XtGem Forum catalog
Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326321

Bình chọn: 8.5.00/10/632 lượt.

dự định, gì mà trù tính, gì mà yêu thương, gì mà trách nhiệm hay thứ tha,

chúng đã kéo nhau trôi về nơi xa xôi tít tắp nào đó. Bây giờ Dung Lỗi đang ngồi

chồm hổm ở đây, đôi cánh tay vươn dài. Trong đôi mắt trong veo của đứa con

trai, anh thấy đôi lông mày mình nhíu lại, đầu gục xuống và theo đó là những

giọt nước mắt lã chã tuôn rơi.

Cố Minh Châu cúi đầu nhìn hai bố con, khóe mắt khẽ giật giật, một giọt nước nhỏ

xuống mũi giầy cô. Cô thấy tim mình quặn thắt.

Trong khi Dung Dịch lại chẳng hề để ý đến những chỉ tiết râu ria ngoài lề, nó

bật dậy ôm chầm lấy chân Cố Minh Châu, hớn hở lắc lư, thoạt đầu bi ba bi bô nói

một tràng tiếng Anh, ngay sau đó đã đổi giọng hỏi: “Mẹ, mẹ! Đây là bố ạ?” Nó

phấn khởi lắm, thì nó mới chỉ được nhìn bố Dung Lỗi qua ảnh thôi mà.

Cố Minh Châu xoa đầu thằng bé, đoạn gật đầu khẳng định.

“Wow! Bố con đẹp trai thế!” Cái miệng nhỏ xinh của Dung Dịch không khỏi há hốc,

thiếu điều chảy nước miếng.

Tai nghe thấy thế nhưng thay vì đứng lên, Dung Lỗi lại đưa tay ôm đầu. Tình

cảnh này đã khiến Cố Minh Châu nhận được nhiều cặp mắt hiếu kỳ từ đám đông

quanh đó.

Ánh mắt cô dịu đi nhiều. Tấm lưng vạm vỡ của người đàn ông ngồi dưới đất kia

khẽ run lên, cái run rẩy ấy có cùng tần số với cơn buốt đau trong trái tim cô.

Trên đường về nhà, A Tam cầm lái, không khí suy tư trầm mặc lan khắp xe.

Kể từ lúc ra khỏi sân bay, một tay Diên vẫn luôn nắm chặt cổ tay Hải Đường. Còn

Hải Đường vẫn mang cái vẻ lạnh lùng của người đẹp băng giá. Hắn thích cầm cứ

cho cầm, còn mình thì nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng việc gì phải bận tâm.

Dung Lỗi lặng thinh chẳng nói câu nào, dường như anh đang chìm đắm trong thứ ảo

giác nào đó, người ta bảo anh đi thì anh đi, bảo anh lên xe thì anh lên xe.

Thoạt đầu Dung Dịch thấy phấn khởi lắm, chốc chốc lại ngó sang Dung Lỗi, nhưng

dần dà bị lây cái vẻ lặng lẽ của anh, về sau nó cũng trầm hơn hẳn.

Bẵng đi một lúc, Dung Dịch lại ngập ngừng ngó sang Dung Lỗi một cái, thằng bé

tiu nghỉu nhoài người trên vai mẹ, kề tai Cố Minh Châu thì thào: “Mẹ ơi, có

phải bố không thích con đúng không ạ?”

Cố Minh Châu lặng người, chột dạ đưa mắt nhìn Dung Lỗi. Mắt Dung Lỗi đỏ hoe như

mắt thỏ, lời thằng bé nói càng làm anh cắn răng thêm chặt, anh rụt rè đưa tay

như sợ bị bỏng, cuối cùng hạ quyết tâm để chạm vào đầu thằng bé.

Rất lâu, anh vuốt ve mái đầu của nó. Mãi cho đến khi Đá nhỏ thầm khẳng định, bố

không quý mình cho lắm, thế là nó phụng phịu rúc đầu vào lòng mẹ. Anh bèn lấy

can đảm vươn tay ôm nó vào lòng mình.

“Bố...” Giọng anh khản đặc rất khó nghe, sau vài tiếng húng hắng mới thốt được

ra lời, anh ôm đứa con trai lần đầu gặp mặt, run run bảo: “Bố... sao bố lại

không thích con chứ.”

Dung Dịch gãi đầu ngờ vực. Cánh tay nhỏ xíu ấy vừa cựa quậy, Dung Lỗi đã lo

mình ôm chặt quá làm đau thằng bé, anh vội vã lỏng tay, đẩy nó ra xa một chút

rồi gượng cười: “Con tên là gì?”

“Dung Dịch ạ!” Đá nhỏ ngoan ngoãn đáp lời, rồi lại bảo: “Bố ơi, con biết bố tên

là Dung Lỗi. Mẹ từng cho con xem rất nhiều ảnh của bố, con nhận ra ngay.”

Dung Lỗi không giấu nổi đôi mắt đỏ quạch, thấy vẻ mặt co giật méo xẹo của bố -

Dung Dịch sợ lắm, nó vươn tay đòi mẹ bế. Cố Minh Châu nghĩ bụng lúc này mà chìa

tay ra với nó, thể nào cũng bị Dung Lỗi ngăn lại, thế nên cô đành

ngoảnh mặt làm ngơ với ánh mắt cầu cứu của đứa con yêu dấu.

Dung Dịch đâu đã cắt nghĩa được lý do vì sao hai vị phụ huynh lại tỏ ra nghiêm

nghị và trầm mặc thế này, nó chật vật ngoái đầu cầu cứu Hải Đường: “Dì ơi... dì

bế con với!”

Hải Đường vừa khẽ cựa quậy, Diên đã kéo ngay cô nàng vào lòng, đoạn ngẩng đầu

trừng mắt nạt nộ, làm thằng bé nhệch cả mồm.

Dung Lỗi xoa đầu con trai, cố gắng bắt chuyện với nó: “Dung Dịch ngoan nào, để

bố ôm con... con nói cho bố nghe... nói gì cũng được. Con thích gì? Đá bóng?”

Dung Dịch được thừa hưởng toàn những ưu điểm trong tính cách của cả bố lẫn mẹ,

thằng bé có vẻ chín chắn cẩn thận của Dung Lỗi và nét hoạt bát dạn dĩ của Cố

Minh Châu. Nó không sợ, huống chỉ đây là bố ruột của nó. Dung Lỗi không còn

trưng ra cái vẻ mặt khiến người khác phải thót tim nữa, nên nó cũng thôi nhặng

xị đòi tuột khỏi tay anh.

Dung Lỗi phải vận dụng đến toàn bộ kỹ xảo giao tiếp của mình, dù có hơi vụng về

nhưng cũng giúp anh giữ được mình bình tĩnh khi nói chuyện với con trai, anh

hỏi sở thích của nó, hỏi thói quen của nó, hỏi nó... rất nhiều thứ mà đáng lẽ

một người bố phải biết từ lâu.

Anh không phải người dễ xúc động, chí ít anh của ngày hôm nay không phải người

dễ xúc động. Sáu năm tự rèn giũa, anh đã học được cách che giấu tình cảm ngon

ơ. Thậm chí anh vẫn có thể lạnh lùng khi nhìn vào Cố Minh Châu. Nhưng với con

trai mình, mắt anh cứ đỏ mọng lên, thậm chí nói năng cũng ấp úng, khó liền

mạch.

Dung Dịch là đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng yêu, nó trả lời hết mọi câu hỏi của

bố. Dần dà nó cảm thấy, tuy bố không vui tính bằng người hay chơi cùng với nó

là chú Phương Phi Trì nhưng cũng tạm gọi là ăn ý.

Cố Minh Châu ngồi ngay ngắn. Trong tầm nhìn mông lung của cô, Dung Dịch phấn

khởi v