The Soda Pop
Cám Ơn Định Mệnh Đã Để Anh Được Gặp Em

Cám Ơn Định Mệnh Đã Để Anh Được Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322283

Bình chọn: 7.5.00/10/228 lượt.

p xếp công việc và đến ngay." Lệ Nhi nhẹ nhàng đáp.

" Thì ra là thế. Nhưng mà cứ đứng đây ở đây cũng hơi bất tiện. Hay là vầy, đối diện trường có một tiệm kem, cả ba chúng ta cùng ra đó vừa ăn

kem, vừa chờ thế nào??? " Tuyết Dung nhiệt tình đề nghị.

" Tuyết Nhi, ý con thì sao??? " Lệ Nhi nhìn xuống, hỏi ý kiến của cô bạn nhỏ.

" Cô ơi, tên của cô cũng có một chữ Tuyết sao??? Tuyết trong tên của

con có nghĩa là hoa tuyết, thế còn cô thì sao??? " cô bạn nhỏ hồn nhiên, nhìn Tuyết Dung hỏi.

Tuyết Dung nhất thời ngơ ngác trước câu hỏi kia, nhưng sau vài giây đã lấy lại tinh thần, mỉm cười trả lời.

" Vậy sao??? Thật là trùng hợp, mẹ của cô vốn rất thích hoa tuyết,

nên từ Tuyết trong tên của cô cũng có nghĩa là hoa tuyết. Nói vậy thì

xem ra chúng ta đúng là có duyên nha. Thế bây giờ con có thể cho cô có

vinh hạnh mời người bạn nhỏ có duyên với mình này, một ly kem được không nào??? "

" Dạ được!!! " An Tuyết Nhi gật đầu, mỉm cười.

Tuyết Dung cùng Lệ Nhi thấy vậy thì nhìn nhau cười. 'Trẻ con ngày nay đúng là rất thông minh a.'.

Sau đó, cả ba cùng sang tiệm kem đối diện trường học, vừa ăn vừa chờ

cha của Tuyết Nhi đến đón. Nhưng Tuyết Dung cùng Lệ Nhi đều không phát

hiện, khi nãy trong mắt An Tuyết Nhi ánh lên một tia tính toán, nhưng

rất nhanh đã biến mất. Thay vào đó là một ánh mắt vô tư trong sáng, rất

dễ khiến cho người ta yêu thích, nhưng cũng dễ dàng mắc bẫy.

Tuyết nhi, ăn nhiều một chút. Chẳng phải con rất thích kem

dâu sao??? " Lệ Nhi dịu dàng cất giọng, đẩy ly kem dâu về phía An Tuyết

Nhi.

" Nói ra thì quả thật có điểm trùng hợp nha. Cả hai người, trong tên

đều có cùng một chữ Tuyết. Hơn nữa, cả hai đều thích ăn kem dâu. Đây

đúng là duyên phận mà. " Lệ Nhi mỉm cười, giọng điệu đùa vui một cách

hăng hái.

" Ân, đúng a~ Cô ơi, chúng ta nếu có duyên như vậy, cô có thể làm bạn với con được không??? " An Tuyết Nhi hồn nhiên, mỉm cười tươi tắn nói.

" Kết bạn??!! Cô bạn nhỏ, tại sao con lại muốn kết bạn với cô???

Chúng ta ngoài trừ trong tên trùng một chữ, và cùng thích ăn kem dâu ra, thì đây chỉ là lần đầu chúng ta gặp mặt. Hơn nữa, chúng ta chưa chắc

sau này sẽ còn gặp lại, thì tại sao con lại muốn kết bạn với cô??? "

Tuyết Dung mỉm cười hỏi lại.

" Tại vì con cảm thấy chúng ta có duyên, nhất định hai chúng ta sẽ

rất hợp nhau. Vả lại, cô là bạn thân của cô giáo, nên sau này khi cô đến gặp cô giáo, chúng ta có thể gặp lại nhau rồi. Con thật sự rất muốn kết bạn với cô!! Vậy thì chúng ta kết bạn với nhau được không cô??? Đi mà

cô. " An Tuyết Nhi nắm lấy tay Tuyết Dung lắc nhẹ, nũng nịu trả lời. Đôi mắt long lanh to tròn nhìn thẳng vào Tuyết Dung, trông rất đáng yêu,

khiến cho người ta không thể nào từ chối cô bé được.

" Được rồi, chúng ta kết bạn. " Tất nhiên, Tuyết Dung cũng không ngoại lệ, nên đã gật đầu đồng ý.

(TT: Tiêu rồi, tỷ cắn câu rồi. Chúc mừng tỷ, tỷ đã trở thành con cá

trên thớt của bé Tuyết Nhi nhà ta rồi >o<. BN: thế ta có thể mở

cửa hàng kinh doanh dụng cụ nhà bếp để bán cho bé Tuyết Nhi rồi a~

='>'>~.)

" Tuyết nhi.... "

Ba người đang ăn kem và trò chuyện vui vẻ thì một giọng nam vang lên, xen vào bầu không khí ấm áp này.

" Chú Trương!! " An Tuyết Nhi vui mừng, vẫy tay với nam nhân đang tiến đến.

" Cô Tần. " Trương Thế Sơn gật đầu chào hỏi Lệ Nhi.

" Rốt cuộc cũng tìm được con rồi, làm ta sợ hết hồn. Ta cứ tưởng con

lại bị người ta bắt cóc nữa chứ. " Trương Thế Sơn trêu đùa, xoa đầu

Tuyết Nhi.

" Con chờ lâu quá, không thấy papa đến đón, nên cô giáo và bạn cố ấy

mới đưa con sang đây ăn kem. Thuận tiện vừa ăn vừa chờ. " An Tuyết Nhi

cười tươi trả lời.

" Chú Trương, đây là bạn của cô con. Tên của cô ấy là Tuyết Dung,

trùng hợp lắm phải không??? Trong tên của cô ấy cũng có một chữ Tuyết

giống tên của con, hơn nữa con và cô ấy cũng đều thích kem dâu nha. "

Tuyết Nhi vui vẻ giới thiệu, vẻ mặt như thể cô bé vừa tìm thấy bảo bối

vậy.

" Chào cô. " Trương Thế Sơn mỉm cười, chào Tuyết Dung.

" Chào anh. " Tuyết Dung cũng theo lễ phép, gật đầu chào lại.

" Cô Tần, hôm nay ba của Tuyết Nhi bận việc, nên nhờ tôi đến đón. Bây giờ nếu không còn gì nữa, tôi muốn đưa Tuyết Nhi về nhà. Vì lát nữa tôi còn có việc phải làm nữa. " Trương Thế Sơn ôn tồn giải thích.

" Được chứ, nếu vậy anh cứ đưa cô bé ra về. " Lệ Nhi biết người trước mắt là đồng nghiệp và cũng là bạn thân của ba Tuyết Nhi nên cô hoàn

toàn an tâm.

" Tuyết Nhi, tối về nhớ làm bài tập nha. " Sau đó, Lệ Nhi quay sang cô bé, nhẹ giọng dặn dò Tuyết Nhi.

" Dạ được" Tuyết Nhi cười, gật đầu vâng lời.

" Chờ chút, con mang theo kem về ăn. " Lúc này, Tuyết Dung vẫy tay

nhờ người bồi bàn đem ly kem mà Tuyết Nhi vẫn chưa kịp ăn, đóng hộp để

cô bé tiện mang về.

Sau khi tiếp nhận ly kem, An Tuyết Nhi lễ phép chào hỏi Lệ Nhi và

Tuyết Dung. Sau đó, cô bé theo Trương Thế Sơn về nhà. Trương Thế Sơn

cũng theo lễ xã giao, gật đầu chào từ biệt Tuyết Dung và Lệ Nhi.

____________________________

" Lệ Nhi!!! " Tuyết Dung vừa bước vào cửa phòng học thì nhìn thấy Lệ Nhi đang lo lắng đứng đó.

" Tuyết Dung, sao cậu lại đến