và bụi đường... Cuộc sống
thành phố ồn ào là vậy... Người ta không nhận thấy... người ta đang lao đi...
Một ngôi nhà chông chênh ở mép Hà Nội
phồn hoa, Hà Nội già nua trong mắt dài phố cổ, đẫm mi và ứa lệ buồn... Hà Nội
trong tôi chẳng bao giờ vui được, chỉ có một tình yêu mở, chớm nở theo mùa phố...
Tôi chực trào nước mắt khi ngắm nhìn bụi phố bay qua mắt tôi cay xè... Dù Hà
Nội đẹp đẽ đến nhường nào, cao xa và sinh động, đông đúc đến ra sao... Tôi cũng
chớm yêu Hà Nội theo cái chiều quy luật: Người ta ở đâu, người ta yêu người ở
đó, người ta yêu đất ở đó... Nhưng... tôi vẫn yêu nơi tôi sinh ra hơn cả... Một
nơi xa nơi này... rất xa... thành phố là bản trường ca tráng lệ của những cánh
đồng và của gió thảo nguyên... và nắng cháy... Rất xa rất xa gió Hồ Tây, nắng
Hồ Gươm và bụi đường phố cổ...
Tất cả chỉ là hoài niệm và nằm im nỗi
nhớ... bởi bây giờ... tôi chẳng còn cớ gì để trở về nơi đó...
...
- Con phải làm gì hả ba?
- Hãy để cuộc sống tự trôi đi như nó
vốn có...
Cha tôi, thầm lặng và lầm lũi, ông không
có cái nhiệt thành sống của mẹ để thế mà... cả hai vẫn là sự kết hợp hài hòa của
tạo hóa trêu ngươi... Yêu nhau và cưới nhau trên vùng đồng cỏ có tôi ra đời...
Tôi tự hào về tình yêu ấy, mẹ đã yêu đủ nhiều để mang theo cả tình yêu của ba
đi xa dương thế...
Tôi thì sao, tôi không yêu được nhiều
như mẹ, tôi chẳng có một chàng trai nào, vì tôi nghĩ, họ không dũng cảm để yêu
nhiều một người sắp chết... và tôi cũng không can đảm để vừa yêu vừa đếm ngày
chết của mình...
Tất cả mọi người đã cố gắng, cố gắng
mười tám năm nay để đến một ngày chấm dứt đời tôi...
Khi tôi mười tuổi, máu bắt đầu chảy
từ mũi... Bệnh này, là bệnh gì... Người ta nói không biết nữa... Rời xa nơi tôi
sinh ra, tôi đã đi nhiều nơi cùng mẹ... Họ cho tôi những thứ... kéo dài sự
sống, nhưng không ai chắc chắn, tôi sẽ sống thật lâu...
Năm mười hai tuổi, mẹ đưa tôi đến ông
thầy bói hồi hai tuổi... lần thứ hai trong đời, ông ta chắc nịch tôi sẽ chết
khi tôi hai mươi... Ông ta cười nói... hãy chấp nhận... vì quyền năng tâm linh
nói vậy... Khi tất cả những thầy tu áo trắng, những tín đồ áo nâu... bác sĩ và
thầy lang đều nói... sẽ cố gắng... họ không biết khi nào tôi chết, thì gã thầy
bói ấy, chắc nịch một luật trời... hai mươi tuổi... tôi sẽ rời thế giới...
Mẹ tôi khóc... rồi cái sức sống mạnh
mẽ lại vực bà dậy... dù là một người đàn bà theo tín ngưỡng phật giáo và luôn
tin ở ngoại cảm, cũng như hoàn toàn tin tưởng vào bói toán... nhưng bà vẫn cố
hết sức để vực bản thân mình dậy và lo lắng cho tôi... Ba tôi thì không được
vậy, ông đau khổ hiện ra từng nếp nhăn... vì tôi biết, ông yêu thương tôi
nhất...
Những thời kì đổ máu kéo dài suốt năm
năm... tôi phải thường xuyên dùng thuốc tây... hại người nên tôi gầy lắm...
thỉnh thoảng mẹ dắt tôi về những vùng khác, tìm một vài ông lang mà người ta
nói sẽ giúp tôi khoẻ hơn nhờ thuốc bổ...
Năm tôi mười bảy, mẹ bị đau nhức ngực...
Ba đưa mẹ lên Hà Nội, kéo theo tôi... một đứa con gái mười bảy yếu đuối chưa
từng tự lo được cho mình... Mẹ vẫn cười trong cơn đau thắt ngực... Nói rằng,
tôi hãy cố gắng lên vì mẹ đang đau, để san sẻ nỗi đau mà tôi đang có đó...
Người ta khám, chuẩn đoán và người ta
đưa mẹ vào phòng mổ... Một tháng sau khi mổ, mẹ tôi qua đời...
Cả gia đình tôi, chỉ còn hai người,
là ba và tôi, chúng tôi, hai chúng tôi không khóc...
Mẹ đã chiến đấu với nỗi đau dày xéo
mẹ mà không hề rên khóc, nên chúng tôi dù có đau lòng vẫn phải mỉm cười tiễn mẹ
ra đi... Mẹ nói vậy... và tôi đã làm vậy...
Đưa mẹ về với miền thảo nguyên nắng
gió, để mẹ nằm trong mùi thơm của cỏ và ngủ giấc dịu dàng...
Một năm sau... ba đưa tôi lên Hà Nội
sống... Ba trở về nghề là một kĩ sư, cái nghề ba đã từ bỏ khi có mẹ, để yên
bình nơi miền gió... Ba nói... hãy ở đây... sẽ có người... chăm sóc cho con...
Toi hiểu ba, nhưng tôi không muốn xa
mẹ... cuối cùng thì mẹ cũng hiện về trong đôi mắt nhỏ bé của tôi... mẹ cười và
nói... hãy đi đi... hãy cố gắng cho đến khi con không thể...
Tôi ở Hà Nội, cũng chẳng học hành...
Ngày xưa, mẹ dạy tôi học, từ ngày mẹ
mất đi... chẳng còn ai làm điều đó... tôi khó có thể đến trường...
Năm mười chín tuổi, ở Hà Nội, cũng
chẳng mấy vui... Chiều Hồ Gươm, bố đẩy xe cho tôi đi dạo... Phải rất cố gắng để
mở mắt mỗi ngày... tôi ngắm hồ gươm quay theo vòng xe đẩy... Sau này, chị y tá
riêng của tôi, vẫn đẩy xe cho tôi đi quanh Hồ Gươm ấy, nhưng có y tá không
nghĩa là ba quên "nhiệm vụ" ấy... dù bận rộn, ông vẫn đưa tôi đi...
mỗi tuần một lần vào thứ bảy.
Tôi đã nói chưa, tôi sinh vào mùa
hè... Mùa hè thảo nguyên thì gay gắt và gió lắm... Đến khi ra Hà Nội, tôi khám
phá ra mùa đông... Mùa đông là một bản trường ca bất tử đáng yêu... nó làm tôi
co ro trong lớp vỏ xế chiều đầy sương lạnh...
Tôi thích thú với mùa đông... Khi máu
chảy ở mũi không xối xả ra nổi vì hơi lạnh... nó chảy chầm chậm và nó có màu
đục đen... khác mùa hè... nó xối ra như nước dãi trẻ con... Những ngón tay măng
non, nghịch ngợm chạm nhẹ vào máu... thích thú...
