hoan hỷ đắm chìm trong đó, chậm rãi cảm nhận Đá yêu vì cô mà lúc vui lúc
buồn. Cô rảo bước theo anh, tiện thể gọi điện thoại cho Trình Quang đang ở dưới
lầu, nhắc cậu dắt theo Duệ Duệ, lái xe ra cổng sau khách sạn để chi viện.
Trình Quang bận bộ đồ đen từ đầu đến chân, bên ngoài khoác chiếc áo gió màu
sữa, dáng người oai vệ, nếu không phải do kiểu tóc nhím xù lông trên đầu thì
thoạt trông cũng ra dáng trâm anh thế phiệt ra phết. Cậu chàng uể oái dựa vào
cửa xe, từ xa trông thấy Cố Minh Châu liền xông xáo xắn tay áo: “Duệ Duệ đang
trên xe, chị đưa nó về trước đi. Thằng Tam đang dẫn người đến đây rồi, để em đi
gặp cái lũ điếc không sợ súng ấy!”
Cố Minh Châu nóng nảy đẩy phắt cậu sang một bên, mở cửa xe cho Dung Lỗi và Hạnh
Hạnh, “Bọn tay chân của thằng Mèo Mướp ở khu Nam đấy, cậu có dám gặp không?!”
“Chẳng dám!” Trình Quang trả lời thành thật rồi leo tọt lên ghế lái như một con
mèo, vội vàng đi luôn ngay khi xe vừa khởi động.
Lên xe một cái là Cố Minh Châu liền kiểm tra xem hợp đồng đã ký ổn thỏa chưa,
đồng thời tìm người giải quyết gã đại gia kia, “Tần Tống à? Chị có chút việc
làm phiền Châu Yên Hồi, chú giúp chị đánh tiếng...”
Lúc này Duệ Duệ ngồi ở ghế lái phụ thoắt đứng dậy, đoạn ngó nghiêng ra đằng
sau, thấy thế cô liền đối sang giọng từ tốn dịu nhẹ, ở đầu dây bên kia, Tần
Tống giật thót tim khi nghe thấy giọng điệu nhu mì khác thường của cô, gã rối
rít thưa “Vâng vâng!”
Cơ thể Cao Hạnh đã hoàn toàn ngấm thuốc, khuôn mặt đỏ ứng vặn vẹo xáp lại gần
Dung Lỗi toan hôn anh, Cố Minh Châu đang bận chúi đầu chúi mũi nên không kịp
trở tay, lúc thấy thế liền giật nảy mình, cuống quýt kéo giật tóc cô nàng lại
hòng tách cô nàng ra.
“Sở Sở... Sở Sở ơi... Sở Sở...” Cao Hạnh nhoài người ôm bả vai Cố Minh Châu
đoạn lào khào gọi tên hồi nhỏ của cô, “Tớ khó chịu quá...”
Cố Minh Châu vỗ vào vai Hạnh Hạnh an ủi, “Biết rồi, tối tớ gọi bọn mỹ nam trong
hậu cung của cậu đến an ủi cậu nhé!”
Cao Hạnh thút thít bảo, “Goi đứa nào? Câu biết tớ thích đứa nào...”
Cô ấy nói trong cơn nức nở làm Cố Minh Châu cũng não nề theo, “Được rồi... được
rồi, ổn rồi...”
“Sở Sở, cậu là đồ đần độn!” Cao Hạnh khóc nấc lên.
Dung Lỗi đột nhiên mớ miệng hỏi có vẻ gấp: “Cô ấy gọi ai là Sở Sở thế?”
“À, là Minh Châu đấy! Tên hồi nhỏ của Minh Châu là Sở Sở mà.” Trình Quang nhanh
nhảu đáp, đoạn nở nụ cười xun xoe với Dung Lỗi qua gương chiếu hậu. Trình Quang
vốn sùng bái Dung Lỗi hết mực. Từ khi còn là một cậu bé, Trình Quang đã lấy
Dung Lỗi làm chuẩn mực để vươn lên.
“Sao thế? Em tên là Sở Sở thì lạ lắm à?” Cố Minh Châu tắt máy, ánh mắt cô lướt
qua vẻ kinh ngạc của Dung Lỗi. Thuở hai đứa còn quấn quýt không rời, cô thực sự
chưa từng kể anh nghe thân thế của mình. Một mặt, cô cảm thấy không nhất thiết
phải nói những chuyện đã qua, mặt khác, gia đình danh giá của anh khiến lòng tự
trọng mãnh liệt của cô nảy sinh tự ái. Vì lẽ đó, chưa một lần cô đề cập đến
những chuyện ấu thơ trước năm bảy tuổi.
“Không.” Dung Lỗi tự trấn tĩnh mình bằng cách ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ
xe. Cao Hạnh đã rơi vào trạng thái mê man, người vật và vật vờ, chốc chốc Dung
Lỗi lại phải đẩy cơ thể đang chực ngả vào người mình ra.
Duệ Duệ nhoài người trên lưng ghế, ánh mắt nó hết nhìn Cố Minh Châu bận nói
chuyện điện thoại rồi lại đảo sang nhìn Dung Lỗi, đoạn nhoẻn cười với anh.
Ánh đèn neon rực rỡ hai bên đường lướt qua vun vút, bây giờ ở Úc đang là tầm
khuya phải không nhỉ? Khuôn mặt anh chìm trong vẻ rực rỡ của màn đêm, khóe môi
đọng lại một nụ cười nhạt. Ngoài cửa xe là màu đen trải dài vô tận, bánh răng
khổng lồ của số phận đang chuyển động ì ạch một cách kỳ lạ.
Với dáng vẻ cao lớn, Chung Tiềm đã đợi sẵn bên lề đường, thấy thấp thoáng đằng
xa bóng dáng xe của Trình Quang lao tới, anh vội rảo chân chạy lại, tay cởi
luôn chiếc áo khoác đang mặc trên người, chào hỏi qua loa với Cố Minh Châu
xong, anh vội lấy áo bọc kỹ thân mình Cao Hạnh, mặt không giấu nổi sự xót xa,
đoạn ôm cô vào lòng như một món bảo vật rồi bước đi thoăn thoắt.
Trình Quang quay đầu xe, cất giọng hỏi người ngồi sau: “Duệ Duệ buồn ngủ rồi,
hay em đưa nó với chị về trước rồi đưa anh Dung về sau?”
Nghe cậu ta nói thế, Cố Minh Châu tỏ vẻ tình cờ ngước nhìn lên, ánh mắt cô bất
chợt sắc lẻm như lưỡi dao phay lia từ trong gương chiếu hậu bắn trúng người
Trình Quang làm cậu ta rùng mình, sau phen hú hồn, cậu chàng đành cố rặn ra mấy
cái ngáp, “Nói thực với chị em còn buồn ngủ hơn cả Duệ Duệ đây này, hay chị
Minh Châu đưa anh Dung về nhé!”
“Tùy cậu.” Cố Minh Châu cúi đầu, đáp bâng quơ. Cô liếc nhìn Dung Lỗi như dò
hỏi, còn anh vẫn đang nghiêm nghị nhìn ra ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt lạnh
tanh không hề biểu lộ bất kì một cảm xúc nào.
Trình Quang xuống xe, ôm Duệ Duệ rồi chạy biến, Cố Minh Châu chuyển vị trí lên
ghế lái. Dung Lỗi cũng lịch sự xuống xe rồi leo lên ghế phụ đằng trước. Kỹ
thuật lái xe của Cố Minh Châu đã hơn hẳn ngày xưa, giờ thì nó mang một phong
cách nữ hoàng y chang cô. Sau một cú rê bánh trượt ngang khi vào cua gấp đầy
giật gân thì Du
