ang
đứng trước mặt, hận thù nói.
Nặc Đốn
Vương cười lạnh, "Ta nhận lời thả ngươi đi, chứ đâu có nói sẽ không tóm
ngươi lại, binh bất yếm trá mà" Hắn lại nhìn tôi, hỏi "Ngươi tên là
gì?"
"Hoa
Bất Thoát!" Tôi trợn mắt nhìn hắn một cái.
"Cô
ta không phải tên là Hoa Bất Thoát!" Một giọng nói quen thuộc vẳng đến,
sau đó một bóng áo đỏ bước ra từ sau căn lều trại to.
"Đại
Liên Na!" Đây đúng là 'kẻ thù gặp nhau vô cùng tức giận' mà! Tôi trợn
trừng nhìn cô ta một cái. Đại Liên Na cười nhẹ, bước đến trước mắt tôi nhìn
nhìn rồi quay lại cười nói với Nặc Đốn Vương, "Vương, cô ả không phải là
người tộc Hách Liên của thiếp, mà là tình nhân của hoàng tử Ngõa Lặc đó!"
"Ồ?"
Nặc Đốn Vương lộ ra nụ cười đắc ý.
"Ngươi
thật vô liêm sỉ!" Tôi nhìn Đại Liên Na rồi lạnh lùng chỉ vào Nặc Đốn Vương
nói, "Lúc ngươi cởi bỏ hết quần áo trước mặt tên đàn ông bàn tay vấy đầy
máu tộc nhân này, ngươi đã từng nghĩ mình là ai không?"
Đại
Liên Na tái mặt, đưa tay ra định tát tôi. Ngoan nào, ngươi muốn đánh ta, vẫn
kém hơn rồi, dù gì tôi cũng là ngươi lăn lộn trong giang hồ nên trong tích tắc
đã tóm gọn cổ tay cô ả, một tay kia tát mạnh vào mặt cô ả, chỉ nghe thấy
"chát" một tiếng, khuôn mặt trắng nõn của Đại Liên Na đã hằn đủ năm
dấu ngón tay.
"Đây
là đánh thay cho những cô gái bị làm nhục của tộc Hách Liên các người!"
Tôi nói.
Đại
Liên Na bị tôi đánh đến mức hơi ngơ ngẩn, cứ đứng đờ ra ở đó.
t!"
, lại một tiếng nữa, "đây là đánh thay cho các tướng sĩ Ngõa Lặc đã hy
sinh của bọn ta!"
"Chát",
lại thêm một cái tát tai thật mạnh, tôi cười mà rằng, "Ngại quá, cái này
hơi nặng hơn tí, vì là đánh thay cho ta!"
Đại
Liên Na bị tôi tát tai liền ba cái, khóe miệng đã rỉ máu, hoàn toàn ngẩn ra,
quên cả kháng cự, chỉ đờ đẫn nhìn tôi. Tôi đẩy cô ta một cái ngã phịch xuống
đất, nhìn tên Nặc Đốn Vương nãy giờ vẫn lạnh lùng bàng quan, cười nhạt:
"Người đàn bà của ngươi đã bị ta đánh rồi, ngươi không đau lòng à?"
Không
biết kế tiếp đây sẽ là kiểu hành hạ gì, sự đã đến nước này thì tôi chỉ mong
chọc giận được hắn để tôi chết thoải mái một tí, nhưng có đánh chết tôi cũng
không thể ngờ rằng Nặc Đốn Vương lại nói ra câu này.
"Tay
của ngươi không đau sao?" Hắn hỏi.
Lần này
đến lượt tôi nghệch mặt.
Tôi
không ngờ rằng Nặc Đốn Vương lại nói câu này nên hơi thuỗn ra, nhất thời không
biết nên phản ứng thế nào. Đại Liên Na ngồi bệt trên đất, gương mặt đang quay
lưng lại với Nặc Đốn Vương lại không hề phẫn nộ như tôi đoán, chỉ phảng phất nụ
cười lạnh lẽo. Tôi lại nhìn Nặc Đốn Vương, mới phát hiện ra mắt hắn ta là màu
xanh đen, màu xanh đậm gần như là đen, có hơi giống sói, nhưng lại đậm hơn cả
đồng tử mắt của sói, chỉ không biết mắt hắn có phát quang trong bóng tối hay
không thôi.
Đại
Liên Na đã lồm cồm bò dậy, trên mặt đã ngập đầy tức giận, nộ khí xung thiên
trừng tôi, sau đó nhìn Nặc Đốn Vương, làm tôi hơi hoài nghi nét cười lạnh
thoáng qua trên gương mặt cô ta ban nãy là ảo giác của mình.
"Chàng
không thấy cô ta nghênh ngang thế nào à? Tính xử lý thế nào đây? Giết chết cô
ta hay là... thu về làm tì thiếp, hả?" Đại Liên Na chất vấn Nặc Đốn Vương.
Nặc Đốn
Vương không trả lời, chỉ nhìn tôi bằng cặp mắt chẳng hề có chút ấm áp nào, tuy
đang là mùa hè và trên người tôi chất đống lộn xộn y phục của phụ nữ tộc Hách
Liên, nhưng tôi vẫn cảm thấy lành lạnh.
"Ngươi
về trước đi!" Nặc Đốn Vương nói với Đại Liên Na.
"Ngươi!"
Đại Liên Na giận dữ, nhưng nhìn gương mặt Nặc Đốn Vương thì lửa giận đã hạ
xuống, chỉ quay lại hậm hực nhìn tôi rồi quay người bỏ đi.
Kỳ thực
trước cửa trại rất đông bọn người kia, nhưng đều không ai bảo ai mà cố giữ sự
im lặng, đợi xem Nặc Đốn Vương xử lý tôi thế nào. Mùi thơm của thịt dê nướng
vẫn thoảng trong không khí, nhưng đến mũi tôi ngửi thì lại trở thành thứ mùi vị
đáng sợ. Tôi thừa nhận rằng lúc này tôi rất sợ hãi, có lẽ tôi vô dụng, có lẽ
tôi yếu đuối, giờ tôi không nghĩ ra nổi cách đào thoát, chỉ thấy toàn thân lạnh
cóng, là một người phụ nữ rơi vào vòng xoáy trong Cố Cung, cái chết hoàn toàn
không phải là thứ đáng sợ nhất...
"Chẳng
ngờ nổi ngươi lại là tình nhân của Hoàng tử Ngõa Lặc." Hắn bỗng cười nói,
nhưng nụ cười đầy nét nham hiểm, "Sao không nói nữa đi? Vừa nãy còn ghê
gớm lắm mà?"
"Ta
đang sợ." Tôi thành thực trả lời, "Lúc người ta sợ hãi thì thường
biểu hiện cũng khác nhau, hoặc là cứ lải nhải không ngớt, hoặc sợ đến nỗi không
nói được gì. Ban nãy ta biểu hiện như kẻ trước, còn giờ là kẻ sau."
Gương
mặt Nặc Đốn Vương thoảng một nét cười, hỏi: "Ngươi luôn thành thực thế này
à? Thành thực nói ra suy nghĩ của mình, không giống phụ nữ chút nào!"
"Hy
vọng Ngài không coi tôi là phụ nữ!" Tôi đáp.
"Hử?"
Hắn có vẻ kinh ngạc, "Không là phụ nữ vậy chứ là gì?"
Tôi hít
hơi thật sâu rồi trả lời: "Là người Ngõa Lặc, Ngài cho tôi là kẻ địch cũng
được, hoặc đầu tiên là một con người mà không phải chỉ là phụ nữ, tôi không
muốn nhận được sự ưu đãi phụ nữ ở chỗ Ngài! Vậy nên, tôi mong muốn có được sự
tôn trọng của Ngài, đó chẳng phải chỉ là sự tôn trọng tôi mà