lặng như ban đầu. Tôi đang nghĩ cách lừa cái cô này thì có bóng hình quen thuộc
từ cửa đi vào. Ngẩng đầu lên nhìn, tôi mừng húm, hóa ra là anh chàng đẹp trai
gặp trên đường, đúng là đi khắp nơi tìm không ngờ ở ngay trước mặt. Nhưng anh
ta rõ ràng đi trước mình mà sao lại đến sau?
Tôi
chăm chú nhìn theo, hi vọng anh ta ngồi lại, nhưng Thượng Đế không nghe thấy lời
cầu nguyện của tôi. Anh ta chỉ thuê một phòng rồi đi về phòng luôn.
Lần này
nhìn kỹ thấy tên này thật đẹp trai. Công bằng mà nói, xét về ngũ quan thì không
tinh tế bằng "sơn trại nghỉ mát" nhưng đặt trên mặt anh ta lại cho
người ta cảm giác phóng túng mà không ngang ngược. Được! Anh giai đầu tiên được
Phùng Trần Sở Dương bao sau khi quay về quá khứ chính là anh ta.
Tôi vừa
hạ quyết tâm thì người đối diện thấy vẻ mặt hau háu của tôi liền nhìn theo, lúc
này chỉ còn thấy bóng hình anh ta đang lên lầu. Cô ta cười, nói khẽ: "Sao?
Có cảm tình với tình lang?"
Tôi
nghe tiếng quay đầu lại, ngượng ngùng chỉ cười không trả lời.
"Cái
đồ nha đầu này, có cảm tình thì có cảm tình. Khi nãy nghe ngươi nói tưởng không
phải người thường mà sao giờ lại lôi vẻ mặt một cô bé con ra thế?"
Cô ta
lại quay sang giáo dục tôi cơ đấy. Chúng ta chẳng biết ai giả vờ giỏi hơn ai
đâu. Tôi mắng thầm.
Không
thấy tôi nói cô ta bí hiểm lại gần, hạ thấp giọng: "Thích rồi thì buổi tối
đi qua, thổi ít thuốc mê vào, cái gì hắn ta cũng phải chiều theo ngươi. Ha
ha!", nói xong còn cười với tôi đầy ẩn ý.
Tôi há
miệng. Chúa ơi! Con tưởng mình đã khủng lắm rồi mà còn có người còn dã man hơn.
Cô ta, cô ta dám cổ vũ con nửa đêm đi "hái hoa". Cô ta là người cổ
đại? Có khi nào cũng giống con?
"Có
biết Lưu Đức Hoa không?" tôi hỏi.
Cô ta
sững người rồi lắc lắc đầu.
Xem ra
không phải rồi. Thôi vậy! Nhưng sao nghe cô ta nói tôi lại thấy động lòng như
thế? Nửa đêm, anh ta ngủ say cạnh tôi, mặc tôi thỏa sức ăn đậu phụ. Ha ha!
Không chỉ ăn tí chút mà không khéo lại là tiệc đậu phụ.
Động
lòng, động lòng rồi! Tay sờ sờ đống chai lọ trong người, mới thế đã phải dùng
đến?
Mất một
hạt vàng tiểu nhị mới đổi phòng cho tôi sang cạnh phòng anh chàng kia. Haiz! Cứ
cái tốc độ này thì chưa đến một tháng tôi đã phải theo hội ăn mày đi làm thêm
thôi.
Nửa
đêm, bên ngoài vạn vật đều yên lặng, phòng kế bên không có chút động tĩnh gì,
mà không biết anh ta đã ngủ chưa, nhìn bảo kiếm trên người chắc là người biết
võ, tôi phải cẩn thận mới được. Rón rén ra khỏi phòng, tôi đứng ở cửa sổ phòng
kế. Ánh trăng vừa vặn chiếu vào cửa sổ, óng ánh như dát một lớp bạc.
Có khi
nào lần đầu bao giai phải dùng biện pháp "hái"? Có khi nào hơi bất
bình thường không? Trong truyện đều là nam chính có cảm tình trước với nữ chính.
Lần đầu làm thế này không tránh được kinh hoảng, lòng bàn tay thì ướt đẫm mồ
hôi. Không sao! Không sao! Mình chỉ muốn ăn trộm ít đậu phụ của anh ta cũng
không định làm gì khác. Tôi tự an ủi mình, mà cho dù có bao người ta thì cũng
phải đi khảo sát trước chứ.
Tay
run run lôi ống trúc trong người ra, lại lấy một ít thuốc mê trong lọ cho vào.
Nhấm ít nước bọt đục một lỗ trên giấy dán cửa, tôi nhẹ nhàng đưa ống trúc vào,
vừa định thổi thì v bị đập một cái. Tôi giật mình, hít mạnh rồi đứng bật dậy.
"Khụ
khụ! Khụ khụ!" tiếp sau đó là cảm giác bị sặc khiến tôi ho muốn đứt hơi.
Thôi xong! Tự mình hít toàn bộ đống thuốc mê vào miệng rồi.
Tôi
quay đầu, thấy gương mặt điển trai kia đang lạnh lùng nhìn, không dám ngắm mà
chỉ gượng cười: "Đúng là trùng hợp, lại gặp anh. Anh ở phòng này? A! Nhầm
rồi! Tôi đi nhầm phòng rồi!" Nói rồi tôi vội quay người đi về phòng mình,
nhưng vừa định bước đi đã bị anh ta kéo lại, đôi tay như làm bằng sắt khiến tôi
đau thấu xương.
"Cô
nương, đêm hôm không đi ngủ lại định làm gì đây?" anh ta lạnh lùng hỏi.
Tôi
cười gượng: "Hi hi! Hi hi! Tôi bị mất ngủ, định thổi ít thuốc mê vào phòng
mình. Bây giờ thì tốt rồi, tự mình ăn hết chỗ thuốc mê đấy khỏi cần thổi nữa.
Đi ngủ thôi, tạm biệt."
Anh ta
vẫn không chịu buông tay, tôi đành chịu, chỉ biết quay ra cười. .Lần này thì
xong rồi! Chút nữa không khéo lại lăn ra đất mất. Báo ứng, đúng là báo ứng.
Đang yên đang lành lại bắt chiếc người ta đi "hái hoa". Anh ta có khi
nào tức giận quá mà diệt khẩu không?
"Đại
hiệp, tôi xin khai thật. Chẳng vòng vo nữa, tôi chỉ muốn vào phòng anh ăn trộm
ít tiền. Anh là đại nhân không kì kèo với tiểu nhân, tha cho tôi lần này, tôi
chóng mặt rồi." tôi nói, vẻ mặt đau khổ.
Đầu óc
đúng là hơi quay cuồng, mà sao càng ngày càng thấy nóng? Quần áo mặc cũng đâu
có nhiều? Chỉ thấy mặt nóng bừng bừng. Dưới ánh trăng, từ khoảng cách gần thế
này ngắm giai đẹp, càng ngắm càng thấy điển trai, chỉ muốn sờ vào, nhưng nhìn
mặt anh ta thế kia có cho tiền tôi cũng chẳng dám.
"Cô
ăn thuốc mê gì?" Anh ta hỏi có phần kinh ngạc.
"Đây,
cho anh. Lần sau tôi cũng chẳng dám nữa. Anh cho tôi về đi ngủ đi. Xin anh đấy.
Tôi ăn không ít thuốc mê rồi." Tôi vội vàng lấy một lọ nhỏ trong người ra.
Anh ta mở nắp, ngửi rồi nhíu mày nói: "Đây phải thuốc mê."
Tôi
gi
