Polly po-cket
Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210563

Bình chọn: 8.5.00/10/1056 lượt.

còn là tôn trọng

chính Ngài!" Tôi nói, cứ tâng bốc hắn đã rồi tính.

Tên Nặc

Đốn Vương nhìn tôi chăm chú hồi lâu rồi mới nói: "Ngươi có một cái lưỡi

dẻo thật đấy!"

Tôi

cười nói: "Vốn cũng khá dẻo, nhưng thật tiếc là ban nãy bị chính mình cắn

rách mất rồi, nên giờ nói hơi cứng một tí." Sau đó ngượng nghịu liếc tên

Râu quai nón đứng cạnh một cái.

Râu

quai nón hừ lạnh một tiếng rồi vênh cằm lên, quay người bỏ đi.

"Như

ngươi mong muốn, ta sẽ không để ngươi bị làm nhục, nhưng với một điều

kiện." Nặc Đốn Vương nói.

Điều

kiện? Hắn mà cũng có điều kiện à? Trong một lúc, não tôi xẹt qua bao nhiêu suy

nghĩ, đến cả ý tưởng hắn bắt tôi đi lừa Thừa Đức tôi cũng đã nghĩ đến.

"Nếu

tôi có thể làm được thì tôi sẽ chấp nhận điều kiện của Ngài!" Tôi đáp, cứ

cho mình con đường lùi trước đã, làm được thì mới chấp nhận, đến lúc đó nếu nhỡ

không muốn làm thì nói là làm không được cho xong.

"Trước

khi ngươi bỏ trốn thì ngươi phải làm người hầu của ta, thế nào? Chấp nhận thì

kể từ mai sẽ theo hầu ta, bọn hắn sẽ không làm khó ngươi, nếu không chịu thì ta

cũng chẳng còn cách nào bảo vệ được ngươi, có bị làm nhục hay không thì phải

xem bọn kia thế nào!" Nặc Đốn Vương nhìn quét một lượt bọn người Tây La

Minh rồi nói.

Tôi

cũng nhìn khắp bọn Tây La Minh như sói như hùm một lượt, rồi lại nhìn những cô

gái tộc Hách Liên vẫn không ngừng than khóc nỉ non, hỏi tiếp: "Người hầu

sẽ không bị làm nhục?"

Nặc Đốn

Vương mặt lạnh, gật đầu đáp, "Chỉ phụ trách những việc hàng ngày của ta

thôi."

Tuy

hiện giờ tôi vẫn không hiểu được vì sao hắn lại làm thế, nhưng theo tình hình

hiện giờ thì chỉ có thể chấp nhận thôi, thế là tôi gật đầu, " thôi, tôi

chấp nhận!"

Đợt

sóng gió này tạm qua đi, từ thân tín của Thừa Đức thoắt nhiên tôi biến thành kẻ

hầu của Nặc Đốn Vương, thế giới này quả là hoang đường hết biết! Thừa Đức ơi

Thừa Đức, bây giờ anh thế nào rồi? Có phải đang tìm kiếm em như điên không?

Nhìn thấy em nhận lời làm kẻ hầu của hắn, anh có giận không? Không đâu, không

đâu, anh vẫn luôn hiểu em, anh biết em chỉ cố nhịn nhục vì đại cuộc thôi, anh

biết là em bó tay rồi, anh cũng không muốn em cứng đầu cố chấp, hễ có chuyện là

đòi lấy cái chết ra để kháng cự, đúng không? Chỉ cần người còn sống là quan

trọng hơn hết thảy.

Nhìn

bọn người Tây La Minh xung quanh rượu xong là điên cuồng trác táng, tâm trạng

tôi bỗng trở nên u ám, thậm chí còn bắt đầu oán trách Thừa Đức, anh rốt cuộc

thế nào rồi? Sao còn không đến cứu em? Chẳng lẽ không cần em mà tự mình bỏ đi

rồi hay sao? Nếu Nam Cung Việt mà ở đây thì anh ta đã tìm ra em lâu rồi.

Haizzz,

Sở Dương à Sở Dương, sao mày lại nghĩ đến anh ta rồi, mày đã làm tổn thương

anh, quên béng anh đi, không đến làm phiền anh nữa, như thế mới là tốt nhất với

anh, mày thật là vô liêm sỉ! Gặp khó khăn là lại nghĩ đến người ta, "Vô

liêm sỉ, vô liêm sỉ!" Tôi vừa dộng thanh đao xuống đất, vừa thấp giọng

nhiếc mắng mình.

Chửi

mãi chửi mãi, tự nhiên cảm thấy xung quanh yên tĩnh lạ thường, ngẩng đầu lên

thấy những người bên cạnh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ, vừa hơi kinh ngạc,

lại có vẻ đồng cảm. Tôi hơi ngẩn ra, quay đầu lại thấy Nặc Đốn Vương đang lạnh

băng nhìn mình, trong tích tắc chợt hiểu ra, tiêu rồi, bọn họ hiểu lầm rồi!

"Hây

hây", tôi cười khan, "Không phải tôi mắng Ngài, tôi thật sự không

mắng Ngài đâu!"

Nhưng

giải thích hình như chẳng mấy tác dụng, màu đen thì luôn càng tô càng đen mà.

Sắc mặt Nặc Đốn Vương càng lúc càng xấu, ánh mắt sắc bén như dao khiến tôi toàn

thân ngứa ngáy khó chịu.

"Không

còn sớm nữa, các ngươi về nghỉ ngơi cả đi!" Nặc Đốn Vương ra lệnh.

Bọn

người Tây La Minh đang cười đùa nhốn nháo đều ngoan ngoãn đứng dậy, cúi người

thi lễ rồi lui xuống, lúc đi còn không quên cắp theo phụ nữ Hách Liên mà mình

chọn được.

Nặc Đốn

Vương cũng đứng dậy, không thèm nhìn tôi cái nào, quay người đi cũng ôm theo

một cô gái, sau đó bước về phía căn lều to. Thoắt chốc chỉ còn lại mình tôi

đứng đờ ra đó, không biết nên làm thế nào, không ai thèm để ý tôi? Vậy tôi có

thể chạy được rồi? Không phải chứ! Tôi thấy hơi không tin nổi. Có người đẩy tôi

một cái, tôi ngạc nhiên quay lại, nhìn thấy đúng tên Râu quai nón.

"Còn

đứng đực ra đó làm gì? Không mau đi theo đi, người hầu thì không được rời khỏi

Vương đâu." Hắn thô lỗ nói.

"Không

được rời khỏi Vương? Buổi tối cũng không được?" Tôi hỏi.

"Vớ

vẩn! Ngươi phải đứng canh cửa lều chứ!" Râu quai nón hừ lạnh một tiếng rồi

quay người bỏ đi.

Giữ cửa

lều á? Tức là tên đại vương kia ti toe trong lều với người con gái ấy, còn tôi

phải đứng canh lều cho hắn? Thế chẳng phải là được giáo dục giới tính miễn phí

à? Thế cũng chẳng phải là quá quá quá quá quá không phải là chuyện người làm

à!!!

--------------

(*):

Binh bất yếm trá: Trong chiến tranh, - tức là việc dụng binh "tha hồ"

nói dối. Tất nhiên, nói dối sao cho có lợi thế về mình. Phải "thắng",

bằng mọi thủ đoạn, kể cả nói dối.



Người

dịch :Banhbaochieu (xxBlack&Whitexx)

Một tấm

rèm cửa mỏng manh, ngăn cách hai thế giới, ở bên trong th