chí là ngưỡng mộ.
Tất cả chúng cùng hòa lẫn vào nhau khiến tôi nhất thời ngốc lăng, không
biết hành xử ra sao.
Trong thời đại này, lại có một người đàn ông, đem cháu của mình, làm
con gái ruột, không bận tâm chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tương lai, cùng
hạnh phúc sau này của mình. Không những thế, anh vẫn rất mực yêu thương
con bé. Thậm chí vì con bé, tôi không biết anh rốt cuộc đã từ bỏ bao
nhiêu hạnh phúc, cùng bao nhiêu thời gian có thể cùng bạn bè vui đùa, có thể cùng những người yêu trước đây gặp mặt. Tôi thật sự không rõ, lúc
đó tôi đột nhiên cảm thấy anh rất vĩ đại. Trong lòng tôi, quyết tâm ở
bên cạnh anh lúc này, lại càng mãnh liệt hơn không gì có thể ngăn cản
được nữa.
Ông và ba mẹ tôi sau khi biết được chuyện này, cũng không khỏi sững
sờ. Nhưng sau đó là đồng ý chuyện của chúng tôi. Lúc đó, tôi đã rất vui
mừng, rất muốn bay đến bên cạnh anh nói cho anh biết, nhưng tôi phải cố
gắng lắm mới có thể khống chế được mình. Bởi vì tôi biết tôi không thể
lỗ mãng lúc này, tôi phải cho anh một bất ngờ.
Tôi và anh lại gặp lại nhau. Ánh mắt anh nhìn tôi lúc này cho tôi
biết, anh vẫn không muốn buông tay tôi. Nhưng khi anh biết thân phận của ba mẹ tôi thì thứ mà tôi nhìn đến chính là ánh mắt tuyệt vọng của anh.
Điều này khiến tôi đã rất đau lòng. Ba bên cạnh bảo tôi hãy để ông nói
chuyện với anh. Tôi nhìn ba, rồi lại nhìn anh, sau đó tôi đã đồng ý.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với ba tôi, ánh mắt anh nhìn tôi lúc này là tràn ngập yêu thương cùng cảm động. Tôi chỉ mỉm cười không đáp,
cùng theo anh ra bãi biển. Tại đó, chúng tôi rốt cuộc đã đem những
chuyện giấu trong lòng bao lâu nay, bộc lộ ra hết. Vào giây phút đó,
chúng tôi cũng đã thật sự có thể hiểu biết nhiều hơn về đối phương. Điều này với chúng tôi mà nói, chính là sự bắt đầu, một bước ngoặt lớn trong mối quan hệ của cả hai.
Lúc đó tôi hỏi anh vì sao yêu tôi??? Anh chỉ mỉm cười rồi sau đó thâm tình nhìn tôi trả lời. Vì khi anh gặp tôi lần đầu, thứ mà anh nhìn thấy ở tôi chính là một cô gái kiên cường mạnh mẽ, hoàn toàn không giống với những cô gái trước đây anh từng quen. Tuyết Nhi lúc đó cũng rất thích
tôi, anh thấy được tôi là thật tình quan tâm Tuyết Nhi, chứ không hề
giống các cô gái trước đây. Bọn họ vì tiếp cận anh, mà tìm cách lấy lòng con bé, thậm chí là giở trò lừa gạt. Điều này đã làm anh cảm động sâu
sắc.
Lần đầu hẹn tôi đi ăn, anh không hiểu sao mình lại lung túng. Khi đó, anh cảm thấy mình vô cùng hồi hộp, không nói nên lời. Cảm giác này
trước đây anh chưa từng có bao giờ. Sau đó thì khi đối mặt với tôi, anh
lại đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, không biết nói ra sao. Nhìn đến tôi tận tình xử lý công việc chỉ một câu nói khiến hai người sắp trở thành
thông gia nhanh chóng hoà hảo khiến anh cảm nhận được một sự đặc biệt
khác ở tôi.
Nhưng khi đến Triệu gia thì tất cả mọi thứ với anh lúc đó gần như sụp đổ. Lúc đó, anh biết anh cùng tôi không thích hợp nên anh quyết định
mang cảm tình vừa mới nảy mầm này chôn xuống đáy lòng. Nhưng anh cũng
thật không ngờ. Thời gian qua đi, không những không quên được tôi, ngược lại khiến anh càng nhớ tôi nhiều hơn. Cảm xúc của anh lại sâu hơn một
tầng nữa và mầm tình yêu mà anh cứ nghĩ đã chôn xuống kia, không biết từ lúc nào đã kết cành, ra hoa. Anh lúc đó đột nhiên đã rất sợ hãi, sợ
rằng anh và tôi sẽ không thể nào. Nhưng khi gặp lại tôi, cùng ba tôi nói chuyện, anh mới biết thì ra anh còn cơ hội. Khi đó, anh đã rất vui
mừng, thậm chí không thể nào nói nên lời nào.
Ông tôi giúp anh giải quyết chuyện của ba ruột Tuyết Nhi. Tôi biết
anh phân vân, không biết nên xử lý ra sao. Thế nhưng cũng may Tuyết Nhi
thông minh, hiểu chuyện nên cuối cùng cũng đã giúp anh hạ quyết tâm mà
lấy lại công bằng cho chị mình.
Sau khi kết thúc, anh cùng tôi có một hôn lễ lãng mạn. Chúng tôi kể
từ ngày đó đã bắt đầu một tương lai tốt đẹp hơn. Một tương lai thuộc về
chúng tôi, thuộc về gia đình mới mà chúng tôi gây dựng nên sau khi trải
qua biết bao khó khăn.
Giờ đây, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, không còn gì có thể đỏi hỏi hơn nữa. Và tất cả những điều kỳ diệu này, tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ đạt được đến vào một ngày nào đó.
Nhưng duyên phận chính là thế.
Mỗi người trong chúng ta...
...sẽ có một vận mệnh của riêng mình.
Con người sau khi sinh ra và tồn tại trên đời này, đều đã được định
mệnh sắp đặt sẵn cho mình một tương lai riêng, một hạnh phúc riêng.
Vì thế, bạn đừng bao giờ bỏ cuộc mà hãy tin tưởng vào tương lai, vào ngày mai.
Thậm chí là tin tưởng chính mình....
Vì chỉ có như thế, rồi cũng sẽ có một ngày, bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc cho chính mình.