u hơn một gương mặt quen thuộc.
“Cậu
còn hay lên mạng không?” Tôi khuấy tách cà phê, ngẩng đầu hỏi cậu ấy.
“Thỉnh
thoảng thôi.” Đôi mắt cậu ấy toát lên vẻ vô cùng mệt mỏi, dường như trũng hẳn
xuống. “Chị thì sao?” Sau khi dừng lại mấy giây, cậu ấy hỏi lại tôi.
“Cũng
thế, cũng thế. Tôi vẫn thích cậu là chú gà lông vàng hơn.” Không hiểu tại sao,
tự nhiên tôi lại buột miệng nói ra câu ấy.
Cậu ấy
đưa tay xoa xoa mái tóc mình, cười ngốc nghếch: “Em gọi chị là chị gái được
không?” Cậu ấy mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt rất chân thành. Hàng mi vừa dày vừa
đen lên xuống theo cử động của mắt nhìn rất cuốn hút.
“Vậy
tôi gọi cậu là gì?” Tôi hỏi lại.
Cậu ta
cầm bút viết vào mặt trong bìa cuốn tạp chí bốn chữ: “Vì bạn cai thuốc”. Đọc
xong, tự nhiên tôi suy nghĩ rất lung. Tôi bắt đầu hút thuốc từ khi chia tay Y
Dương, tôi đã nghĩ có lẽ cả đời này tôi không thể bỏ được.
Cậu ta
lại hỏi thẳng tôi: “Chị gái, sao chị lại hút thuốc?”
Tôi suy
nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Ai cũng có những điều bí mật của riêng mình, không
phải sao? Giống như cậu.”
Cậu ta
dường như bị tôi nhìn thấu, vội vàng cúi đầu. Cậu thiếu niên tóc vàng “Vì bạn
cai thuốc” này không phải là đoán mò mà đúng, có lẽ tình cảnh của cậu ta cũng
giống tôi, đều bị tổn thương rất nặng.
Người
đi lại ngoài đường càng lúc càng nhiều. “Chết rồi, muộn mất rồi.” Tôi “ôi” một
tiếng rồi vội vàng đứng lên đi ra cửa: “Em trai, năm giờ chị gái phải chấm
công, chị đi trước đây.”
Cái tôi
gọi là chấm công có nghĩa là giờ tan sở, tôi phải quẹt thẻ vào máy chấm công để
chứng minh hôm nay tôi có đi làm. Gió thổi qua hai bên tai tôi, tôi đi nhanh
đến mức thở không ra hơi.
Lúc về
đến công ty, lác đác có người xuống tới đại sảnh, tôi không kịp chấm công rồi.
Lương của phòng thiết kế tháng này sẽ thấp, bởi vì lương của tôi lại bị trừ
rồi.
Tôi
giống như một con thỏ cô đơn, bịt tai đi về phía trước. Đi đến lối rẽ vào một
ngõ nhỏ, thấy người qua kẻ lại đều xách túi lớn túi nhỏ. Có cả những người mẹ
đẩy xe đầy trẻ con.
Một mình
đi về nhà càng cảm thấy cô đơn, tôi nhìn ngược nhìn xuôi, cuối cùng quyết định
rẽ vào một quán ăn ven đường, ăn một bát vằn thắn, thật là một người ăn no cả
nhà không đói, đến bây giờ tôi mới hiểu được hàm ý sâu xa của câu nói này.
Cơn đói
được thỏa mãn rồi, tôi nhẹ nhõm đi về, lúc đi qua cổng siêu thi, một bà cụ hơn
sáu mươi tuổi thấy tôi bèn hỏi: “Y Thần, cháu uống hết bia chưa? Vỏ chai cháu
định khi nào trả lại cho bà?”
Tôi
toát mồ hôi.
Bà cụ
bán hàng đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng vẫn rất nhanh nhẹn, có khi còn nhanh nhẹn
hơn cả tôi, ngay cả trí nhớ của bà ấy cũng rất tốt. Lần trước, tôi mua bia của
bà, bà còn kéo tay tôi không ngừng nói: “Cháu gái nhìn rất thanh tú, rất xinh
đẹp.” Tôi nghe xong mà cảm giác người lung lay sắp đổ, bèn đứng lại nói mấy câu
với bà, từ đó đến nay, bà biết tôi tên là Y Thần, không ngờ hôm nay gặp tôi, bà
ấy lại hỏi chuyện khi nào trả vỏ chai bia.
Tôi chỉ
cười mà không đáp, cuối cùng đành nói: “Lần sau cháu trả ạ.”
Kỳ thực
chỗ vỏ chai đó chỉ còn mấy cái, phần lớn đã bị tôi đập vỡ hết rồi. Chỉ là bà cụ
đã nhận của tôi tiền cược mỗi vỏ chai năm xu, tôi rất muốn nói thật với bà
chuyện ấy, nhưng lại sợ bà bị cao huyết áp. Bà cụ này ở một mình, không có con
cái, cho nên cứ thấy tôi là bà lại tỏ ra rất thân thiết.
Lúc tám
giờ tối, có người gõ cửa nhà tôi, lại là bà cụ bán hàng. Bà cụ bán hàng này dễ
chịu hơn bà cụ nhắc tôi không được dùng nước kia rất nhiều. Tôi vô cùng nhiệt
tình mời bà vào nhà.
“Y
Thần, cháu vẫn chưa ăn cơm à?” Bà đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Tôi thật
không nhờ tôi chỉ vô tình nói số nhà, số tầng có một lần mà bà vẫn nhớ. Tôi
cười cười, trả lời bà rằng tôi ăn cơm rồi.
“Y Thần
à, bà giới thiệu cho cháu một anh chàng nhé? Tính tình khỏi nói, người ngợm
cũng tuấn tú lắm.” Lúc nói những lời này bà trở nên nhanh nhẹn hơn.
Tôi
đứng khỏi sofa, vội vàng xỏ dép chạy vào phòng ngủ.
“Bà ơi,
cháu có người yêu rồi ạ, người yêu cháu tên là Y Dương, Y trong cụm từ “sữa
tươi Y Lợi”, Dương trong cụm từ “dương mi thổ khí” ấy ạ.” Để bà cụ tin, tôi còn
chạy vào phòng ngủ lấy tấm ảnh để trên bàn mang ra cho bà ấy xem.
“Sao bà
chưa từng thấy anh này?” Bà cẩn thận xem xét bức ảnh.
“Anh ấy
làm việc ở nơi khác ạ.” Đúng thế, chưa bao giờ Y Dương đến chỗ tôi, có ngốc mới
tin anh ta là người yêu tôi.
Bà cụ
vừa nhặt ba cái vỏ chai bia vừa nói: “Tuyệt đối đừng yêu người ở nơi khác, xa
mặt cách lòng.” Tôi tiễn bà cụ ra tận cửa, cảm thấy bà cụ vì chuyện này mà leo
lên tận tầng năm tìm tôi. Tôi ra đứng tì vào cửa sổ nhìn xuống thì thấy bà cụ
đã đi xuống dưới lầu rồi.
Tôi nằm
trên giường ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như gần đây mình gặp vận đào hòa, nếu
không, tại sao ai cũng muốn giới thiệu bạn trai cho tôi. Lẽ nào phụ nữ đến một
tuổi nào đó đều phải đi tìm duyên phận của mình? Tôi vô cùng cẩn thận cất bức
ảnh đó vào trong ngăn kéo.
Tuần
này trời có vẻ rất âm u, rất ít ngày nắng. Tôi chỉ thích nằm trong chăn, lòng
cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
“Y
Thần, ngày mai anh lên
