ì ấm áp như mùa xuân,
ở bên ngoài gió lạnh thấu xương .Một cơn gió lạnh cắt da thổi tới, tôi tự mình
biến thành con tôm , ngồi co rút ở bên ngoài lều lớn , mũi hít khụt khịt , thầm
mắng cái thời tiết quái quỷ , rõ ràng buổi trưa thì nóng đến chết người , tại
vì sao buổi tối lại lạnh tê tái thế này chứ.
Bên
trong lều vang lên tiếng rên rỉ mơ hồ , nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ,
vừa đủ tôi phải tập trung mới nghe được loáng thoáng.
Vừa mới
bắt đầu ,nghe được bên trong có tiếng nữ nhân khóc cầu cứu, đầu tôi nóng lên,
cực kỳ can đảm xông vào, cảnh tượng dâm đãng bên trong khiến người ta rách cả
mi mắt, xịt cả máu đầu ,một cặp nam nữ khỏa thân trần trụi đang dính chặt với
nhau , sự xâm nhập bất ngờ của tôi làm cho hai người kia khựng lại một khắc,sau
đó nữ nhân kia đưa mắt nhìn tôi cầu cứu , tôi giận điên cả người
,định mở miệng mắng Nặc Đốn Vương vô sỉ ,cứu nữ nhân đáng thương kia ra, nhưng
khi nhìn thấy tia mắt lạnh lẽo của hắn, lòng cũng đột nhiên lạnh theo,lời nói
tới miệng không cách nào thốt ra thành lời ,tôi đứng chôn chân choáng váng tại
chỗ .Nặc Đốn Vương nằm trên người nữ nhân kia ,ngay cả tư thế đều không có thay
đổi, nghiêng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc.
"Xem
đã mắt không?" Hắn hỏi.
Tôi đờ
đần cả người, không có chút phản ứng.
"Cô
ta có thể thả, ngươi tới thay cô ta?" Hắn còn nói thêm, nét mặt không đùa
cợt chút nào.
Tôi
nhìn gương mặt đẫm đầy nước mắt của nữ nhân đang nằm dưới người hắn,rùng mình
một cái ,đột nhiên hiểu được, hắn không phải Nam Cung Việt, hắn không phải Thừa
Đức, hắn thậm chí cũng không là người có thể bận tâm như Hoàng đế ngoã lặc ,
hắn chính là một người đàn ông, đối với người Tây La Minh chuyện này không có
gì sai trái cả,ống hồ hắn lại là Nặc Đốn Vương đang nắm giữ quyền sinh sát tôi
trong tay,tôi dựa vào cái gì tin tưởng bản thân mình có thể giải cứu nữ nhân
này, chỉ bằng sự càn quấy của tôi ? Tôi làm không được một đấng cứu thế, dùng
tôi đi đổi nàng? Tôi không có vĩ đại được như vậy .
Hắn vẫn
giữ nụ cười lạnh nhìn tôi, tôi bắt đầu từng bước một lui về phía sau, giống như
khí lực toàn thân bị hút hết cả,bước chân có chút lảo đảo, một mực thối lui tới
cửa, lúc này mới giống như nổi điên xoay người hướng phía ngoài chạy đi, không
khóc,nhưng lệ sớm đã làm mờ nhạt đôi mắt , không biết là phương hướng nào , chỉ
biết là ra sức chạy về phía trước, chạy thoát khỏi lều lớn kia, muốn chạy thoát
khỏi thảo nguyên này.
Lần đầu
tiên cảm giác được cái gì gọi là bất lực, lần đầu tiên ý thức được chính mình
nhỏ bé, lần đầu tiên hiểu được chính mình yếu đuối, lần đầu tiên xấu hổ cho sự
ích kỷ của chính mình , lần đầu tiên thật sâu cảm nhận được hương vị sợ
hãi...
...
Bụng trên bị người hung hăng đánh một quyền, sau đó thân thể bị thủ vệ binh vệ
xách đi, sau đó lại bị xách đến trước lều lớn, ném xuống đất, ở trong này, như
thế nào có thể cho người ta dễ dàng chạy thoát .
Tôi co
ro ôm người, cảm thấy càng lạnh hơn,hiện tại đã bình tĩnh hơn ,tôi đã trở lại
là một Phùng Trần Sở Dương ương bướng ngang ngạnh đầy sinh lực, nếu có thể sống
sót,ưu buồn là một ngày,vui vẻ cũng là một ngày,tại sao lại không làm cho chính
mình vui vẻ mà sống ?
Loáng
thoáng tiếng nữ nhân rên rỉ bên trong, rồi tiếng ồ ồ thở dốc của nam nhân,tiếng
thở dốc ngày càng gấp,tựa hồ như gần tới lúc ... Tên Nặc Đốn Vương biến
thái,ngươi hay lắm, ngươi nghĩ ta đang ở trong lòng bàn tay ngươi thì có thể tùy
tiện ô nhục ta ,là ngươi lầm to .
Đột
nhiên ,một chủ ý gian tà hiện ra trong đầu tôi, tôi cười cười, sau đó ngồi
thẳng lưng lên, lấy tay vỗ về yết hầu cho cổ họng thanh thanh , mạnh mẽ lớn
tiếng hát: "Ta nhìn lên, ánh trăng phía trên, có bao nhiêu giấc mộng được
tự do bay lượn, ngày hôm qua quên đi a, hóng gió sầu thương, ta muốn cùng ngươi
gặp lại trên bầu trời mênh mông kia ... , ai ở kêu gọi, tình thâm ý dài, làm
cho khát vọng của ta tượng mây trắng phiêu đãng, phía đông mục mã, hía tây chăn
dê, nóng bỏng khúc tình ca liền xướng tới hừng đông, ..."
Tôi cơ
bản cổ họng xướng ngũ âm không được đầy đủ, không nghĩ tới cổ họng của cái cơ
thể này cũng không được tốt lắm,bị tôi ra sức gào hét to như vậy ,có cảm giác
như cổ họng muốn rách nát,nhưng cũng ráng sức tiếp tục la lớn, lâu lâu dùng
ngón tay miết lên cổ họng ,làm cho âm thanh lúc cao lúc thấp,mỗi lúc đến đoạn
âm cao dùng giả âm không thể cao,chỉ có thể thấp giọng trầm,sau một lúc, đảo
một hơi đi lên,tiếp tục như vậy, ra sức càng gào càng lớn hơn trước.
Bên
trong dường như đã bị khựng lại ,hy vọng bên trong cái tên biến thái kia bị
phân tâm, muốn ra cũng ra không nổi,cho hắn tẩu hỏa nhập ma luôn càng tốt.Như
thế sau này coi hắn làm sao ăn hiếp người ta. Nghĩ vậy, tôi càng ra sức gào to
hơn nữa, "Phía tây chăn dê, nóng bỏng khúc tình ca liền xướng tới hừng
đông, ..." Ca từ không nhớ rõ, tôi liền gộp chung hai câu xướng thành như
vậy, một lát sau xa xa truyền đến tiếng sói tru, một tiếng tiếp theo một tiếng,
hơi có chút giống như là cùng tôi hát bè vậy.
Tron