"Thừa Đức thích
ngươi."
"Ừ." Tôi cũng cười
cười, đáp, "Tôi biết."
"Nó rất thích ngươi, đã
có thể nói là yêu ngươi được rồi." Hạ Lan quý phi chậm rãi nói, giọng mềm
mượt dễ nghe.
"Tôi biết, nếu anh ấy
không yêu tôi, tôi sẽ không vì anh mà trở vào cái lồng giam này." Tôi khẽ
khàng trả lời.
Thừa Đức có mưu tính gì với
tôi không, tôi không rõ, nhưng tôi lại tin tưởng tình cảm của anh, tin rằng anh
cũng yêu tôi. Đây chẳng phải là sự tín nhiệm Thừa Đức, mà là sự tín nhiệm với
chính bản thân tôi, tin tưởng vào cảm giác của mình.
Hạ Lan quý phi lại cười, giọng
nói mang hơi hướm yêu chiều đứa con mình: "Nhưng ngươi lại chỉ là chướng
ngại trên con đường lý tưởng của nó."
Tôi cười lạnh một tiếng, quả
nhiên là thế, tiếp theo chắc là sẽ khuyên tôi nên từ bỏ chứ gì?
Hạ Lan lão thái thái à, quả
thật xin lỗi nhé, người bà gặp phải chẳng là nàng công chúa bé bỏng yếu đuối,
bị bà già ác độc hành hạ vùi dập rồi cứ thế mà ôm một bụng uất ức bỏ đi, để lại
nam chính phải tìm kiếm mình khắp thế giới, chúng tôi không học theo họ, chỉ
cần Thừa Đức yêu tôi, tôi... bà nó chứ... sẽ không thể bỏ cuộc!
Hạ Lan quý phi đảo mắt về phía
tôi, thấy tôi không mở miệng nói gì thì bỗng lên tiếng: "Hoàng thượng
thích ngươi."
Tôi đang tự khích lệ mình đợi
xem bà ta chia uyên rẽ thúy thế nào, ai ngờ bà lại quẳng cho tôi câu này,
thoáng chốc nghệch ra, há hốc mồm, ngơ ngẩn không nói được gì.
Giống như một qu bóng bay, đã
được thổi to đến cực hạn, đang đợi người nào đó đến đạp một phát cho nổ tét ra,
không ngờ lại bị người ta đứng sau chích cho một mũi kim, lần này hay lắm rồi,
muốn nổ cũng không nổ được, chỉ có thể mở to mắt nhìn nó từ từ xì hơi.
"Hả?" Tôi há hốc mồm
ra rất lâu, cuối cùng "hả" một tiếng, "Bà... đang đùa tôi đấy
à?"
Hạ Lan quý phi lặng lẽ nhìn
phản ứng của tôi, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.
"Ta nói hoàng thượng
thích ngươi, cho nên mới không để tâm đến chuyện ngươi trước kia, mới để ngươi
làm nữ đạo sĩ gì đó." Hạ Lan quý phi thờ ơ bảo.
Tôi chỉ thấy những chuyện xảy
ra trong ngày hôm nay có phần kỳ lạ quá thể, liền nghĩ đến một câu nói đã bị
nhai đến mòn vẹt: Không phải tôi không hiểu, chỉ là thế giới này thay đổi quá
nhanh. Sau đó mới phát hiện, những quý nhân trong hoàng cung này đều là những
cao thủ trong lĩnh vực giáng sét, Hoàng đế vừa giáng một cú sấm sét xong bỏ đi,
vị Hạ Lan quý phi này đã nối gót đến giáng thêm một đòn kinh thiên động địa
nữa.
Tôi vô thức ngẩng đầu lên nhìn
ra bên ngoài, bầu trời đã có tuyết rơi hơi ảm đạm, lòng nghĩ chẳng lẽ do tôi cứ
mặc mãi bộ đồ tích điện đó sao? Chứ khi không cứ phải chịu bị sét đánh thế này?
Ông trời ơi ông trời, thà để ông đánh một đòn cho tôi chết quách đi cho xong.
"Nếu ngươi thật lòng yêu
thương Thừa Đức, ngươi nên làm điều gì đó cho nó." Hạ Lan quý phi nhẹ
giọng nói, "Vì lý tưởng của nó, mà làm những chuyện mà ngươi có thể
làm."
"Chẳng hạn?" Tôi
hỏi.
Hạ Lan quý phi cười khẽ, khóe
mắt xuất hiện lờ mờ nếp nhăn, tôi mới nhận ra, Hạ Lan quý phi dung nhan mỹ miều
cao quý cũng đã là một phụ nữ U40 rồi, tuy bà đẹp nhưng đã chẳng còn tươi trẻ
nữa.
"Hoàng thượng thích
ngươi, nên Thừa Đức không thể thích ngươi, phụ tử cùng tranh giành một người
con gái, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ."
"Chuyện này hình như
không do tôi quyết định được." Tôi đáp, "Tôi có thể làm gì cho Thừa
Đức đây?"
Hạ Lan quý phi nhìn thẳng vào
mắt tôi, cuồng nhiệt trong ánh mắt thoáng lướt qua, cố nén giọng đáp:
"Ngươi có thể tranh giành sự sủng ái cho nó! Nếu ngươi có thể khiến Hoàng
thượng vui lòng, đồng nghĩa với việc giúp nó có được vị thế vững chắc bên cạnh
Hoàng thượng."
Lần này đến lượt tôi lặng lẽ
nhìn bà quý phi nương nương được sinh trong phú quý, lớn lên trong nhung lụa
trước mặt mình, nhìn ánh sáng cuồng nhiệt thoáng qua trên mặt bà, quả nhiên,
chuyện bà ta có thể nghĩ đến cũng chỉ là thủ đoạn thường dùng của đám phụ nữ
hậu cung, tranh sủng? Buồn cười.
"Thừa Đức thật lòng yêu
tôi sao?" Tôi khẽ khàng hỏi.
Hạ Lan quý phi như chẳng ngờ
tôi lại hỏi câu này, ngẩn ra một lúc rồi trả lời: "Phải, nó yêu ngươi, vậy
nên..."
"Vậy nên tôi không thể
làm thế." Tôi lắc đầu, điềm đạm nói. Khoan nói đến chuyện tôi đã mạo nhận
là con rơi của Hoàng đế, ông vốn chẳng thể sủng hạnh tôi hơn, cho dù tôi chẳng
phải, thì chỉ cần Thừa Đức yêu tôi, là tôi đã không thể ngốc nghếch đi làm
những chuyện này. Nếu anh đã yêu tôi, anh càng không mong muốn tôi làm thế; nếu
anh không yêu tôi, tôi càng không làm những chuyện này cho anh, bộ tôi đần
chắc?
Khóe môi tôi thấp thoáng nụ
cười nhìn Hạ Lan quý phi, thấy thần thái trên mặt bà ta phút chốc tan biến, sắc
mặt lạnh hẳn xuống, đến cuối cùng phát ra một tiếng hừ lạnh trong cổ họng, rồi
quay người phất tay áo đi mất.
"Thật ngại quá, không
tiễn đi xa được nhé." Tôi cười, nói với theo sau lưng bà ta.
Hạ Lan quý phi tức giận đùng
đùng bước ra khỏi cửa, tiểu cung nữ và Diệp Phàm đang đứng đợi vội vã bám sát
theo sau, không ngờ vừa đến cổng viện thì nghe Diệp Phàm "úi da" lên
một tiếng, bàn châ