ng Lỗi buộc phải đưa tay sờ mũi rồi lặng lẽ thắt đai an toàn của
mình.
Chính vào lúc chỉ có hai người với nhau, Cố Minh Châu lại không hề lên tiếng
gợi chuyện mà cô tỏ vẻ thản nhiên lái xe, lúc dừng đèn đỏ vẫn ung dung bật đầu
đĩa trên xe.
“Dạo này em càng ngày càng biến dị rồi đấy.” Dung Lỗi không nén được phải thốt
lên.
Cố Minh Châu mỉm cười đầy ngọt ngào trong lúc chọn bài, “Anh nói sở thích âm
nhạc hay cách chọn đối tác làm ăn?”
“Em nói xem?!” Dung Lỗi có vẻ tức tối, anh từng gặp nhiều người phụ nữ trong
nghề này nhưng chưa từng thấy một ai đi thương thảo làm ăn lại hầm hố đến thế.
Tối nay anh mời cơm toàn là những quan chức trọng yếu của dự án nọ, thế mà lúc
cô đạp cửa với vẻ mặt hoang mang, anh bỏ mặc luôn bọn người đó ở lại, chẳng kịp
nói lấy một lời xin lỗi đã luýnh quýnh đuổi theo cô.
“Em nói ấy à... em bảo nhé, đến giám đốc Dung mà em còn giải quyết được nữa là
thằng béo cháy mỡ tiêu tiền như rác ấy?” Cô cười tinh nghịch, Dung Lỗi đang
định đáp trả thì thật khéo lúc đèn đỏ chuyển sang xanh, Cố Minh Châu đạp mạnh
chân ga làm anh suýt thì cắn vào lưỡi.
“Vả lại, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Châu Yên Hồi có gàn mấy cũng phải nể mặt
Lương Phi Phàm chứ, trong khi đó, thần thông quảng đại như Lương Phi Phàm mà
còn không thoát nổi năm ngón tay của cô em gái cù lần nhà em thì thôi. Thế nên,
ở thành phố này, em là to nhất! Haha!”
“Vậy em còn nhận mấy phi vụ làm ăn xa xôi kia làm gì nữa? Sao không bảo thẳng
Lương Phi Phàm cướp về cho em ấy. Không làm được thì Lương Phi Phàm thừa sức
đền.”
“Chưa đến lúc quan trọng thì em chưa vội làm phiền chú ấy. Về mặt này, em ý
thức rất rõ ràng.” Cố Minh Châu khá là tự đắc, “Dĩ nhiên, nếu Lương Phi Phàm có
chuyện muốn cầu cạnh em, cậu chàng vừa khóc lóc, vừa van nài, hai tay dâng tiền
thù lao thì em cũng sẽ nể tình. Lúc đó mà từ chối thì bất kính quá.”
Dung Lỗi dở khóc dở cười bảo, “Cố Minh Châu này, em đúng thật là đã vớ bở lại
còn khoe mẽ. Sao trước mặt Lương Phi Phàm lại giả vờ e dè như thế? Không phải
bọn đàn em bên đó toàn gọi em là bà hoàng lừa đảo sao?”
“Đấy là do cục vàng Dung Nham nhà anh đi bêu rếu em khắp nơi đấy chứ!” Cố Minh
Châu tỏ vẻ tủi thân, “Có phải anh không biết đâu, thằng oắt ấy yêu thầm em mấy
năm rồi, chuyển từ yêu sang hận âu cũng là chuyện thường tình ở đời thôi ấy
mà.”
Dung Lỗi không tài nào nhịn được nữa, anh nắm chặt bàn tay để kìm nén nụ cười
hiện lên trên khóe miệng.
“Huống hồ số lần Lương Phi Phàm van vỉ em cũng nhiều lắm rồi, còn em ấy à, em
không giỏi trong việc từ chối thiện ý của người khác.” Cố Minh Châu chợt đanh
nét mặt, nụ cười vụt tắt ngấm trên môi, lặng yên một lúc sau cô mới nói: “Dung
Lỗi này, nói thật ra em rất ít khi chủ động nhờ vả Lương Phi Phàm. Tuy nhiên,
đó không phải bởi thói kiêu ngạo của em, mà là em không muốn làm phiền đến Cố
Yên.”
Tuy vậy, biểu cảm của Dung Lỗi đã nói lên rằng: anh vẫn tưởng cô đang nói đùa,
dù Cố Minh Châu đang nói hết sức thật lòng.
Năm đó, cô đã lấy Cố Yên ra để đổi lấy mạng sống của Cố Bác Vân và Lương Phi
Phàm đã làm được. Về sau, cậu ta cũng có lòng muốn giúp đỡ Vi Bác. Quãng thời
gian giằng xé ấy, Cố Minh Châu cứ nghĩ ngợi mãi rồi lại dao động không biết bao
nhiêu lần, tuy vậy, cô cũng đành cắn răng khước từ cậu ta.
Lỗi tại cô mà tình yêu của Cố Yên ngay từ lúc khởi đầu đã chẳng được đẹp đẽ và
thuần khiết. Nếu năm dài tháng rộng về sau, có thể bớt lợi dụng Cố Yên đi chừng
nào thì hay chừng ấy.
“Dung Lỗi, có nhiều chuyện ở đời đối với em mà nói, nó không hề có sự cân nhắc
giữa nên và không nên, mà chỉ có đáng hay không mà thôi.” Chiếc xe từ từ dừng
bánh khi cách cổng nhà họ Dung tầm một trăm mét, Cố Minh Châu nhỏ nhẹ nói,
“Giống như anh đã từng nói đấy, em là đứa con gái không có lương tâm.”
Dung Lỗi cúi đầu gỡ đai an toàn, anh hỏi cô bằng giọng vô cùng bình tĩnh: “Em
đùa anh bằng kiểu dở cười dở mếu ấy, em thấy hay ho không Cố Minh Châu?”
“Vậy anh nửa vờ lạnh lùng, nửa vờ như đã quên, hay ho lắm sao anh?” Cố Minh
Châu không hề chịu thua, “Dung Lỗi ạ, sáu năm rồi mà sao anh vẫn nhỏ nhen với
em như thế?”
Bị chạm trúng nọc khiến cả hai đồng thời rơi vào trầm lặng. Phía trước, màn đêm
yên ả bao trùm lên khuôn viên rộng bằng tòa thành nhỏ của nhà họ Dung, nom như
một con quái thú đang ẩn mình.
Từ lúc Dung Lỗi trở về, mối quan hệ của bọn họ lại rơi vào cái vòng lẩn quẩn,
lúc thì khách sáo xa cách, lúc lại có sự gần gũi như ngầm ước hẹn. Tính anh
bướng bỉnh, khó mà quên được vết thương từng hứng chịu. Mà con người cô lại hèn
nhát, bởi khó mà quên được lý do vì sao cô khiến anh tổn thương.
Trước kia... trước kia họ đâu có thế này.
Hồi quen Dung Lỗi, Cố Minh Châu mới mười bảy tuổi, dạo đó, thế lực nhà họ Cố
cao ngút trời, Cố Vi Bác là người thẳng thắn bộc trực, trọng nghĩa và nhiệt
huyết, ở thành phố C, ông nổi tiếng là một người bố yêu thương hai cô con gái
rượu hết mực. Cố Yên mồ côi mẹ từ năm mười sáu, sau đó mới được đón về nhà họ
Cố. Tính cách cô bé khá trầm tĩnh, cả ngày chỉ quanh quẩn ở bên mối tình đầu là
Phương Diệc Thà