ờng bệnh.
" Tần Lệ Nhi, cậu làm ơn tỉnh lại đi có được không??? Rốt cuộc cậu
tính hành hạ mình, hành hạ cha mẹ cậu đến khi nào hả??? " Tuyết Dung nắm chặt bả vai Lệ Nhi lay mạnh.
Tuy nhiên Tần Lệ Nhi vẫn không hề có phản ứng.
'Ba'
Một tiếng thanh thúy vang lên, ba người còn lại trong phòng đều ngỡ ngàng.
Tần Lệ Nhi ôm mặt, trân trối nhìn Tuyết Dung, trong mắt ánh lên tia giận dữ.
" Sao, nổi giận sao??? Nổi giận thì đứng lên mà đánh lại tớ. Tần Lệ
Nhi, tớ nói cho cậu biết, tớ thật sự rất thất vọng về cậu. Lệ Nhi mà tớ
quen là một cô gái đầy sức sống, rất hiếu thảo, rất quan tâm bạn bè.
Nhưng ngày hôm nay, cậu xem thử xem, cậu đã trở nên như thế nào??? Cậu
chỉ vì một gã đàn ông vong tình phụ nghĩa, cắt mạch máu tự vẫn. Bộ trước khi cậu làm chuyện đó, không hề nghĩ đến cha mẹ cậu sao ??? Họ sinh cậu ra, vất vả nuôi cậu khôn lớn, cậu còn chưa báo hiếu họ, vậy mà lại đi
có suy nghĩ nông cạn, muốn kết thúc sinh mạng của mình. Một lần nữa, cậu lại làm họ đau lòng, lo lắng đến mức như vậy. Đây là cách báo ân sinh
thành, nuôi dưỡng của cậu với họ hay sao ??? Không lẽ cậu nhẫn tâm để họ người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh hay sao ??? Tớ và Tịnh Hà đều là bạn
thân của cậu, bọn tớ vì cậu, bỏ hết mọi công việc, chạy đến đây. Vậy mà
cậu chẳng thèm quan tâm để ý, chẳng lã đây chính là những thứ mà cậu
từng nói 'bạn bè có phước cùng hưởng, có họa cùng chia hay sao???'.
Chẳng lẽ trong mắt cậu, bọn tớ chỉ có thể là có phước cùng hưởng,
nhưng không thể có họa cùng chia hay sao??? Như vậy thì cậu quá xem
thường bọn tớ, vậy là cậu xưa nay chưa từng xem bọn tớ là bạn có phải
hay không??? Cho nên cậu mới im lặng, không thèm chia sẻ với ai như thế
??? Tớ không thích thế này chút nào, cậu mau trả lại Lệ Nhi lúc trước
đây cho bọn tớ. Tớ nói cho cậu biết, Lệ Nhi lúc trước là người rất lạc
quan. Nếu cô ấy gặp phải chuyện này, cô ấy sẽ tuyệt không làm chuyện dại dột, mà sẽ sống thật tốt, sau đó tìm một người bạn trai tốt hơn để cho
tên kia biết rằng, không có hắn cô ấy cũng sống rất tốt, không hề ảnh
hưởng gì cả. Hơn nữa, hắn không chọn cô ấy, mà lại đi chọn cô gái kia,
là hắn ngu ngốc, không có mắt nhìn người. Đây mới là chuyện mà Tần Lệ
Nhi cần phải làm, chứ không giống như bây giờ, lại đi làm cái chuyện ngu ngốc này. Cậu không còn là Lệ Nhi như trước nữa rồi. Coi như tớ xin
cậu, mau trở lại đi được không??? Không có tên chết tiệt kia, cậu vẫn
còn bọn tớ, còn có cha mẹ cậu, và rất nhiều người quan tâm cậu mà. Cậu
hãy mau chóng đứng lên lại đi, có được không ??? " Tuyết Dung giọng nói
nghẹn ngào, càng nói nước mắt càng rơi, nhưng cô vẫn cầm cự nói xong,
sau đó che miệng chạy nhanh ra ngoài.
" Tuyết Dung!!! " Lăng Tịnh Hà vội vã đuổi theo sau.
Tần mẫu nghe xong lời Tuyết Dung nói, cũng kiềm lòng không được, khóc lớn chạy ra ngoài.
Tần phụ liếc nhìn con gái, sau đó thở dài một tiếng, nhanh chóng chạy đuổi theo vợ mình.
Cả căn phòng giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Mọi người đều đã rời khỏi, chỉ để lại Tần Lệ Nhi một mình ngồi ngơ ngác ở đó.
" Tuyết Dung, cậu ổn chứ ??? " Lăng Tịnh Hà chạy đuổi theo Tuyết Dung lên sân thượng của bệnh viện, vẻ mặt lo lắng hỏi.
" Tớ không sao. Tịnh Hà à, tớ thật sự không thể hiểu nổi Lệ Nhi nữa
rồi. Rõ ràng cái tên Lý Văn Kiệt đó không có chỗ nào tốt, chẳng qua là
miệng lưỡi ngọt một chút mà thôi. Lệ Nhi rõ ràng cũng biết chuyện này,
thì tại sao cô ấy lại cứ yêu hắn đến như vậy??? Thậm chí thiếu hắn thì
sống không nổi nữa chứ. " Tuyết Dung đau lòng hỏi.
" Tuyết Dung, vấn đề thì cho dù là chúng ta có hiểu cũng không được,
quan trọng là Lệ Nhi hiểu mới được. Nam nhân trên đời này có rất nhiều,
nam nhân tốt cũng không thiếu, nhưng số phận lại cứ thích trêu người, để cho Lệ Nhi yêu Lý Văn Kiệt. Đây là số kiếp của cô ấy, kể từ khi Lý Văn
Kiệt cùng Lệ Nhi chia tay, tớ và hai bác ngày nào cũng an ủi cô ấy, làm
mọi cách để cô ấy không nghĩ đến chuyện đau lòng này. Tớ cứ nghĩ là cô
ấy sẽ vượt qua được chuyện này và bắt đầu một cuộc sống mới, nào ngờ cô
ấy lại..... Bây giờ chỉ hy vọng một cái tát vừa rồi, cộng thêm một trận
mắng liên tục của cậu, có thể làm thức tỉnh được Lệ Nhi. Nếu không thì
tớ cũng hết cách rồi. " Lăng Tịnh Hà thở dài hy vọng.
Tuyết Dung quay sang nhìn Tịnh Hà, nhưng không mở miệng nói gì. Cả
hai đều hiểu rõ, những gì họ có thể làm đều đã làm hết rồi. Nếu như bản
thân Tần Lệ Nhi còn không chịu thức tỉnh, thì họ cùng đành bó tay mà
thôi. Hai người cũng chỉ lẳng lặng đứng đó một hồi, sau đó cả hai cùng
quay trở xuống. Nhưng trong tâm, cả hai đều hy vọng Lệ Nhi có thể thức
tỉnh, đừng làm cho những người quan tâm cô ấy phải lo lắng nữa.
Lại thêm ba ngày nữa trôi qua, hôm nay cũng như mọi ngày, Tịnh Hà
cùng Tuyết Dung sau khi sắp xếp mọi chuyện, lại cùng nhau đến bệnh viện
thăm Lệ Nhi. Thế nhưng vừa bước vào phòng bệnh, hai người đã bị cảnh
tượng bên trong làm cho ngỡ ngàng.
Bên trong phòng, Tần Lệ Nhi đang ngồi trên giường bệnh, tựa lưng vào
gối, cúi đầu ăn một cách ngon miệng những món ăn mà Tần mẫu nấu. Tần phụ và Tần mẫu thì đứng bên cạnh v