ống, ước chừng rất nặng, phía trước còn có viên ngọc ước tính giá trị không
ít, ngang qua tiệm cầm đồ thì vào đổi thành bạc.
Tôi đối
với tiền bạc của thời đại này thì không có khái niệm gì cả, lão già ngồi trước
quầy cao cao ra giá 100 lượng, tôi rốt cuộc cũng không biết có lời hay không có
lời, đành dựa vào kinh nghiệm mua đồ khi đi du lịch mà mặc cả với ông ta, ông
ta trả 100, tôi nói 500. Cuối cùng ông ta nói hai người mỗi người lui một bước,
cùng nhau thương lượng, tôi nghĩ cũng được, nhưng tôi thấy này con số thì tức
giận, phản đối yêu cầu lão già đó tăng thêm, lão đó nói nói không thể tăng
thêm. Tôi dù tức giận cũng phải kiềm xuống giảm một lượng, bỏ đi một lượng đó
tôi cũng không muốn, tôi cũng không muốn tính toán với tên ngốc này.
Cất
ngân phiếu cùng một ít bạc vụn ra khỏi tiệm cầm đồ, tôi liền giữa trưa chạy thẳng
đến tửu lầu (quán rượu) đó, gói đồ và con lừa vẫn còn ở trong đó. Lúc này trời
vẫn chưa tối, xa không đến được theo lời Hồ tỷ tỷ nói 12 canh giờ(2), Thừa Đức
và Phụng Thiện vẫn còn nằm trên giường, tôi trở về sẽ không có gì nguy hiểm,
nói gì cũng không thể làm tán gia bại sản được, thế nhưng đều là tiền mua được!
Nhưng tôi vừa rẽ đến con phố đó, thì cảm thấy không ổn, ở đầu phố có rất nhiều
người vây quanh, ló đầu vô nhìn, có mấy quan binh Ngõa Lặc đang niêm phong tửu
lầu đó, tôi kêu thầm một tiếng không hay rồi, không dám ở lại nữa, xoay người
thấp đầu xuống bỏ đi. Trên đường đi vội vội vàng vàng, chân nọ xọ chân kia va
phải nhiều người, cũng nhìn không được nhiều như thế, lúc này nếu rơi vào tay
Thừa Đức, tôi dứt khoát rút dao tự sát cho xong.
Tôi
hoang mang bước mạnh trên đường, cũng không biết quẹo mấy khúc cua, chui qua
mấy ngõ hẻm, trời dần dần tối, mới phát hiện mình vậy mà đã đi đến biên giới
của Uyển thành, lúc này trong lòng mới ổn định một chút, bất giác thầm mắng
mình vô dụng bị bắt lại thì sẽ như thế nào? Cùng lắm thì theo Đinh tiểu tiên về
nhà. Đến đây cũng đã lâu rồi, ngay cả lá gan cũng biến thành nhỏ rồi, đáng tiếc
là túi đồ và con lừa của tôi, khéo lần trở về này, trên người chỉ còn một ít
của cải. Trời cũng tốt rồi, nói gì thì tôi cũng không thể ngủ hoang bên ngoài
được, phải đi tìm một khách điếm (nhà trọ) nhỏ để trú, chỉ cầu cho thượng đế
phù hộ Thừa Đức sẽ không tìm tôi trong thành rộng lớn này, nói cho cùng anh ta
còn có công sai rước dâu, không nên ở Uyển Thành để lộ thân phận, nghĩ vậy cũng
có chút buồn bực, đội rước dâu đó từ Uyển Thành đi ra, Thừa Đức sao có thể ở
lại đây, anh ta dám trắng trợn tự ý rời bỏ công vụ như vậy sao? Hơn nữa, công
chúa tôi đây đều bỏ rồi, đội kia của anh ta gấp rút lên đường như thường lệ,
anh ta không sợ lộ tẩy, không cách nào báo cáo kết quả với cha của anh ta sao?
Tuy đã
đến trước biên giới Uyển Thành rồi, nhưng cũng không hoang vắng như vậy, không
tìm bao lâu thì thấy ánh đèn mờ nhạt của khách điếm, mặt tiền không lớn, thu
dọn cũng gọn gàng. Tôi sợ người của Thừa Đức sẽ đến tìm tôi, đứng ở cửa nhìn
rất lâu mới dám vào.
"Đại
nãi nãi(3), bà ở trọ à?" chủ tiệm xem ra rất ít có khách đến, nên vội vã
ra nghênh đón.
Tôi gật
đầu, bảo hắn chuẩn bị cho tôi phòng sạch một chút, có thức ăn, chú ý người đi
đường, ngay cả cơm tối vẫn chưa ăn. Chủ quán liền đồng ý, nhưng chẳng thấy động
đậy gì cả, chỉ nhìn tôi cười ha hả, ngại ngùng nói : "Đại nãi nãi, chúng
tôi sẽ đi chuẩn bị cho bà, bà phải đưa tiền đặt cọc trước? Không phải chúng tôi
không biết làm ăn, chỉ là tiệm này làm ăn nhỏ, sớm đã có quy định."
Tôi
cười cười, cũng không chấp nhất làm gì, thò tay vào trong ngực lấy ra bạc vụn.
Lần này không hề gì, nụ cười trên mặt bỗng cứng ngắt, trong ngực không có gì
hết, đừng nói bạc vụn, ngay cả ngân phiếu cũng không có! Toàn bộ đã mất hết
rồi, lúc này mới bừng tỉnh suy nghĩ lại lúc nãy chạy trên phố va phải mấy
người, không biết có nhân sĩ nào tiện tay lấy đi không, đúng lúc này, trên
người ngay cả một đồng cũng không có.
Chủ
tiệm nhìn nét mặt tôi thì hiểu trên người tôi không có tiền bạc, vẻ mặt tươi
cười lập tức biến mất, bĩu môi giễu cợt, nói : "Lại quên mang tiền phải
không, hay là tiền bị người ta lấy
Loại
người này, tôi tức quá trừng mắt nhìn hắn, vừa trừng mắt xong lại nghĩ không
thể đắc tội với hắn được, tôi vẫn còn trông chờ vào chỗ trọ này, đành miễn
cưỡng cười đáp : "Không giấu gì ông, quả thật là bị người ta trộm tiền mất
rồi, ông cho tôi ở trước một đêm, ngày mai tìm họ hàng tôi nhất định bảo anh ta
trả cho ông một phần bạc không ít đâu.
Tên chủ
tiệm đó lạnh lùng cười : "Tôi thấy cô hay là đừng phiền phức đưa anh ta
đến, cô trực tiếp đi tìm người họ hàng của cô đi!" nói xong thì đẩy tôi ra
ngoài.
"Nếu
không thì ông cho tôi ở lại trước đi, tôi sẽ giúp ông làm việc!" tôi liền
nói.
"Không
được, không cần đâu, cô hay là tìm nhà khác đi, thấy cô là một người phụ nữ con
nhà đàng hoàng, tôi nói cho cô biết, có chỗ có thể cho cô ở đó, ra khỏi cửa này
quẹo trái đến phía trước, lại quẹo phải, chỗ đó không cần tiền!"
Thì ra
người ở đây cũng nhận tiền khôn