Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326003

Bình chọn: 9.5.00/10/600 lượt.

ò đơn giản rồi nói Phiền Ánh Trạch đưa họ về.Chờ

đến khi bóng người biến mất hai bả vai của cô hoàn toàn sụp xuống.Muốn nằm trên

giường quá đi, nhưng mà không thể.

Ôn Nhiễm định thần nhìn về phía chiếc xe màu xám đang

ngừng lại.Người nọ xuống xe, từ từ đi về phía cô.Cô lấy lại tinh thần

hỏi:"Thầy à, trễ vậy rồi thầy chưa về sao?" Cô còn nhớ mấy ngày trước

có một tối gặp giáo sư Diệp ở khu phố trung tâm thành phố B, chắc chắn hắn

không ở trong trường học.

Diệp Dĩ Trinh gật gật đầu:"Đợi lát nữa về, em cầm

cái này đi."

Sao?Cô buồn bực nhìn cái hộp hắn đưa qua, đây là thuốc

mỡ trị trầy da mà.

"Về phòng nhớ bôi vào, núi đá rất cứng, cẩn thận

chân sưng lên bây giờ." Anh dặn dò, nói xong thấy người con gái đối diện

không có chút phản ứng gì, chỉ kinh ngạc nhìn anh:"Ôn Nhiễm, sao

vậy?"

Ôn Nhiễm chợt hồi phục tinh thần, nhanh chóng gật đầu,

vội nói:"A, không có gì ạ." Mặt thoáng hồng nhận hộp thuốc.

Nhìn bộ dáng khẩn trương của cô, Diệp Dĩ Trinh chỉ im

lặng mỉm cười, lái xe rời đi.

Đợt hồi tưởng kết thúc, Ôn Nhiễm ưm một tiếng lại bắt

đầu chui ra khỏi chăn, cô nhất định là bị mê hoặc rồi, nhất định là thế.Nhưng

mà hiện tại không thể không đi gặp người đàn ông mê hoặc đó nha.

Học viện ngày thứ Hai không nhiều người, Ôn Nhiễm mang

báo cáo đến phòng Diệp Dĩ Trinh.

Cô nhẹ nhàng gõ cửa, nghe bên trong lên tiếng rồi mới

đẩy cửa ra.Diệp Dĩ Trinh đang ngồi trước mặt bàn.Trời tiết cuối tháng mười một

mà hắn chỉ mặc mỗi chiếc áo vải bông mềm mại, cổ tay áo hơi cộm lên, cánh tay

sạch sẽ.

Anh đang làm việc, thấy cô bước vào cũng chỉ giơ giơ

cằm, ý bảo cô ngồi xuống.Ôn Nhiễm liếc mắt nhìn màn hình một cái, một đống

đường cong cong thẳng thẳng, hình như là giá cổ phiếu thị trường.Chẳng lẽ giáo

sư Diệp cũng chơi cổ phiếu sao?Ôn Nhiễm ngồi lên ghế bắt đầu tưởng tượng số

tiền mặt của Diệp Dĩ Trinh là bao nhiêu nhỉ.

Hôm nay thời tiết rất tốt, điều hòa trong phòng có độ

ấm vừa phải, Ôn Nhiễm ngồi trên ghế có chút buồn ngủ.Vì thế, trong lúc chờ Diệp

Dĩ Trinh xong việc, lại nhìn thấy sô pha, người nào đó không tự giác tiến vào

giấc ngủ, hai tay hai chân cuộn lại, ngủ cũng không phải thực thoải mái, mặt

còn hơi nhăn.

Ở sô pha có một góc màu vàng nhạt làm Diệp Dĩ Trinh

sửng sốt, khẽ cười.Trong ấn tượng của anh con gái bây giờ thích nhất là quần áo

màu này, không chói mắt và cũng rất nhu hòa.Anh chậm rãi đến bên, thay cô nhặt

báo cáo rơi dưới đất, tầm mặt đảo qua tờ bìa viết hai chữ to:"Ôn

Nhiễm".

Viết rất đẹp, nét đậm nét nhạt, thật giống như...con

người cô vậy.Anh như nhớ đến điều gì đó, có chút hoảng hốt, mà cũng nhanh chóng

trấn tĩnh.Ôn Nhiễm đã từ từ tỉnh, ánh mắt có chút mơ màng ngửa đầu nhìn anh.

"Tỉnh rồi sao?" Anh thu lại cảm xúc, thanh

đạm hỏi, cô nàng thoáng ngượng ngùng, mặt đỏ hồng.Ở trước mặt hắn cô rất dễ rơi

vào trạng thái khẩn trương:"Nếu tình chúng ta bắt đầu được chưa?"

Anh cười hỏi, thần sắc ôn hòa.Ôn Nhiễm mặt đỏ bừng gật

gật đầu.Hắn bận việc như vậy mà còn phải tốn thời gian phụ đạo một học trò như

cô, nháy mắt đã nổi lên ý nghĩ không nên bỏ sót cơ hội này, nhanh chóng chạy

qua ngồi, thật sự thật sự chăm chú nghe hắn nói.

Diệp Dĩ Trinh cầm báo cáo của cô trong tay, bình

luận:"Các mục rõ ràng, ví dụ cũng không sai, bằng chứng luận điểm cũng

được".Nghe mấy lời khen ngợi của hắn Ôn Nhiễm cũng đỡ căng thẳng được một

nửa, còn chưa kịp rơi xuống đất đã nghe giọng hắn có chút biến chuyển:"Nhưng

là..." thì ra trọng tâm bây giờ mới nói đến, Ôn Nhiễm khẩn trương nhìn,

môi mím chặt.Cái này không thể trách cô nha, chỉ cần trong giọng nói của giáo

sư Diệp có chút biến chuyển, cô đã vô cùng sợ hãi rồi.

Diệp Dĩ Trinh như nhìn ra tâm tình của cô,

nói:"Cũng không phải vấn đề gì lớn, tuy rằng mặt này quan điểm không ít

nhưng cũng rất chính xác, nhưng mà dẫn ra quá nhiều quan điểm của người nổi

tiếng.Còn của em lại không nhiều lắm."

Ôn Nhiễm cúi đầu, suy tư một lát, ngập

ngừng:"Quan điểm đó chính là em nghĩ ra."

"Sao?"Hắn ngạc nhiên, ngón tay lướt trên mặt

bàn bóng loáng, hỏi lại:"Ôn Nhiễm vậy em vì sao lại muốn học chuyên ngành

này?"

Ôn Nhiễm hơi sửng sốt, không rõ nhìn hắn.

Chỉ thấy hắn cười rất nhu hòa,môi khẽ nhếch lên mang ý

cười:"Tôi đã nghe rất nhiều mới vào nghề, có rất nhiều đáp án linh

tinh."Dừng một chút hắn nói tiếp:"Lần này đáp án đó thật không giống

với những đáp án trước đó."

Quản lý học viện đại học B có bằng thạc sĩ MBA.Hằng

năm đều tuyển nhận không ít nghiên cứu sinh, trong đó có đủ người đến từ các xí

nghiệp lớn nhỏ, vì muốn mình sau khóa này sẽ có đãi ngộ tốt hơn.Những người này

đóng học phí quá cao, vì học viện nộp không ít tiền, mấy vị giáo sư cũng dựa

vào việc này kiếm được không ít.Đều cùng có lợi, tại sao không làm?Chỉ là, anh

đối với họ không có chút hứng thú.

Không giống những đáp án khác?Ôn Nhiễm ngẩng đầu, nhìn

ánh mắt ôn thuận của hắn.

Buổi diễn thuyết thứ sau được tiến hành thuận lợi, có

rất nhiều giáo sư ở dây, Ôn Nhiễm nói về quan điểm của mình coi như là đâu vào

đấy, giáo sư Ngô ở phía dưới nhìn cô mỉm cười hài lòng, ý


Duck hunt