hô một tiếng "Thái tử điện hạ".
Ngoại trừ nàng, nàng vẫn quấn quanh bên ta như trước, vẫn thích làm cái đuôi
nhỏ của ta, sự thay đổi duy nhất là nàng là cuối cùng đã không còn gọi ta là
"cẩu cẩu."
Mẫu thân của ta là Đại Chu
hoàng hậu, mẫu thân của nàng là quý phi được Phụ hoàng sủng ái nhất. Trong mắt
của tất cả mọi người là "thủy hỏa bất dung" , nhưng họ lại trở thành
bạn bè tốt của nhau, ta thật không hiểu được họ có âm mưu gì. Cuộc sống trong
hoàng cung là đấu tranh ghen ghét, làm thế nào họ có thể trở thành bằng hữu?
Cho đến một ngày, trong tẩm cung của mẫu hậu ta nghe lén được câu chuyện của
họ, thì ra lý do họ có thể trở thành bạn bè tốt, đơn giản chỉ vì người họ yêu
thích không phải là cùng một người đàn ông, người mẫu hậu ta yêu là Phụ hoàng
trong khi người mẫu phi của nàng yêu là Thẩm thị vệ, một thị vệ bí ẩn trên mặt
lúc nào cũng tươi cười.
Có lẽ đó là từ ngày đó, ta
không còn coi nàng như em gái của ta.
Khi nàng chín tuổi, mẫu phi
của nàng qua đời, nhìn bộ dạng khóc lóc đau thương của nàng, ta thật đau lòng.
Mẫu hậu thương xót đưa nàng về tẩm cung nuôi dưỡng, nàng dần lớn lên tính tình
trở nên trầm mặc, lẵng lặng đọc sách, lẵng lặng viết chữ.
Dần dần, ta thích ở bên cạnh
nàng, thich quan sát nàng làm chuyện của nàng một cách lặng lẽ, thích nhìn ý
cười ẩn trong đôi lông mày của nàng, thích xem dáng vẻ bồn chồn của nàng.
Tình cảm phát triển trong vô
thức, như cỏ dại, và khi được phát hiện, thì nó đã gần như làm ta phát điên,
chỉ là không biết nàng có cùng tâm tư như ta không? Đó là điều mà ta thường
nghĩ tới.
Sau đó, Phụ Hoàng băng hà để
lại cho ta một nước Đại Chu mục nát, sau đó mẫu hậu cũng theo sau Phụ Hoàng ra
đi. Lúc bà hấp hối, điều mà bà lo lắng không phải là ta mà là nàng.
"Tìm cho Vinh nhi một nơi
nương tựa tốt, không cần đại phúc đại quí, chỉ cần nàng bình an." Mẫu hậu
nắm tay ta nói.
Ta không mở lời, bởi vì ta
không thể hứa.
Hơi thở của mẫu hậu càng không
ổn định hơn,càng thêm run rẩy: "Ngươi không thể, Ngọc nhi, nàng ... ... là
muội muội. "
"Nàng không phải" Ta
mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm mẫu hậu , "Ta biết, nàng không
phải"
"Nàng phải, nàng là muội
muội của ngươi!" Mẫu hậu giận dữ, mặt đỏ hồng , "Ngươi muốn để thể
diện của Phụ hoàng ngươi ở đâu,chỗ nào?"
Đúng vậy, thể diện của Phụ
Hoàng, thể diện của hoàng thất, vì vậy nàng chỉ có thể là muội muội của ta.
Sau đó, ở phía bắc người Ngõa
Lặc đánh qua vùng biên giới, ta chưa kịp ổn định lại triều đình, Vương thúc
người hai lần đẩy lùi quân Ngõa Lặc đã qua đời, không còn ai đủ sức chống lại
quân Ngõa Lặc. Hai mươi năm sống trong hòa bình đã làm cho các võ tướng của Chu
Quốc quên đi làm thế nào để đánh giặc.
Giao thành, cống nộp, tất cả
những việc mà một vị vua không thể chịu đựng ta đều nhịn, cái ta cần bây giờ là
thời gian để làm cho Chu Quốc trở thành một cường quốc, cho nên bất kể là điều
kiện gì ta đều nhịn, chính thật không ngờ Ngõa Lặc hoàng đế yêu cầu Phúc Vinh
công chúa đi cầu thân. Ngày đó, ta đã đập vỡ tất cả mọi thứ trong tẩm cung.
Giang sơn và nữ nhân, ta không
bao giờ nghĩ có ngày ta chỉ có thể chọn một.
Vì đất nước, ta đành hi sinh
nàng, nàng đã đến tìm ta, ánh mắt tràn đầy ai oán, nàng nói không muốn đi cầu
thân, không muốn lấy lão già đó, tình nguyện cả đời không lấy chồng, chỉ cần để
nàng ở trong cung điện với ta.
Ta quay đi, sợ nhìn vào mắt
nàng , không dám để nàng nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt của ta, cố làm ra vẻ
cứng rắn, lạnh lùng nói: "Ngươi nhất định phải đi, vì Đại Chu. "
Nàng không còn khóc, chỉ lặng
lẽ quay về, nhìn nàng từ từ đi ra khỏi cửa, ta thực sự sụp đổ ngồi phịch trên
ghế hoàn toàn tê liệt. Ta đã nói với bản thân mình, ta là một vị vua, nữ nhân
và tình cảm không bao giờ có thể trở thành quan trọng nhất, chỉ cần cho ta thời
gian, ta sẽ đoạt lại nàng, cho nàng sự tôn trọng, cho nàng tất cả mọi thứ.
Lúc đó, ta không bao giờ nghĩ
rằng có một số thứ một khi đã mất, sẽ không bao giờ tìm lại được, và ta cũng
không nghĩ rằng nàng để lại cho ta một bất ngờ, như thể việc đó tuyệt đối phải
xảy ra.
Sau đó, ta nghĩ, nếu ta biết
kết quả sẽ như thế này, liệu ta có để cô ấy đi không? Một thời gian dài vẫn không
có đáp án, ta không biết, ta không biết có thể hay không ôm lấy nàng, nói với
nàng ta yêu nàng, không phải tình cảm huynh muội, mà là một người đàn ông yêu
một người phụ nữ.
Ta không biết, bởi vì không
bao giờ có được chữ 'nếu', ta vốn dĩ là một vị đế vương.
Trời tối dần, còn sự hoạt bát
của tôi càng tăng lên, hôm nay đến lượt Tố Nhi trực đêm hầu hạ tôi. Thấy đôi
mắt phát quang của chủ nhân, cô lấy làm khó hiểu, tại sao công chúa cứ đến tối
là trở nên lanh lẹ đến vậy?
Ngoài cửa chính của khu nhà vang lên tiếng gõ, tôi có phần hoài nghi, vẫn chưa
đến giờ Thừa Đức tới, hơn nữa mỗi lần đến anh đều bay qua bay lại chứ có bao
giờ chịu gõ cửa đàng hoàng thế này đâu, đây lại là ai được? Tôi bất giác đưa
tay lên sờ cái áo giáp bằng sợi vonfram đang mặc trên người khi nghĩ đến 2 quả
sấm hôm qua, chần chừ không bi
