em...
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn
ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy...
- Em im lặng... và thế là chia tay...
em lại... ngủ đứng... ngủ ngồi... vì em sợ... em không dám... nằm nữa... nằm...
em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ...
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn
trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi... những chuyện mà cô
ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng...
- Rồi... em đã gặp anh... anh đã yêu
em khác hắn yêu em... anh đã chấp nhận em... không giống người ta phủ nhận
em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng
chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay
đổi để làm người... và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được
gặp cô ấy trong đời... rằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào... yêu và đau xót
biết bao... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy...
- Anh không quan tâm những chuyện đó,
anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương... anh yêu em... anh thề là anh yêu
em... và anh sẽ không để cho em phải buồn nữa đâu...
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở hai khoé
mi... rồi cười nhẹ nhàng...
- Em biết mà... Nhưng anh có thể hứa
với em một điều được không? - Ừmmm... em nói đi... - Hai ngày tới, anh đừng vào
bệnh viện nhé... -Tại sao? - Đi mà, và đừng hỏi gì cả! - Ừ!
Chông chênh!
... Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh
viện...
Thế giới trước mắt tôi dường như sụp
đổ... cô ấy đã ra đi mà không để cho tôi nhìn lần cuối... ra đi lặng lẽ... ra
đi âm thầm... ra đi bất ngờ và ra đi đau đớn...
- Những người bị "nhiễm trùng
huyết" rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng... và cô ấy biết...
Bác sĩ nói với tôi như vậy... Cô ấy không
có đám tang... không bạn bè... vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh... và cha
mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì... cô ấy ra đi như vậy đấy... sống
đau đớn và chết chua xót...
Một bầu trời đêm bao trùm tôi...
- Cô ấy đã tặng mắt cho một người...
cách đây hai ngày... chúng tôi làm phẫu thuật...
Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy...
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa... đôi
mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi... ánh nhìn xa xăm một thời vẫn
còn nguyên vẹn đó...
Một bức thư với những dòng chữ mất
nét run rẩy và ngắn ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu em!
Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho
đến ngày em chiến thắng bệnh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em... em sẽ
lại gặp anh... Nhưng em nhận ra rằng... em không thể... em chỉ có thể chiến
thắng nỗi sợ hãi mà thôi... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... khát
khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa... em muốn anh
biết... Anh là người DUY NHẤT em yêu!"
"Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa.
Thương em đau xót, giấc mơ trưa... Sống là cực nhọc... Chết là anh khóc... Phải
làm gì... cho em bớt đau đây?"
Tôi vốn nghĩ tình yêu là một cuộc
rượt đuổi bất tận. Người này chạy và người kia cứ đuổi
mãi.
Tôi quen một người đàn ông…
Anh ta có một cô người yêu.
Cô ấy chạy và anh ta đuổi theo.
Chấp nhận cái cách yêu chạy – đuổi.
Chấp nhận vì quá yêu hay vì một thời đã từng lầm lỗi.
Xưa nay, tôi vẫn nói, con gái thiệt
thòi.
Nay, tôi nói thêm, làm người, thì ai
cũng hay cái thói quen trả giá.
…
1. Ôsin
Đối với tôi, đôi mắt anh là một chiều sâu bất tận.
Nhưng có lẽ đối với cô ấy – người anh yêu đến tận giờ phút này,
đôi mắt anh chỉ chứa những đường cong uất hận mà thôi.
Anh nằm dài trên chiếc ghế sôfa, nhả khói.
Đàn ông khi không mặc gì nhả khói, luôn quyến rũ.
Đàn ông lấp ló trong bộ đồ ngủ, phì phèo thuốc lá, thì lại chả khêu gợi chút nào.
Anh là trường hợp thứ hai.
Tôi cặm cụi dọn đồ.
Tôi được trả tiền để làm
việc đó.
Làm ôsin.
Part time.
Mỗi ngày bốn tiếng, dọn dẹp căn hộ 15m2.
Bé tẹo.
Nhạt nhẽo.
Luôn có một người đàn ông.
Giờ làm của tôi không cố định.
Tôi có thể đến khi nào tôi rảnh. Tôi có chìa khóa và ông chủ cũng không quá ép tôi về giờ giấc hay bất cứ một điều gì. Tôi
còn đi học. Điều đó quan trọng. Anh ta rất hiểu.
Đa phần tôi đến vào buổi chiều. Vì
tôi học sáng. Nhưng đôi lúc tôi tới dọn dẹp
vào tối muộn và giặt ủi đồ.
An toàn tuyệt đối.
Anh ta không làm gì osin, kể cả một osin trẻ và không xấu.
Có lẽ xinh.
Nhưng hình như anh ta không còn hứng thú với phụ nữ nữa rồi.
Đôi lần, tôi thấy buổi tối anh không ở nhà.
Có lẽ anh tới những phòng trà để xem cô người yêu hát.
Lúc đầu, tôi nghĩ anh là một cậu chủ nhỏ, vô công rồi nghề. Sau này, tôi
biết anh làm gì. Nó liên quan đến
bất động sản.
Mường tượng, đó là một công việc cho
những con buôn giàu có, nhiều vốn và nhàn rỗi.
Anh khá giàu có. Anh ở Hà Nội. Anh đi xe
hơi. Anh nói tiếng Anh nhanh hơn tiếng Việt. Anh mặc quần áo đắt tiền.
Người yêu anh là ca sĩ. Anh ngủ với người mẫu. Con gái anh đưa
về nhà một lần, sẽ không bao giờ xuất hiện lần thứ hai.
Anh hay xài tình một đêm. Quan trọng nhất là: Anh yêu người yêu anh hơn
tất thảy.
Tôi không định điều tra về mối tình của anh ta. Nó bắt đầu từ đâu
và như
