
Đường
Trạch Tề nhô đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết Tiểu Thất đang nói gì
với một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, sau đó, họ cùng vào trong căn nhà gỗ ở
gần đấy.
Vừa
bước tới cửa, Tiểu Thất đã nghe thấy tiếng cười rợn tóc gáy của Cổ Bình Thành:
“Tiểu Thất, cuối cùng cậu cũng đến, chúng tôi sốt ruột lắm rồi.”
Sau khi
đám thuộc hạ xác nhận Tiểu Thất chỉ đến đây một mình, Cổ tiên sinh càng cười
ngạo nghễ hơn.
Không
rời mắt khỏi Cổ tiên sinh đang đứng đối diện với mình, Tiểu Thất ngồi xuống
ghế, sau đó rút điếu thuốc ra, châm lửa rồi nói: “Bớt nói những lời thừa thãi
đi! Số tiền tôi cần đâu?”
Cổ Bình
Thành đẩy chiếc kính gọng vàng lên, nhìn thấy Tiểu Thất châm thuốc rất điệu
nghệ liền cười, nói: “Cậu chẳng thèm nhắc tới người phụ nữ của mình lấy một
tiếng, có vô tình quá không? Dù sao, cô ta đã ở bên cạnh cậu một thời gian dài
mà.”
Tiểu
Thất cau mày, lạnh lùng nói: “Cô ta có liên quan đến vụ giao dịch này sao?”
Cổ tiên
sinh vỗ tay, ra hiệu cho thuộc hạ đưa Hàn Tú đến: “Tối qua, trông thấy cậu với
cô ta quyến luyến nhau mãi nên hôm nay, tôi đã mời cô ta tới đây để chứng kiến
vụ giao dịch công bằng và công khai của chúng ta.”
Tiểu
Thất quay về phía cửa thì trông thấy Hàn Tú bị trói lại, miệng nhét giẻ, mắt mở
to, ú a ú ớ như đang muốn nói với anh điều gì. Anh nắm chặt tay, cố ép mình
thôi nhìn Hàn Tú rồi đặt chiếc hộp sắt lên bàn: “Đừng nói nhiều lời thừa như
thế, tôi chẳng có nhiều thời gian để lôi thôi với với ông đâu, nhận đủ tiền là
tôi đi luôn. Tôi đã mang thứ ông cần tới rồi, một triệu đô la Mỹ của tôi đâu?”
Nụ cười
trên khuôn mặt của Cổ tiên sinh tắt ngúm. Ông ta không ngờ Tiểu Thất lại tuyệt
tình đến thế, không nhắc đến Hàn Tú một lời nào, cũng không thèm nhìn cô.
Cổ Bình
Thành lôi Hàn Tú đến trước mặt Tiểu Thất, ấn người cô xuống: “Tôi hỏi cậu, cậu
cần người phụ nữ này hay cần một triệu đô? Nếu cậu chịu từ bỏ một triệu đô thì
tôi sẽ thả người phụ nữ này ra.”
Ông ta
vừa dứt lời, Tiểu Thất liền bật cười. Anh nhìn đôi mắt đẫm lệ của Hàn Tú một
lát rồi nhún vai, nói: “Tôi dặn cô rồi, đừng mở cửa cho người lạ vào nhà, vậy
mà cô không nghe. Bây giờ, tôi chỉ có thể nói: “Xin lỗi, tôi không thể cứu cô
được” thôi.”
Hàn Tú
cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp diễn ra. Ánh mắt của Tiểu Thất cho thấy không
phải anh không muốn cứu cô. Chắc chắn anh có lý do riêng nên mới lạnh lùng như
vậy.
Tiểu
Thất quay sang nhìn Cổ tiên sinh, cười nhạt: “Ông lấy cô ta ra uy hiếp tôi để
không phải đưa tôi một triệu đô đúng không? Làm ông thất vọng rồi, đối với tôi,
giá trị của người đàn bà này kém xa số tiền mà tôi cần.”
Cổ tiên
sinh nhìn Tiểu Thất chằm chằm, quyết không bỏ qua bất cứ biêu hiện nào dù là
nhỏ nhất trên mặt anh. Đột nhiên ông ta cười lớn rồi nói: “Ha ha ha… Tôi vốn
tưởng cậu sẽ chọn người phụ nữ này, không ngờ cậu lại chọn tiền. Nếu Trương
Đồng Ân biết được điều này, không biết ông ta sẽ cảm thấy thế nào. Được thôi,
chính miệng cậu nói người phụ nữ này kh
