i và hồng hào hơn.
“Ăn cơm chưa?”
“Kỷ Hàng và Tiểu Toàn dắt díu nhau đi ăn cơm rồi, ăn xong sẽ cầm về cho em.” Cô
nói rồi đặt cốc nước xuống, đoạn uể oải vươn vai làm áo hơi tốc lên, Dung Lỗi
bối rối nhìn lảng đi chỗ khác.
“Nhưng mà giờ em lại thấy hơi đói rồi, tối nay anh không hẹn hò gì à?”, cô làm
ra vẻ hỏi một cách bâng quơ.
Dung Lỗi bước tới, giặt phắt tập hồ sơ mà cô vừa cầm lên tay, “Đi thôi.”
Gần đại học C có một con đường chuyên về ẩm thực rất nổi tiếng.
Trở về thăm chốn cũ, con đường ẩm thực ấy giờ đây đã cơi nới rộng hơn, trước
đây chỉ có một dãy cửa hàng, ngày nay đã mở rộng thành hai mặt tiền song song,
vẫn con đường ấy nhưng người lại nườm nượp hơn xưa.
Dung Lỗi gọi điện cho Điền Tư Tư sau khi đã cho cô nàng đi tàu bay giấy, lúc
này cơn đau dạ dày của Cố Minh Châu đã dịu xuống. Chiếc xe tiến gần đến đại học
C, cô chỉ trỏ, phân tích những thay đổi mà dự án mới sẽ mang lại cho khu vực
này suốt đường đi.
Xe còn cách đường ẩm thực một đoạn xa lắc mà không sao chen vào được, hai người
bèn xuống xe, hòa vào dòng người đi bộ đông nghìn nghịt. Đâu đâu cũng bắt gặp
những cặp đôi nam nữ thanh niên tay trong tay ra đây ăn tối sau giờ tan học, họ
cầm đồ ăn vặt mua dọc đường, đút cho nhau ăn thật tình tứ, tiếng trêu đùa,
tiếng cười nói râm ran vang lên không ngớt.
Dung Lỗi đi được mấy bước, quay ra đã không thấy người bên cạnh đâu, anh liền
hớt hải quay lại tìm, lúc đó cô bị tụt lại ở hàng khoai lang nướng phía sau,
đang cật lực lách người sang chỗ anh. Bình thường quen thấy cô trong bộ dạng
vênh vênh váo váo, nhưng một khi đã rơi vào hoàn cảnh thế này thì vẫn chỉ là
một cô gái yếu đuối. Dung Lỗi thấy cô mặt lơ ngơ, lúng túng
đến buồn cười, anh bèn chìa tay kéo cô lại. Khi cô đã trở về bên anh, anh nắm
chặt bàn tay nhỏ bé ấy, giấu cô ra phía sau lưng rồi cùng nhau nhích dần về
đằng trước.
Hẳn tất cả các bạn đã từng xem “Hoàn Châu Cách Cách”, vậy có ai còn nhớ đoạn
cách cách thật cách cách giả cùng nhau tổ chức lễ cưới không? Giữa đám đông
nhốn nháo, đèn đuốc vụt tắt ngấm, Tiêu Kiếm và Tịnh Nhi thoáng gặp nhau đã thấy
lòng mình xuyến xao.
Còn trên con đường ẩm thực giăng muôn ánh đèn màu này, lẫn trong dòng người qua
lại như mắc cửi, có một người đàn ông mặt mày khôi ngô tuấn tú trong chiếc áo
măng tô đen, trên môi vẫn thường trực nụ cười. Người phụ nữ có vóc dáng nhỏ
nhắn xinh xắn mà anh đang nắm chặt tay cũng vận một bộ đen từ đầu đến chân,
gương mặt tựa ngọc ngà toát lên vẻ dịu dàng đến kỳ lạ.
Lúc này chính là quãng thời gian quý báu dành cho bữa tối của giới sinh viên
trường đại học C trước khi bắt đầu giờ ôn tập. Hai người bọn họ chen lẫn trong
dòng người nhích dần về phía trước, ngặt nỗi nhà hàng nào cũng kín chỗ, quán
cóc ven đường nào cũng đông như nêm, cảnh tượng này giống cái thời
họ còn là sinh viên. Đi hết một con phố toàn cửa hàng bán đồ ăn mà không sao
kiếm ra chỗ nào có thể tạt vào, đến cuối đường bèn vòng lại, dọc đường có món
gì xách ngoài được thì đành mua đóng gói mang về.
Người đông nườm nượp khiến Dung Lỗi khó khăn lắm mới rút được ví ra, trả tiền
xong, theo thói quen anh lại dúi mấy đồng tiền lẻ vào tay Cố Minh Châu. Bàn tay
nhỏ bé của cô nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của anh, qua hàng này, tạt vào
hàng khác, lúc nhận túi đồ ăn, anh mới rời tay cô để móc tiền trả chủ cửa hàng.
Khi hai người đã đứng dưới biển hiệu màu đỏ ở đầu đường, ngoại trừ hai bàn tay
đang siết chặt lấy nhau, hai cánh tay còn lại xách linh kính túi đựng toàn đồ
ăn.
“Anh tìm gì thế?” Lúc lên xe, Cố Minh Châu hỏi người đàn ông đang dáo dác tìm
kiếm thứ gì đó cạnh mình. Cứ nhìn thấy con người hiện tại của anh phải chau mày
vì những chuyện thậm chí nhỏ nhặt chẳng đâu vào đâu là cô lại thấy xót xa trong
lòng.
“Ổng hút,” Dung Lỗi cắm que ống hút vừa tìm thấy vào hộp trà sữa chân trâu rồi
đưa cô. Cô cầm cốc trà sữa uống một chốc lại đặt xuống, vừa cắn miếng xúc xích
nướng vừa dõi mắt nhìn anh đang lục lọi kiếm tìm ống hút khác.
“Anh ăn đi, để em tìm cho” Cố Minh Châu tủm tỉm cười, tỏ vẻ thông cảm. Cô đút
que xúc xích vào miệng cho rảnh tay rồi nhấc chiếc túi của Dung Lỗi lôi về chỗ
mình. Khi Dung Lỗi ngẩng mặt lên, đập ngay vào mắt anh là cặp môi mọng ướt đang
ngậm cây xúc xích hơi ngả màu nâu, đã săn lại sau khi nướng chín. Cơn rùng mình
ập đến với anh ngay tức khắc. Ngây người mất mấy giây, anh lúng túng siết chặt
tay, đằng hắng ho vài tiếng rồi giật lại chiếc túi đặt lên đùi mình như không
có chuyện gì: “Đừng tìm nữa, anh không... uống”. Anh cầm bánh bao kẹp thịt lên,
hấp tấp cắn một miếng, trong lúc ruột gan rối bời thì lại ho sặc sụa bởi thứ
nước tương cay xè trong bánh kẹp.
Sau câu “ờ” bâng quơ đầy mập mờ, Cố Minh Châu nhẩn nha rút que xúc xích đang
ngậm trong miệng ra. Cô nghiêng đầu, cười ngây thơ, hỏi anh có sao không, tay
vỗ vào lưng anh đầy ân cần, rồi đưa anh cốc trà sữa. Dung Lỗi cầm cốc trà sữa
hút ừng ực, anh gồng lưng, buồn bực không sao tả nổi, mắt đăm đăm nhìn về phía
trước.
Trong khi anh đang trầm tư mặc tưởng thì Cố Minh Châu l
