của thần tượng tôi. Lần này, tôi nhất định sẽ cho hắn một trận
nhớ đời. " Diệp Thiên Doanh sau khi xác nhận thân phận của Tuyết Dung,
đột nhiên trở nên vô cùng hăng hái. Như thể là cô có thể ngay lập tức đi vào bom mìn, lửa dạn, tuyệt không hề chối từ.
" Sếp, tính luôn phần của bọn tôi. " Những thành viên còn lại trong
đội, cũng đột nhiên hưởng ứng theo, bao gồm cả Trương Thế Sơn.
" Mọi người......không lẽ mọi người đều là fan của Tưởng Hải Nguyệt
sao??? " An Tuấn Hạo tò mò hỏi. Đích thật về mặt nghệ thuật này, anh là
kẻ gần như chẳng biết gì.
" Đương nhiên rồi!!!!!!!!!!!! " Tất cả mọi người đều đồng thanh trả lời.
Điều này khiến cho Tịnh hà, Lệ Nhi, cùng An Tuấn Hạo, cuối cùng cũng lĩnh ngộ được cái gì là sức mạnh của thần tượng.
Đêm qua đi, mặt trời lại ló dạng, Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi
đã bị bắt đi một ngày rồi. Cho đến nay, vẫn chưa hề có tin tức hay cuộc
điện thoại tống tiền nào xuất hiện. Điều này khiến cho mọi người nhất
thời không biết làm sao, nhưng cũng chỉ có thể chờ đợi.
Tại một nhà kho bị bỏ hoang....
'phựt'
" Rốt cuộc cũng làm đứt được sợi dây chết tiệt này. Quỷ tha ma bắt,
thiệt là dai mà, mệt chết đi thôi. " Tuyết Dung thở phào nhẹ nhõm. Dù
sao cô cũng đã mất công sức cà đêm. Rốt cuộc cũng đã có cơ hội thoát
thân rồi.
Cô nhẹ nhàng tháo luôn sợi dây đang buộc chân của mình. Sau đó, Tuyết Dung nhanh chân tiến lại gần đánh thức Tuyết Nhi.
" Cô... " Tuyết Nhi đang định mở miệng nói chuyện thì đã bị Tuyết Dung chặn lại.
" Im lặng!! Bây giờ cô cởi trói cho con, nhưng con phải giữ im lặng.
Nếu không cả hai chúng ta không thể thoát khỏi đây đâu, có biết không??? " Tuyết Dung nhẹ giọng nhắc nhở.
Tuyết Nhi ngay lập tức hiểu chuyện, gật đầu liên tục sau đó mím môi,
không nói lời nào. Tuyết Dung thì nhẹ nhàng thay cô bé cởi bỏ dây trói
rồi lén tiến đến gần cửa quan sát tình hình bên ngoài. Cô phát hiện bên
ngoài hoàn toàn không có ai, cô mới dám ôm lấy Tuyết Nhi từ từ bước ra
ngoài.
Bên này, cả đội điều tra cả đêm qua đều không ngủ, nhưng vẫn chưa có
manh mối nào cả. Vào lúc mọi người đang sốt ruột không biết làm gì thì
điện thoại lại vang lên.
" An đội trưởng, con gái của anh và cô gái kia đang ở trong tay chúng tôi. Nếu muốn cứu họ thì nội trong ngày hôm nay, anh phải thả ngay một
người. Đó chính là người đàn ông đã bị anh bắt trong vụ cướp lần trước
tại đại sảnh tập đoàn Thuận Thiên. "
Sau khi nói xong, điện thoại lập tức bị cắt ngang.
" Thế nào, có tra ra hay không??? " An Tuấn Hạo quay sang hỏi nhân viên bộ phận theo dõi.
" Quá nhanh, không thể theo dõi được. " nhân viên đó có chút thất bại nói.
Mọi người lại lâm vào một mảnh trầm tư. An Tuấn Hạo suy ngẫm đôi
điều, sau đó quay sang gọi điện thoại về tổng bộ, yêu cầu họ chuyện ngay tên tội phạm lần trước đến nơi này. Bởi vì An Tuấn Hạo cần điều tra rõ, trực giác cho anh biết, chuyện này tuyệt không đơn giản như thế.
" Phù, cô ơi, cháu đi không nổi nữa... " Tuyết Nhi thở hổn hển, dừng lại nói.
Hai cô cháu đã chạy suốt hai tiếng đồng hồ, đã cách rất xa nhà kho
đó. Thế nhưng vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ bóng dáng của người nào xung
quanh đây để cầu cứu.
" Tuyết nhi, cố lên nào!! Chúng ta nhất đỉnh phải cố gắng chạy, nếu
không bị họ bắt lại sẽ phiền phức mất. " Tuyết Dung nhẹ giọng an ủi.
Tuyết Nhi trầm ngâm đôi chút, sau đó bắt đầu đứng dậy, tiếp tục tiến
về phía trước. Cô bé tuyệt không thể trở thành gánh nặng của cô, hơn nữa những người này bắt cóc cô bé, chắc chắn có liên quan đến ba. Cô bé
tuyệt sẽ không khiến cho bọn họ dùng mình uy hiếp ba.
(TT: Đừng xem thường Tuyết Nhi nhà ta, cô bé là thiên tài đấy, tuổi nhỏ thiên tài ^o^).
Hai cô cháu lại một lần nữa tiếp tục chạy, cũng không xoay người lại
nhìn xem có ai đuổi theo hay không. Cả hai chỉ cứ như thế, cắm đầu mà
chạy thôi.
" Vô dụng!!! tụi bây đều là đồ vô dụng!!! Có một đứa bé và một nữ
nhân cũng không coi chừng được. Tụi bây đúng là vô dụng mà. " một nam
nhân tức giận, chỉ vào hai nam nhân khác mắng lớn.
" Tụi bây còn đứng đó làm gì??? Còn không mau đi tìm người đi??? " nam nhân tức giận nắm lấy chiếc ghế gần đó ném đi.
Hai nam nhân kia hoảng hồn, lập tức chạy ra ngoài, đuổi theo Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi.
" Cô ơi.....lộ..... " Tuyết Nhi thở nặng nhọc, chỉ về phía trước.
" Nhanh!!! Tuyết nhi, nhanh lên. " Tuyết Dung nhìn lại thì quả thật
bọn họ đã ra đến đường lớn, không khỏi vui mừng mà chạy nhanh hơn nữa.
Lúc này, trên đường, một chiếc xe màu đen đang theo hướng hai người họ mà chạy lại.
" Tổng tài, Trương thư ký đã liên lạc xong tất cả. Mọi chuyện cũng đã giải quyết, chỉ còn chờ ký hợp đồng nữa là ổn. " một nam tử ngồi ghế
trước xe, hướng nam nhân trung niên ngồi sau xe báo cáo.
" Ân! " nam nhân trung niên nhẹ nhàng gật đầu tiếp nhận.
Lúc này, tài xế phía trước đột nhiên thắng xe gấp, khiến cho cà hai người nhất thời đều mất phương hướng, ngã về phía trước.
" Có chuyện gì??? " nam tử hoảng hốt hỏi.
" Tổng tài, có người chặn xe của chúng ta. " tài xế cũng hoàng hồn sau sự việc vừa rồi, giọng nói run run lên tiếng.
Nam tử cù