n vẹo hẳn sang bên ngồi thụp xuống, Hạ Lan quý phi làm mặt
lạnh ngừng lại, quay sang trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm vội cúi thấp đầu,
nói nhỏ: "Không cẩn thận chân lại đạp phải cục đá này, bị trẹo chân
rồi." Nói xong lấy tay xoa xoa mắt cá chân, lẩm bẩm nói: "Ai biết
được dưới chân lại có cái thứ này đâu, không đề phòng kịp."
"Đúng là đồ vô
dụng." Hạ Lan quý phi thấp giọng mắng một câu, quay đầu lại tức giận nhìn
tôi một cái rồi xoay người bỏ đi.
Diệp Phàm vội đứng dậy, liếc
nhanh tôi một cái rồi cũng theo sau bà già kia ra khỏi cổng.
Thấy Diệp Phàm và mấy người đã
đi khỏi, tôi vội chạy lúp xúp ra chỗ Diệp Phàm vừa bị ngã ban nãy, cẩn thận dò
tìm khắp nơi. Diệp Phàm biết võ, không thể bị một hòn đá nhỏ làm sái chân được,
hơn nữa ánh mắt cậu ta nhìn tôi trước khi đi, hình như cũng có ý nào đó.
Mặt đất trống trải, ngoài cục
đất nhỏ bị Diệp Phàm đạp phải ra, chẳng còn gì khác.
Cái cậu Diệp Phàm này, rốt
cuộc là có ý gì? Tôi có phần mơ hồ không rõ.
"Công chúa, người đang
tìm gì thế?" Vãn Nguyện từ phía sau bước đến hỏi, "Thần giúp người
tìm?"
"Không cần, không
cần." Tôi vội huơ huơ tay, đứng thẳng dậy đi vào trong nhà, hôm nay đuối
quá, tốt nhất là nên ngoan ngoãn nằm co trên giường, đỡ phải chịu thêm một trận
sấm sét từ trên trời giáng xuống nữa, tôi lẩm bẩm.
Nằm trên giường cả một buổi
tối, cũng chịu không rõ nổi mối quan hệ lằng nhằng phức tạp ở đây, Diệp Phàm
tốt thế sao lại ở cạnh Hạ Lan quý phi? Tóm lại là không thể có chuyện Hạ Lan
quý phi thấy cậu ta đáng thương nên mới giữ lại được. Hạ Lan quý phi hôm nay
cũng có phần kỳ quặc, không giống ngày thường, nghĩ ra được ý nghĩ bốc mùi thế
này, sao chẳng giống mẹ ruột của Thừa Đức gì cả.
Cuối cùng lại kết luận, hoàng
cung nàyphải nơi người ta nên ở, thời gian lâu dài thì người bình thường cỡ nào
cũng đều biến thái hết.
Cho nên, tôi phải nghĩ cách ra
ngoài, tốt nhất là quang minh chính đại mà đi, không biết "niệm kinh chân
nhân" như tôi có thể ra ngoài niệm kinh không? Đạo sĩ chẳng phải là cũng
có loại du phương đạo nhân (tức là đạo sĩ lang thang í ^_^) đó sao? Tôi nghĩ.
Để Vãn Nguyệt mang thư đến cho
Thừa Đức, bắt anh tối nay đến thăm tôi, bàn bạc một chút về vấn đề của mình,
thấy Vãn Nguyệt đi rồi, trong đầu tôi lướt qua lời Hoàng đế nói, Thừa Đức đang
tính toán gì với tôi? Anh có thể làm thế không? Tôi có gì tốt để anh phải tính
toán đâu? Người, anh đã tính được rồi, còn có thể tính đến thứ gì khác nữa?
Ban ngày cứ lờ đờ mất tinh
thần mãi, trong đầu cứ lóe lên những chuyện hôm qua, và còn ánh mắt Diệp Phàm
trước khi đi, chung quy cậu ta muốn nói gì với tôi? Tôi có nên liên lạc với cậu
ta không?
Haizzz, đầu óc mình đúng là
không đủ xài, có phần ngưỡng mộ những "cô nàng gián" (ý chỉ sức sống
dẻo dai như cỏ dại), tại sao mới chớp mắt một cái đã có chủ ý, trong hậu cung
chơi trò âm mưu tính kế đến mức gọi là "đắc tâm ứng thủ", sao đến
phiên tôi thì tôi lại trở thành một cô nàng èo uột vô dụng thế này?
Ta là Chu Quốc hoàng đế, nhưng
lại không thể bảo vệ nổi một người phụ nữ, người con gái ta yêu. àng mặc
áo cưới, từ từ đi về phía ta, nhưng cũng là lìa xa ta, màng che mặt làm ta nhìn
không rõ gương mặt nàng, như vậy cũng tốt, ta không phải thấy gương mặt ai oán,
ánh mắt đau lòng của nàng.
Tất cả mọi người đều biết nàng
là hoàng muội của ta, niềm tự hào của Chu Quốc Phúc Vinh công chúa, nhưng không
ai biết nàng là người mà ta đặt trong tim, thậm chí chính nàng cũng mông lung
không rõ ràng.
Hơn mười năm trước đây, nàng
cũng từng bước bước đến bên ta, một tiểu nha đầu bé nhỏ mới biết đi chập chững.
"Nhất cẩu cẩu, nhất cẩu
cẩu", cô bé gào bằng giọng non nớt, bàn tay nhỏ nắm đóa hoa đã bị vò nát
nhìn không ra nguyên dạng, vấp tới vấp lui hướng về phía ta đi tới, phía sau
cung nữ sợ cô vấp té, muốn ôm lấy cô bé, nhưng cô bé cứng đầu vùng ra sống chết
không cho cung nữ ôm làm họ cuống cuồng mặt mũi đỏ bừng.
Vào thời điểm đó ta không
thích nàng, lại có chút chán ghét nàng, ghét nàng luôn được Phụ hoàng sủng ái,
ghét nàng luôn giống như một cái đuôi nhỏ theo phía sau ta, ghét nàng luôn đem
"Ngọc ca ca" gọi thành "nhất cẩu cẩu." (ha ha ha ^^)
"Ôm một cái, cẩu cẩu ôm
một cái", nàng rốt cuộc cũng đã loạng choạng tới được trước mặt ta , ôm
chân ta, hét lên hạnh phúc, ta cau mày nhìn nàng, sau đó nhìn thấy mẫu hậu xa
xa đang nhìn ta mỉm cười, ta bất đắc dĩ bế nàng lên. Nàng thực sự trông như một
viên thịt nhỏ, ta cay đắng nghĩ.
Kỳ thực, khi đôi tay ngắn củn
của nàng vòng qua cổ ta, cơ thể mềm mại nép vào lòng ngực ta, cảm giác không
đến nỗi tệ, nếu nàng không cho ta rửa mặt bằng nước bọt của nàng.
Sau này, thân là một hoàng tử,
ta mỗi ngày đều rất bận rộn, phải học tất cả mọi thứ mà một thái tử cần biết,
ngay cả cưỡi ngựa bắn cung . Khi ta lớn lên, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn
ta thay đổi , không còn là nhìn một hoàng tử được nuông chiều nữa, mà trở thành
kính sợ, ngay cả một vài anh em họ mà ta đã chơi ngày trước cũng không còn cùng
ta đùa giỡn nữa, gặp ta cũng chỉ cung kính