, muốn lắc đầu để mũ của áo
khoác đang đội rơi xuống mà cố hết sức rồi đầu vẫn không động đậy được. Giờ mới
nghĩ đến việc Vãn Nguyệt nhất quyết kêu tôi mặc chiếc áo đỏ rực này, rồi lại
trùm kín mít người lại. Mười phần cũng phải có 8,9 là để không ai nhận ra khi
tôi xuất cung!
Đôi chân không có chút cảm giác nào, tê dại đến tận gót, nghĩ đến chân, trong
đầu đột nhiên hiểu ra việc này do ai đứng sau thao túng, là Hạ Lan quý phi
chính là bà ta bắt cóc mình!
Hôm đó Diệp Phàm vấp ngã trong sân rồi nói một câu “Ai biết đường đi tự dưng
lại có vật cản dưới chân, làm chẳng kịp đề phòng” Lúc đó, tôi chỉ nghĩ cậu ta
có khi nào muốn ngầm chuyển vật gì đó cho mình, còn cất công chạy đến, lật cả
những cục đất trên sân lên để tìm, chỉ sợ ở trong lại có cục sáp gì đó, mà
không nghĩ ra dưới chân mà Diệp Phàm nói không phải chân cậu ta, lại chính là chân
của tôi.
Dưới chân của Phúc Vinh công chúa có dấu nhật nguyệt, Diệp Phàm biết chuyện
này, dưới chân mình vừa hay có một vầng trăng cong nhỏ, loan nguyệt, Vãn
Nguyệt, Diệp Phàm muốn nhắc mình phải đề phòng Vãn Nguyệt.
Không biết tại sao vừa nghĩ đến đây là do Hạ Lan quý phi giở trò, trog lòng tôi
không còn sợ hãi như lúc đầu nữa. Nếu nói Vãn Nguyệt là người của Hạ Lan quý
phi, vậy là mục tiêu của bà chỉ là một mình tôi, Thừa Đức chắc chắn không có
vấn đề gì. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại nhớ ra nếu đúng do Hạ Lan quý phi bắt
cóc mình thì có khả năng là do bà ta lo mình làm ảnh hưởng đến tiền đồ của Thừa
Đức. Bà ta có khi nào đem mình đi giết người diệt khẩu? Nói như vậy có nghĩa là
cái mạng nhỏ của tôi đang gặp nguy hiểm?
Thừa Đức ơi Thừa Đức, anh có biết là mẹ anh đang muốn lấy mạng em không? Tôi
thở dài trong lòng. Xem ra xã hội có luật pháp vẫn tốt hơn, mẹ chồng dù có độc
ác đến đâu cũng chỉ dám dùng tiền đập vào mặt cô con dâu tội nghiệp thôi...
Sau khi rẽ mấy khúc ngoặt, cuối cùng kiệu cũng dừng lại, tôi tự nhủ chẳng lẽ đã
đến cửa cung rồi? Thị vệ liệu có mở rèm kiệu ra nhìn vào trong kiểm tra không?
Không biết có thị vệ nào tròn trách nhiệm đến mức bỏ cả mũ trên đầu tôi xuống
để kiểm tra không?
Đến khi rèm kiệu được kéo lên, tôi có phần mừng rỡ trong lòng, nhưng vừa nhìn
ra ngoài, tim tôi ngay lập tức lạnh đi, cái lạnh buốt tim! Đây nào phải cửa
cung, rõ ràng là nơi ở của Hoàng đế! Lẽ nào vừa nãy tôi đoán nhầm rồi, đúng là
Hoàng thượng tìm mình? Lại còn triệu tôi đến đây “nói chuyện” giữa lúc đêm hôm
khuya khoắt thế này?
Cung nữ vừa nãy đỡ tôi vào kiệu giờ lại dìu tôi bước ra, tay vừa ấn vào giữa eo
của tôi mà không lộ chút dấu vết, chân tôi liền tự động bước đi theo cô ta.
“Tang phi nương nương đến.” Tiểu thái giám giọng vừa cao vừa mảnh, như một cây
kim chọc vào tim tôi.
Đây chắc chắn không phải là sắp xếp của hoàng đế! Tôi vừa sợ vừa tức, cái con
mụ già biến thái, bà ta rốt cuộc muốn làm gì? Có biết bản thân đang làm gì
không?
Tôi đã từng qua đây, không phải là tẩm cung của Hoàng đế mà chỉ là nơi ông ta
đọc sách nghỉ ngơi, gần giống với thư phòng. Hoàng đế thích yên tĩnh, mỗi khi ở
đây đều chỉ có một, hai thái giám thân cận hầu hạ, vì thế nơi này có rất ít
người qua lại.
Thái giám đứng trước ở cửa lại gần cúi người hành lễ, giọng điệu bợ đỡ:
“Hoàng thượng vẫn đang phê chuẩn tấu sớ ở điện Cần Chính, mời Tang phi nương
nương vào nội điện hầu giá trước.”
Tại sao không có cung nữ hay thái giám nào đến nhìn kĩ mặt mình? Tuy buổi tối
ánh nến hơi mờ ảo, tôi lại bị bọc hơi kĩ một chút, nhưng bọn họ không nghi ngờ
người được đưa đến không phải là người được mời sao?
Cung nữ đi bên cạnh cũg không nói năng gì, chỉ dìu tôi đi vào trong, xuyên qua
thư phòng, trực tiếp đi vào phòng nghỉ bên trong mới dừng lại, đưa tay cởi áo
khoác của tôi ra. Tôi cố làm mình trấn tĩnh, lạnh lùng nhìn cung nữ kia. Cô ta
chỉ mỉm cười, quay người tiện tay vắt áo khoác lên sập mềm cách giường không xa
rồi lại quay lại, đỡ tôi nằm lên giường, bắt đầu cởi bỏ quần áo của tôi.
Chỉ một loáng, trên người tôi chỉ còn sót lại bộ áo trong mặc sát người, và cả
cái áo giáp bằng sợi vonfram mặc phía ngoài. Cô ta nhìn thấy cái áo giáp tôi
mặc thì sững người lại, sau đó tiếp tục cởi, lột sạch quần áo rồi mới lấy chăn
đắp lên người tôi, còn tiện tay xõa tóc tôi ra nữa. Tôi tức đến mức tí nữa thì
tắt thở, nghĩ mình đã bao giờ bị bắt nạt đến mức này chứ? Khổ nỗi người không
thể động đậy được, chỉ còn biết trợn mắt nhìn cô ta.
Cô ta có vẻ ngẫm nghĩ gì đó, cúi người xuống, để quay người tôi vào phía trong
giường, lấy chăn kéo lên cao, gần như cuốn cả người tôi vào trong chăn. Lúc này
tôi càng thêm tức giận mà chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ta sắp xếp, tức đến nỗi
nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay cắm cả vào lòng bàn tay. Một cảm giác đau
truyền đến, đầu tôi đột nhiên lóe sáng, tay mình có thể cử động rồi...lẽ nào là
do mình mặc áo giáp kia nên huyệt đạo không bị điểm sâu cho lắm?
Nhẹ nhàng động đậy tay dưới chăn, đôi tay đúng là đã theo sự điều khiển của bản
thân, lẽ nào huyệt đạo từ động giải rồi? Nghe tiếng cung nữ kia vẫn chưa đi nên
tôi chẳng d
