không biết bao
nhiêu là vốn liếng cốt mời được nhà thiết kế tầm cỡ quốc tế. Nguyễn Hạ mới ra
trường, đến đó giúp việc lặt vặt, tích lũy kinh nghiệm còn nghe được, chứ chẳng
nhẽ chị lại bắt Lộ Hân Nam phải giữ một ghế chính thức cho con bé thật à?”
“Biến đi!” Cố Minh Châu gắt gỏng đập bàn, “Sông núi sinh tài đời vẫn có, Trường
Giang sóng sau xô sóng trước. Tiểu Hạ nhà mình giỏi như thế, cho nó đến chỗ Lộ
Hân Nam là để thắt chặt quan hệ! Cậu! Lôi Lộ Hân Nam đến đây cho tôi, tự tôi sẽ
nói chuyện với nó!”
Trình Quang cười giả lả, ghìm chặt tay cô, rồi rít bảo “Ấy chớ chớ,”
“Dạo này cô ấy bận tối tăm mặt mũi, chị đừng tìm cô ấy nữa, em sẽ dặn cô ấy
dành một chỗ là được chứ gì!”
Đôi mắt hơi lờ đờ mơ màng của cô ánh lên vẻ “thế còn tạm chấp nhận được”. Trình
Quang cầm điện thoại của Cố Minh Châu, xoay nghịch trong tay, “Có chuyện
gì mà chị lại nốc lắm rượu thế?’
“Lục Lục...” Cố Minh Châu cau mày dốc cạn ly rượu, đoạn thở hắt ra nặng nề, “Bố
chị bị... ung thư gan.”
Trình Quang sững sờ, “... chú Cố?”
“Ừ. Hôm nay vừa nhận được kết quá xét nghiệm, chị nói với cụ rồi.”
“Chị Minh Châu, có cần em giúp gì không?” Trình Quang nghiêm mặt.
“Cậu năng đến thăm cụ hộ chị, cậu cũng biết... chị chẳng biết nói gì với bố
mình cả.” Cố Minh Châu cười khổ sở.
Sáu năm về trước, cô không những bán đi tình yêu của mình mà còn rao bán cả đứa
em gái. Lương Phi Phàm đã dùng đế quốc của mình để cứu mạng Cố Bác Vân, đổi
lại, Cố Minh Châu đã giao Cố Yên cho anh ta.
Dùng con gái để đổi lấy mạng mình, chẳng gì khiến một người làm cha đau đớn hơn
thế. Lúc Cố Bác Vân biết chuyện thì sự đã rồi, chẳng còn nước cứu vãn được gì
nữa.
Đối với đứa con gái bướng bỉnh, làm gì cũng kiên quyết như Cố Minh Châu thì Cố
Bác Vân cũng chịu chẳng cách nào bảo được, thế rồi hai cha con cãi nhau một
trận nảy lửa.
Trình Quang có thể hiểu được tâm trạng của Cố Bác Vân mà cậu cũng nhận ra sự
bất lực của Cố Minh Châu, sẽ chẳng ai hiểu được sự khó xử lẫn tình cảm của hai
bố con nhà ấy hơn Trình Quang, “Em biết rồi, em sẽ năng về đó.”
Cố Minh Châu cười tươi rói, đoạn vẫy tay gọi thêm một chai rượu mạnh cỡ lớn
nhưng Trình Quang đã kịp ghìm tay cô xuống, “Thôi, đừng uống nữa!”
“Dạo này chị và anh Dung Lỗi thế nào rồi?”
Cố Minh Châu buông thõng tay, “Chẳng sao cả, vẫn vậy. Đang chơi trò án binh bất
động nhưng mà chị cứ thấy nôn nao sao ấy. Lúc chị kích anh ấy, cái kiểu anh ấy
nhìn chị như là nhìn kẻ thù giết cha không bằng. Nhưng khi chị trêu anh ấy thì
xem chừng chàng ta vẫn ham hố chị lắm... Ôi trời, chị phát hiện ra, mình không
còn hiểu anh ấy nữa, sợ thật...” Cô thở dài, nhoài người lên quầy bar, mắt lơ
đễnh nhìn ly rượu trên tay.
“Rót rượu đi chứ!” Cô bỗng ngồi phắt dậy, đập bàn làm phục vụ giật nảy mình.
Phải làm sao đây? Hình như uống mấy cũng không say, Cố Minh
Châu chỉ thấy đầu óc mình càng uống càng tỉnh, những kỷ niệm về người đó càng
hiện về rõ rệt hơn.
“Cơ mà chị cóc sợ. Cậu nói xem, Lục Lục, đọ về độ bỉ ổi thì chị đã từng thua ai
chưa hả?” Cô nhoài người lên bàn, mắt nhắm nghiền, miệng làu bàu.
Trình Quang vuốt tóc bà chị mình, đoạn mở danh bạ trong điện thoại của cô ra, ấn số Dung
Lỗi, cậu ngắt máy ngay khi đường dây vừa kết nối.
Vào lúc con người ta cô độc nhất, thì rượu chính là chiếc chìa khóa để mở một
cánh cửa mà hằng ngày bạn không đủ can đảm mở nó và thả ra một cái tôi mà bình
thường bạn không dám đối mặt, thế rồi bạn như một gã đạo diễn bị điên, tung tẩy
giữa thinh không, ngắm nhìn cái tôi kia biểu diễn những phân đoạn kịch bản gốc
được vùi sâu trong trái tim mình dưới trạng thái vui hoặc buồn, giận dữ hay nạt
nộ, có thể là bi mà cũng có thể là hài.
Phải để Dung Lỗi thấy được con người này của chị.
Ánh đèn neon ngà ngà từ lớp kính mờ trên mặt bàn quầy bar ánh lên, Cố Minh Châu
nằm bò trên nền ánh sáng lạnh lẽo ấy, càng khiến người ta xót xa hơn. Trình
Quang nhìn cô, chợt cười không thành tiếng, cậu chàng chúm môi trả lời câu hỏi
vừa rồi của cô bằng khẩu hình: “Em.”
Điện thoại rung lên bần bật, thấy cái tên Dung Lỗi nhấp nháy trên màn hình,
Trình Quang liền đưa nó cho người phục vụ, cười dặn dò: “Bảo người này là, cô
đây đến uống rượu một mình, giờ say bí tỉ rồi.”
Loáng một cái Dung Lỗi đã tới nơi, đảo qua một vòng chẳng thấy bóng dáng cô
đâu, anh sốt ruột quay người thì thấy cô đang nhoài người im ru trên quầy rượu
gần đó với ánh mắt lừ đừ vô hồn.
Anh lách qua đám người đang lắc lư điên cuồng với ly rượu trên tay để đến bên
cô. Cô nhìn thấy anh lúc hai người chỉ cách nhau chừng một sải tay. Mắt cô vụt
sáng rực rồi tụt khỏi ghế, nhảy tót đến bên anh.
Dung Lỗi đón người phụ nữ vừa sà vào lòng mình, anh chau mày toan mở miệng nói
vài câu châm chọc thì bỗng nhiên cô ngước lên, mặt mày tươi vui hơn hớn, nhõng
nhẽo hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Trái tim Đá trong phút chốc đã nhũn oặt ra như miếng bông.
Cô ấy say rồi, lần này say thật. Dung Lỗi khẳng định một trăm phần trăm là vậy.
Nếu là khi tỉnh táo, thể nào Cố Minh Châu cũng giở đủ mọi thủ đoạn, đủ mọi
chiêu trò để mồi chài anh, chứ c