y
La Minh.
Mấy gã
kỵ sỹ Tây La Minh tiếp theo sau đó cũng ném bọn con gái trên ngựa của mình vào
trong đám người đó, hơn mười mấy người con gái tộc Hách Liên bị bắt nằm cuộn
tròn bên cạnh đống lửa, khẽ giọng khóc thút thít.
"Mông
ca, sao lại chọn mấy mọn hàng này đến?" một gã đàn ông cao to vạm vỡ khuôn
mặt râu quai nón đi đến phía trước bọn tôi, thò tay tóm lấy hai người con gái
Hách Liên nhìn nhìn, cười mắng tên bắt kỵ sỹ Tây La Minh vừa bắt chúng tôi.
"Mấy
đứa này hả? cũng không tệ, gần đây không bắt được cừu con mới nào, các ngươi
lại muốn ăn tươi, đành phải đi bắt mấy đứa Hách Liên xấu xí, được mấy đứa nà
không tệ!" cái gã được gọi là Mông ca phàn nàn.
"Vương,
ngài qua chọn trước một đứa chứ?" gã râu quai nón quay đầu gọi to tên đàn
ông đang đứng trước lều lớn.
Gã đàn
ông kia vẫn không trả lời, người bên cạnh hắn cười rồi nói: "Ê Râu, ngươi
chọn trước đi, Vương của chúng ta có Đại Liên Na công chúa xinh đẹp vậy, không
thèm mấy đứa này đâu!"
Gã râu
quai nón xấu hổ cười ha ha lên hai tiếng, sau đó lại gọi: "Vương, khi nào
thì cho chúng tôi nếm thử mùi vị của công chúa đây?"
Tôi náu
mình trong đám người Hách Liên, nghe bọn họ nói như thế, thì giật mình, không
ngờ rằng gặp được Tây La Minh vương ở đây, càng không ngờ rằng Đại Liên Na công
chúa đó là người của Tây La Minh vương, càng không ngờ hơn là bọn người Tây La
Minh lại nói chuyện láo xược như vậy, muốn người con gái của chủ chứ?
"Lúc
nào cũng được." gã đàn ông kia cười nói.
Tôi mém
té xỉu, đây là vua của Tây La Minh sao? Để cho cấp dưới cùng hưởng thụ người
con gái của mình ư? Bọn chúng thật không xứng làm người, Cách Nhĩ Thái đã nói
đúng, bọn chúng là quỹ dữ.
Người
con gái bên cạnh khẽ khóc thút thít, nỗi buồn của bọn họ cũng ảnh hưởng đến
tôi, tuy tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng răng vẫn lập cập như đánh điện báo.
Có chết
cũng không thể bị hủy hoại trong tay bọn này! Phùng Trần Sở Dương, bình tĩnh,
bình tĩnh, kiên cường, kiên cường, nhất định phải nghĩ cách, không có chuyện gì
mà không được.
Gã râu
quai nón đó đẩy dạt mấy đứa con gái Hách Liên tiến vào bên trong tìm, tôi muốn
núp ở phía sau để không bị lộ, nhưng vẫn chưa động đậy gì, tay của gã râu quai
nón đã thò tới, hắn một tay nhấc tôi lên, một tay vén mái tóc rối bù của tôi ra
khỏi mặt, nhìn nhìn, cười lớn nói: "Con cừu con nõn nà này là của tôi!
Mông ca
cũng qua kéo tôi lại, nói với gã râu quai nón với vẻ không vui: "Đứa này
là của ta, ngươi chọn đứa khác đi!"
Tên râu
quai nón tức giận: "Dựa vào cái gì mà nói nó của ngươi?"
"Cô
ta là do ta tìm được!" Mông ca cũng nổi nóng mắt gằn đỏ, tức giận nói.
Hai gã
đó lôi kéo tôi trước đám đông, tranh giành đến nổi đỏ mặt tía tai, không ai
muốn buông tay. Vết thương trên bả vai tôi vẫn chưa khỏi hẳn, bị hai cái gã to
khỏe như vượn người này kéo, đau đến chảy nước mắt.
Gã Tây
La Minh bên cạnh cười chế giễu tựa như gã râu quai nón và Mông ca đang làm trò
hề, càng có nhiều người xúm lại đùa bỡn.
Khuôn
mặt cả hai đều không nén được tức giận, cùng lúc buông tôi ra, rút trong thắt
lưng ra thanh đao cong, tư thế sẵn sàng liều mạng. Đánh đi, đánh đi, chết đi
một người thì ít bớt một người, tôi nói thầm, sau đó len lén bò vào trong đám
con gái Hách Liên. Mới bò không được hai bước, thì bị hai người bọn họ phát
hiện, lại mỗi gã một tay kéo tôi lại, kéo mạnh đến nỗi tôi suýt chút bị xé ra
làm hai.
"Buông
tay!" tôi tức xịt khói, thở phì phì đạp hai gã mỗi gã một đạp, hai người
bọn họ không ngờ một con cừu con đang chờ làm thịt như tôi sẽ có phản ứng như
vậy, nhất thời đần mặt ra, ngoan ngoãn buông tay ra.
Lập
tức, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt chĩa vào tôi không giống nhau, giống
mũi tên vậy. Đặc biệt là ánh mắt của gã đàn ông đối diện, nhìn đến nỗi tôi sợ
khiếp vía, tôi hơi hối hận, muốn cười ruồi hai tiếng, nhưng mở miệng lại không
ra tiếng.
"Hai
anh hãy thương lượng trước đi, nếu không được thì mới đọ kiếm, tôi thích người
đàn ông khỏe mạnh." tôi đột nhiên cười nói.
Có
tiếng huýt sáo nổi lên trong đám đông, có người bắt đầu hưởng ứng, cbắt đầu
thấy náo nhiệt, càng có người dùng ánh mắt u ám nhìn tôi.
"Chẳng
có tiến bộ! Hai người các ngươi còn là dũng sĩ Tây La Minh của ta sao? Vương
phủ của chúng ta thiếu gì các cô gái khỏe mạnh, xinh đẹp, sau khi trở về ta sẽ
cho hai người hai đứa!" gã đàn ông được gọi là Vương nói, ánh mắt lạnh lẽo
âm u nhìn tôi một cái, nói tiếp: "Đứa con gái này trả lại cho Râu, Mông ca
ngươi chọn đứa khác đi!"
Mông ca
có hơi không phục, nhưng lại không dám nói gì, vẻ mặt ấm ức. Gã râu quai nón vẻ
mặt đắc ý kéo tôi lại, tôi vội né cánh tay hắn, la to: "Khoan đã!"
Mọi
người đều sửng sờ.
Đầu óc
tôi căng thẳng, nghĩ làm sao mới có thể thoát khỏi số phận trước mắt.
"Anh
là dũng sĩ Tây La Minh?" tôi trầm giọng hỏi.
Râu
quai nón nhìn nhìn tôi, kiêu ngạo gật đầu, nói: "Tôi là dũng sĩ dũng cảm
nhất của Tây La Minh, không tin cô có thể hỏi Nặc Đốn Vương!" nói xong
quay đầu nhìn gã đàn ông vừa nói lúc nãy một cái.
Norton
Vương? Tôi còn Kaspe