tôi ngồi trong kỹ viện nổi tiếng nhất, bên cạnh là mụ tú. Gặp bà ta tôi
mới thấy đẳng cấp của nơi này không phải là thấp, đến tú bà cũng có vẻ thoát
tục không giống các chỗ khác, chẳng có gì giống một mụ tú phấn trắng đầy mật
như tôi tưởng tượng. Tôi không khỏi đỏ mặt nếu so sánh cách ăn mặc thì bản thân
mình còn giống tú bà hơn là bà ta.
Có lẽ
vẫn chưa đến giờ mở cửa nên các cô gái vẫn ở trong phòng riêng chưa ra.
"Chúng
ra không nói vòng vo nhiều, nói thẳng luôn." tôi nói.
Tú bà
mím môi cười: "Xin mời khách quan cứ nói."
"E
hèm..." Tôi ho khan mấy tiếng hắng giọng, chỉ vào Thừa Đức đang ngồi trên
ghế rồi nói: "Bà xem hàng này của tôi thế nào?"
Bà ta
nghe xong đứng dậy, đến gần Thừa Đức, lật chăn ra nhìn xong sững người lại.
Thừa Đức sắc mặt xám xịt từ khi nào, mắt đỏ ngầu lườm theo bà ta rồi lại nhìn
tôi. Nếu ánh mắt ấy mà có thể biến thành dao thì tôi sợ rằng mình biến thành
từng miếng thịt dê rồi.
Tú bà
cẩn thận xem xét ngũ quan của Thừa Đức, gật gật đầu: "Hình dáng rất tuấn
tú tuy nhiên hơi dữ dằn. Bà trẻ này, chỗ chúng tôi là kỹ viện chứ không phải
quán kỹ nam, liệu có khi nào đi nhầm chỗ không?"
Tôi
cười: "Không nhầm. Đâu là nam sủng của tướng công nhà ta, ngày thường
không ít lần khiến ta bực mình. Đến giờ lão gia không sủng ái hắn nữa mới lọt
vào tay ra. Nếu bà chịu nhận thì tôi xin để lại còn nếu không thì tôi còn việc
khác muốn nhờ bà giúp đỡ."
Tú bà
cười cười, đợi tôi nói tiếp. Tôi cũng không vội nói, lôi mấy hạt vàng trong
người ra, đếm một lúc thấy còn khoảng mười mấy hạt, ném cả lên bàn, cũng chẳng
thèm nhìn Thừa Đức,ói với tú bà: "Tôi có chút vàng, bà gọi mấy cô gái
tương xứng với chỗ vàng này ra, không cần đẹp xấu. Bà yên tâm, sẽ không tốn
nhiều thời gian của bọn họ đâu."
Tú bà
hai mắt phát sáng nhìn chỗ vàng trên bàn. Bà ta cũng chẳng ngốc. Bây giờ chẳng
phải giờ cao điểm, mấy cô gái ở đây cũng đang ngồi không nên tú bà mặt mày tươi
cười đi gọi mấy cô gái đến. Chẳng mấy chốc mà có một đám xanh xanh đỏ đỏ, cười
cười nói nói đi đến.
"Các
cô nương, tất cả đứng yên cho tôi." Tôi quát to mà bọn họ không nhưng
không đứng yên ngược lại càng ồn ào thêm.
"Đừng
cười nữa, đừng cười nữa." Tôi đứng hẳn lên ghế, dáng vẻ như đang diễn
thuyết, "Bình thường có phải bọn đàn ông thối tha hay giở trò với các cô
đúng không?" Tôi hét to.
"Đúng."
Bọn họ cười ầm lên. Có cô cười nhiều gập cả bụng lại không đứng lên được.
"Vậy
thì các cô có muốn chơi đùa lại bọn đàn ông không?" tôi lại hét.
Lần này
không có ai trả lời, cả đám người chỉ lấy khăn che mặt.
"Sợ
cái gì. Muốn thì đã sao?"
"Muốn!"
Cuối cùng cũng có một cô to gan đáp lại. Mấy cô gái đứng cạnh người thì cười
gập cả người, người thì đập khẽ vào người cô ta.
Tôi
nhảy xuống ghế, luồn ra trước mặt Thừa Đức, nâng mặt anh ta lên: "Được lắm
các cô gái. Thấy anh ta thế nào?" Thừa Đức lúc này tức giận đến cực điểm,
đến xương trên trán cũng lộ ra mà không thể nói cũng không động đậy được chỉ
nhìn tôi chằm chằm làm tôi chột dạ không dám nhìn vào mắt anh ta.
Tôi lôi
miếng giẻ trong miệng Thừa Đức ra, nói to với đám kỹ nữ: "Tới đây các cô
nương. Thích hôn thì hôn, thích sờ thì sờ
Áo của
Thừa Đức đã bị tôi cởi ra từ lâu, tuy có dáng vẻ công tử nhưng người đâu ra
đấy, các cơ bắp săn chắc...
Đám kỹ
nữ nghe tôi nói vậy có phần không dám tin, trong phút chốc mọi người im lặng
không nói gì, cũng chẳng dám động đậy. Yên tĩnh một lúc bỗng có người kêu lên,
lao vào Thừa Đức. Có người đi đầu những người khác lập tức như bầy ong ùa lên
theo: sờ mặt, sờ người, thậm chí có người thuận tay sờ xuống phía dưới...
Tôi
ngồi một bên nhìn đám nữ nhi điên cuồng này nhưng trong lòng không vui mừng như
đã nghĩ. Ánh mắt Thừa Đức xuyên qua bọn họ, rơi vào người tôi, xuyên qua cơ thể
đến tận tim gan làm tim tôi cũng run theo.
"Vinh
nhi..."không ngờ giọng nói khàn đặc trộn lẫn đau khổ đau khổ của anh ta
lại vượt qua được sự huyên náo thẳng tiến đến màng nhĩ tôi, như một âm thanh ma
quái cứ vang vọng trong tai tôi.
Thấy
anh ta bị hành hạ đánh lẽ tôi phải vui mới đúng, vậy mà sao trong lòng chẳng hề
thấy thoải mái? Sao tim lại đau khi nghe tiếng gọi của anh ta đến vậy? Tôi làm
sao thế này? Phùng Trần Sở Dương từ trước đến giờ đều được một trả mười cơ mà?
"Đủ
rồi!" Tôi quát to làm bọn họ giật mình đứng yên. Tôi lao lên gạt bọn họ
ra, nhìn Thừa Đức. Giây phút thấy tôi lao lên trên mặt anh ta vẫn còn nụ cười
lãnh đạm.
"Được
rồi. Hai chúng ta như thế là hòa. Lần này tôi tha, anh phải nhớ lấy." Tôi
cố làm ra vẻ dữ dằn nói với anh ta, rồi quay sang tú bà, "Đem anh ta đến
phòng của người tên Phụng Thiện ở lầu Lục Phúc. Đừng có định giở trò gì nếu
không các ngươi không yên thân đâu."
Nhìn
bọn họ tiễn chân Thừa Đức, tôi tự nhiên thấy mình rất chán nản, đến đây làm trò
hề như vậy, thú vị gì chứ, chỉ đấu khẩu, sau đó thì thua hết tài sản, tôi nghĩ
đến mười mấy lá vàng đó là tôi thấy đau lòng, càng nghĩ càng chán, một mình
theo đường cái trở về, thấy trong ngực còn cất kim quan(1) lấy từ trên đầu Thừa
Đức xu