đây??? Không phải Tịnh Hà bảo hôm nay sẽ đến đón mình sao??? " Lệ Nhi ngạc nhiên hỏi.
"À, cô ấy đột nhiên phải họp gấp, nên nhờ tớ đi thay thế giùm. Dù sao tớ cũng đã xong việc rồi, cho nên thuận tiện ghé sang thôi mà. " Tuyết
Dung cười giải thích.
" Thật ra các cậu không cần phải lúc nào cũng luôn bên cạnh tớ. Tớ
bây giờ đã không sao rồi. Các cậu không cần lo lắng cho tớ nữa đâu. " Lệ Nhi cười nhẹ nói.
Nhưng cô biết rất rõ, hai cô bạn thân này, bất kể là bận thế nào đi
chăng nữa, cũng luôn dành thời gian bên cạnh cô. Mỗi ngày khi cô tan
trường thì đều luôn luân phiên đến đón cô.
Cả hai chỉ sợ nếu họ không ở bên thì cô sẽ nhớ lại chuyện trước đây
mà làm chuyện khờ dại. Thử hỏi trước tấm lòng đó của họ, bảo cô làm sao
không cảm động, không cố gắng vượt qua đau khổ mà đứng dậy một lần nữa
được cơ chứ.
" Làm gì có a. Chẳng qua là tớ tiện đường nên ghé qua thôi mà. " Tuyết Dung cười ngượng phản bác.
Thật ra những gì Lệ Nhi nói đều đúng. Cả Tuyết Dung cùng Tịnh Hà đều
vẫn còn lo lắng cho Lệ Nhi. Bọn cô sợ rằng nếu cả hai không ở bên thì Lệ Nhi sẽ cô đơn, sẽ nghĩ đến chuyện cũ mà nghĩ quẩn. Cho nên bất luận khi nào hay ở đâu, cả hai đều luôn thay nhau ở bên cô. Nói khó nghe hơn
chút nữa là giám sát Lệ Nhi mà thôi.
" Cô ơi.... " Lúc này thì một giọng nói non nớt vang lên, đánh vỡ bầu không khí trầm mặc.
" Tuyết nhi, con đến đúng lúc lắm đó. Bây giờ cô phải đi họp, con ở
đây cùng cô Tưởng nha. Chờ chút nữa thì ba con sẽ đến đón. " Lệ Nhi nhẹ
giọng dặn dò Tuyết Nhi.
" Tuyết Dung, mình bây giờ phải đi họp. Bạn trông con bé hộ mình chút nha. Lát nữa, ba con bé sẽ đến đón con bé ngay. " Lệ nhi quay sang nói
với Tuyết Dung.
" Được rồi, cậu cứ đi đi. Cứ giao con bé cho mình. " Tuyết Dung liền nhanh chóng gật đầu đồng ý.
" Tuyết Nhi, chúng ta ra ngoài đứng được không??? Cô không thích máy
lạnh cho lắm, đứng ở đây cô cảm thấy không khỏe. " Sau khi Lệ Nhi rời
khỏi, Tuyết Dung khom người, hỏi nhỏ Tuyết Nhi.
" Dạ được. " Tuyết Nhi không nói hai lời liền nghe theo. Sau đó, cả
hai cùng nhau bước ra cổng trường. Hai người một lớn một nhỏ, cứ ngồi
trên ghế đá ven đường, vừa uống nước vừa chờ.
Chẳng mấy chốc đã nửa tiếng trôi qua.
" Tuyết Dung!!! " Lệ Nhi từ trong trường bước ra, từ phía sau gọi hai người.
" Lệ Nhi.. "
" Cô ơi... "
Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi đều cười vui vẻ, vẫy tay với Lệ Nhi.
Nhưng đúng lúc này, một chiếc xe khách mười sáu chỗ đột nhiên dừng
lại ngay chỗ hai người. Cánh cửa xe được mở ra, hai người đàn ông lạ mặt xuống xe, bắt lấy Tuyết Nhi, lôi cô bé lên xe.
" AAA, thả cháu ra!!!!!! " Tuyết Nhi la lớn cầu cứu.
" Các người đang làm gì ??? Mau thả con bé ra!!!!!!!! " Tuyết Dung
tiến lại, mạnh mẽ kéo lại Tuyết Nhi thoát khỏi người đàn ông kia. Bỗng
dưng, cô cảm thấy phía sau có thứ gì đó đập vào đầu mình. Chẳng mấy
chốc, cô đã lâm vào hôn mê.
Hai gã đàn ông, mang Tuyết nhi và cả Tuyết dung lên xe. Sau đó, chiếc xe khách nhanh chóng rời khỏi.
" Tuyết Dung!!!! Tuyết Nhi!!!! " Lệ Nhi lo lắng chạy ra. Nhưng đã không còn kịp nữa, vì chiếc xe đã rời khỏi.
" Đúng rồi, ba Tuyết Nhi, phải gọi cho ba Tuyết Nhi. " Lúc này, Lệ
nhi mới nhớ đến ba của Tuyết Nhi làm cảnh sát. Cho nên cô nhanh chóng
lấy điện thoại từ trong túi ra, sau đó vội vã nhấn số cần gọi.
" Ư....m..... " Thời điểm Tuyết Dung tỉnh lại đã là chuyện
của ba tiếng sau. Bản thân cô đều bị trói chặt cả tay chân. Cô nhìn xung quanh chỉ thấy Tuyết Nhi đang trong tình trạng cũng giống như mình, bị
trói dựa vào cột. Cả hai cô cháu hiện giờ đang bị nhốt trong một nhà
kho, nhưng cô không biết rốt cuộc đây là nơi nào.
" Cô ơi, cô không sao chứ??? " Tuyết Nhi quan tâm hỏi.
" Cô không sao, con không sao chứ??? " Tuyết Dung mỉm cười trấn an, sau đó hỏi lại Tuyết Nhi.
" Con không sao. Cô ơi, cô yên tâm đi. Ba con là cảnh sát, rất nhanh
thôi ba sẽ tìm thấy chúng ta mà. " Tuyết Nhi cười tươi, tự hào nói.
Mỗi khi nhắc đến ba mình, cô bé chưa bao giờ tỏ vẻ không vui. Dù ba
là cảnh sát, thường xuyên vắng nhà, không ở bên cạnh chăm sóc cô bé. Hầu hết thời gian đều là cô giúp việc trong nhà, hay hàng xóm trông nom cô
bé. Thế nhưng cô bé hiểu rất hiểu chuyện. Ba sở dĩ như vậy là vì ba phải đi bắt kẻ xấu, bảo vệ mọi người. Cho nên cô bé chưa từng trách ba mình, ngược lại còn thấy rất tự hào khi có một người ba như thế.
" Ân, đúng vậy, rồi ba con sẽ nhanh chóng tìm thấy chúng ta thôi."
Tuyết Dung nhìn thấy vẻ mặt đầy tự tin của Tuyết Nhi cũng gật đầu phụ
họa, không muốn để cô bé thất vọng. Dù trong lòng cô cũng không biết rõ, liệu cảnh sát có tìm được họ hay không nữa???
Hai người đang trò chuyện thì đột nhiên trong bóng đêm vang lên một giọng nói trầm tính của nam nhân.
" Yên tâm, không cần ba của cô bé tìm đến đây đâu. Chỉ cần sau khi
chúng tôi lấy được thứ chúng tôi muốn, chúng tôi sẽ tự động thả hai
người ra thôi. Trong khoảng thời gian này, làm phiền cả hai hợp tác và
chịu khó ở lại đây làm khách vậy. "
" Anh là ai??? Tại sao lại bắt chúng tôi??? " Tuyết Dung lên tiếng hỏi.
" Việc này cô không cần biết. Chỉ cần c