Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cám Ơn Định Mệnh Đã Để Anh Được Gặp Em

Cám Ơn Định Mệnh Đã Để Anh Được Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322171

Bình chọn: 7.5.00/10/217 lượt.

ng trung niên nhân nhìn lại, thì thấy trước mặt có một cô gái cùng một bé gái đứng ngay đầu xe bọn họ.

Nam tử cùng trung niên nhân khi nhìn kỹ cô gái kia thì không khỏi ngạc nhiên.

....

........

Tại trường Hồng Quang.

" Đã một ngày rồi, liệu Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi có sao không??? " Lệ Nhi lo lắng hỏi Tịnh Hà.

" Yên tâm, không có chuyện gì đâu. " Tịnh Hà nhẹ giọng trấn an.

" Sếp, về rồi, Tuyết Nhi về rồi. " lúc này, Trương Thế Sơn hốt hoảng từ bên ngoài chạy vào.

" Cái gì??? " mọi người đều ngạc nhiên vô cùng.

Nhưng khi họ nhìn lại phía cửa, thì đã thấy một nam tử đang bế lấy Tuyết Nhi bước vào.

" Tuyết Nhi!!!! " An Tuấn Hạo mừng rỡ lên tiếng gọi.

" Ba!! " Tuyết nhi vui vẻ từ trên người nam tử trượt xuống, chạy lại ôm chặt lấy An Tuấn Hạo.

" Tuyết Dung. " Lệ Nhi cùng Tịnh Hà nhìn lại phía sau, thì thấy Tuyết Dung đang được một trung niên nhân dìu vào.

" Tuyết Dung!!! Cậu không sao chứ??? " Lệ Nhi lo lắng hỏi.

" Tớ không sao. " Tuyết Dung cười trấn an.

" Thấy chưa, tớ đã nói không sao mà. " Tịnh Hà nhìn sang Lệ nhi vui mừng nói.

Nhưng khi nhìn lại trung niên nhân vừa dìu Tuyết Dung thì lại hoảng hốt.

" Triệu...Triệu tổng tài??? "

Mọi người lúc này mới chú ý đến hai người vừa đưa Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi quay về, không khỏi tò mò nhìn họ.

" Tịnh Hà, cậu quen họ à??? " Lệ Nhi tò mò hỏi.

" Đây là Triệu tổng tài của tập đoàn Đằng Long. " Tịnh Hà nhẹ giọng giải thích

Tập đoàn Đằng Long là tập đoàn đầu tư lớn nhất T thị. Tổng tài Triệu

Chính Hào, năm nay bốn mươi lăm tuổi, vẫn còn độc thân, là người đàn ông trung niên hoàng kim trong giới thượng lưu.

" Cám ơn ông, Triệu tổng tài, vì đã đưa con gái tôi về. " An Tuấn Hạo cười cảm tạ.

" Cám ơn ông, Triệu tổng tài, vì đã đưa bạn tôi về. " Tịnh Hà cũng gật đầu cảm tạ.

" Không cần khách sáo, tôi chẳng qua thuận đường đi qua. Hơn nữa, tôi và ba mẹ của Tuyết Dung là bạn bè. Đây là chuyện tôi nên làm mà. "

Triệu Chính Hào mỉm cười nói.

" Chú Triệu, cháu cám ơn chú. Lúc nãy nếu không có chú, cháu nghĩ

cháu đã không thể về tới đây. " Tuyết Dung cũng quay đầu, nhẹ giọng cám

ơn.

" Con bé này, chú nhìn cháu trưởng thành từ nhỏ. Không lẽ biết cháu

cần giúp đỡ, lại không giúp sao??? Đều là người nhà cả, còn khách sáo

với chú nữa. " Triệu Chính Hào vẻ mặt giả vờ tức giận mắng.

" Được thôi. Nếu đã vậy thì cháu sẽ không khách sáo. Bất quá, hôm nào rảnh thì cháu sẽ mời chú một bữa cơm. Đến lúc đó, chú nhất định không

được từ chối cháu đó nha. " Tuyết Dung cũng lém lĩnh không kém, cười

nói.

" Được thôi, nhưng bây giờ chú có việc bận, chú đi trước đây. " Triệu Chính Hào cười nhận lời, sau đó lướt qua mọi người, từ giã rời đi.

" Không cần nhìn tớ, từ từ tớ sẽ kể cho mọi người mọi chuyện. " Tuyết Dung nhìn ánh mắt mọi người đều đang chăm chú vào mình thì than nhẹ một tiếng, nhẹ giọng nói.

Sáng sớm, bầu không khí trong lành, ánh mặt trời chói chang, trên trời không một gợn mây, đây là báo hiệu một ngày mới tốt lành.

" Tuyết Dung, cậu ăn nhiều một chút. Hôm qua cậu đã vất vả rồi." Lệ Nhi mỉm cười, gắp một miếng thịt bỏ vào chén của Tuyết Dung.

Trải qua sự tình hôm qua, Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi cuối cùng cũng an toàn trở về. Tuyết Dung liền đem toàn bộ sự tình kể lại, thì rốt cuộc

cả ba người đã có thể quay về nhà của mình.

" Đúng a~ Ăn nhiều vào, lần này cậu là anh hùng đó. Và cũng là lần

đầu, cậu bị bắt cóc, mà không bởi vì nguyên nhân là mẹ cậu. " Tịnh Hàn

ngoài mặt thì trêu ghẹo, nhưng thật ra cũng rất vui vì Tuyết Dung quay

về an toàn.

" Đã biết, hai người cũng ăn đi. " Tuyết Dung lắc đầu, vẻ mặt phối hợp với hai người.

Bầu không khí vô cùng vui vẻ, ấm cúng, ai cũng không nỡ phá vỡ. Thế

nhưng không có nghĩa là bao gồm cả vật gì, vì ba người đang trò chuyện

vui vẻ thì điện thoại của Tuyết Dung đột nhiên vang lên.

" Uy, ai vậy??? " Tuyết Dung nhìn thấy điện thoại của mình hiển thị số lạ nên lên tiếng hỏi.

" Xin chào, xin cho hỏi đây có phải là điện thoại của cô Tưởng Tuyết

Dung không??? " đầu dây bên kia vang lên giọng của một nam nhân, giọng

nam trầm tính, đầy mị lực.

" Vâng, xin hỏi anh là??? " Tuyết Dung nhẹ giọng đáp lại.

" Chào cô, tôi là An Tuấn Hạo, là ba của An Tuyết Nhi. Hôm qua chúng ta đã gặp nhau rồi. " An Tuấn Hạo từ tốn giải thích.

" Vâng chào anh, xin hỏi anh có chuyện gì??? " Tuyết Dung tò mò hỏi lại.

Bên cạnh Tịnh Hà cùng Lệ Nhi nghe bên trong điện thoại là giọng nam

không khỏi tò mò. Ngay lập tức, cả hai tiến gần đến hai bên Tuyết Dung,

kê sát tai vào điện thoại, nghe cuộc đối thoại của hai người.

" Không có gì. Chẳng qua tôi muốn cám ơn cô vì chuyện của Tuyết Nhi

nên muốn mời cô dùng bữa. Không biết hôm nay cô có rảnh hay không ?? Cô

yên tâm, Tuyết Nhi cũng đi cùng nữa. " An Tuấn Hạo ngượng ngùng trả lời.

Hắn làm người hai mươi tám năm, đây là lần đầu đối với một nữ nhân ăn nói nhỏ nhẹ như thế. Dù trước đây đã từng kết giao bạn gái nhưng hắn

cũng chưa từng dùng giọng điệu như thế này nói với bạn gái. Không hiểu

sao hôm nay hắn lại có thái độ như thế đối với nàng nữa ???.

Hơn nữa, trong lòng hắn kh