ể phá hỏng hình tượng người lãnh đạo chính trị của Tiêu Huyên.
“Vương
gia, Mẫn cô nương! Hai người đã tới!” Tôn tiên sinh rất kích động.
Tôi
thấy Tôn tiên sinh mặc một bộ quần áo trắng, tay đeo găng tay trắng, đây là bộ
quần áo làm việc tôi bảo ông ấy làm, không khỏi hỏi: “Tôn tiên sinh, ai bị bệnh
sao?”
Tôn
tiên sinh nói: “Vào trong nói.”
Tôi
đang muốn bước vào, Tiêu Huyên kéo tôi lại: “Bên trong có bệnh nhân, ở bên
ngoài nói đi.”
Tôi
không biết nên khóc hay nên cười: “Muội là y sinh, không gặp bệnh nhân thì chữa
bệnh thế nào được? Nói miệng có thể nói rõ ràng hay sao?”
“Bệnh
kia là phải đụng chạm.”
“Không
phải y sinh mỗi ngày đều phải tiếp xúc với người bệnh sao?”
Dứt
khoát bỏ tay Tiêu Huyên ra, không chờ anh ấy đồng ý, cùng Tôn tiên sinh chui
thẳng vào trong lều. Tiêu Huyên không còn cách nào khác, đành phải chui vào
theo.
Khoảng
không trong lều to bằng một sân bóng rổ, bên trong chia làm mấy gian, mỗi gian
có bảy, tám binh sĩ đang nằm. Người nào cũng sắc mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại,
có người mê man, có người ôm bụng yếu ớt rên rỉ. Vài đại phu đang bận rộn chăm
sóc bọn họ.
“Đây
là…” Tôi kinh ngạc: “Không phải nói chuyện hạ độc không thực hiện được sao?”
Tiêu
Huyên nói: “Kẻ lẻn vào kho thóc đã bị bắt, nơi khác có sơ sẩy. Những binh sĩ
này sáng sớm uống nước xong mới phát bệnh.”
Tôi
bước tới bắt mạch cho một binh sĩ, vừa hỏi: “Còn người nào trúng độc không?”
Tôn
tiên sinh nói: “Hiện giờ đã không còn. Khi phát hiện người trúng độc đầu tiên
còn chưa tới thời gian điểm tâm, phát hiện đúng lúc nên tất cả cơm và nước đều
đã đổ. Lúc này, mấy đại phu đang tra rõ nguyên nhân.”
Tôi lại
cẩn thận kiểm tra một lần nữa, suy nghĩ rồi nói với Tôn tiên sinh: “Tưa lưỡi
bệnh nhân có màu đỏ cam, không biết tiên sinh có chú ý tới không?”
Tôn
tiên sinh gật đầu: “Đã chú ý tới ngay từ đầu. Điều này làm ta nghĩ tới một loại
hoa của Tần quốc, tên gọi Tịch Nhan. Hoa này màu đỏ cam, sinh trưởng trên vùng
đất nóng, độc tính rất mạnh, người trúng độc tưa lưỡi có màu đỏ cam, đau bụng
co giật, sốt cao thoát lực mà chết.”
“Tiên
sinh nói đúng.” Tôi nói tiếp: “Chỉ là, độc tính của Tịch Nhan vô cùng mạnh, một
khi trúng độc lập tức phát độc, cực kỳ đau đớn. Tôi thấy những binh sĩ này tuy
phát bệnh nhưng mức độ không quá nghiêm trọng. Theo suy đoán của tôi, kẻ hạ độc
nhất định đã tăng thêm dược vật nào khác ức chế độc tính của Tịch Nhan, khiến
cho độc chậm phát tác. Chỉ là không khống chế tốt liều lượng, khiến cho độc
phát sớm.”
Tôn
tiên sinh nói: “Dược vật có thể ức chế độc tính của Tịch Nhan có hơn mười loại.
Ta và những đại phu khác đã thử rất nhiều nhưng không có kết quả, vì vậy mới
mời Mẫn cô nương tới hỗ trợ.”
Tôn
tiên sinh dẫn tôi tới gặp mấy đại phu khác, sau khi chào hỏi đơn giản lại bắt
đầu nghiên cứu bệnh trạng. Tiêu Huyên nhìn tôi một lúc rồi xoay người nói
chuyện với thuộc hạ.
Mấy đại
phu già đến mức râu mép cũng bạc trắng, còn kiên quyết ở trong quân doanh phát
huy năng lượng thừa, cống hiến cho sự hài hòa của xã hội. Gặp phải vấn đề khoa
học, ai cũng cố chấp với ý kiến của mình, tranh luận đến mức mặt mũi đỏ bừng,
râu mép tung bay.
Tôi chỉ
là một cô gái, đành phải đứng ngoài quan sát. Bỗng nhìn thấy một tiểu binh cầm
một cái ống nhổ ra ngoài, vội vàng gọi cậu ta lại: “Bên trong là vật bài tiết?”
“Vâng.”
Tiểu binh nói: “Rất bẩn, ta mang đi đổ.”
“Chờ
một chút.” Tôi đi tới, cúi người xuống.
“Mẫn cô
nương!” Tôn tiên sinh khoa trương kêu to. Tiêu Huyên cũng không biết chớp đến
lúc nào, vươn tay ôm tôi lại.
Tôi
ngẩng đầu lên, cười với anh ấy: “Muội chỉ ngửi thử xem thôi.”
Sắc mặt
Tiêu Huyên đen sì, quở trách: “Ngửi cái này làm gì?”
Tôi nói
rất nghiêm túc: “Có mùi hạt thông xanh.”
Tiêu
Huyên hung hăng túm tôi lại: “Cũng không được làm vậy.”
Tôn
tiên sinh bị dọa không nhẹ, run run bộ râu hoa râm cảm thán: “Mẫn cô nương, cô
thật là… thật sự là…”
Tôi
vểnh tai chờ ông ấy khen ngợi vài câu, kết quả ông ấy không tìm được từ, đành
phải nói: “Thật không ngờ là hạt thông xanh.”
Tôi
tiếc nuối cười gượng: “Thông xanh sinh trưởng tại phương Bắc, vô cùng hiếm
thấy, không phải nước Liêu có câu chuyện ngàn vàng mua thông xanh đấy sao?”
Có một
lão đại phu ở bên gật đầu: “Quý tộc Liêu quốc trước nay dùng hạt thông xanh để
chế hương nhang, xua đuổi côn trùng.”
Tôi gãi
gãi vành tai: “Hình như mũi nhọn đều chỉ về hướng Bắc thì phải.”
Tôn
tiên sinh nhìn về phía Tiêu Huyên: “Vương gia, ngài thấy thế nào?”
“Tam
vương ở phương Bắc đã sụp đổ hơn một năm, nếu nói là thời cơ thì cũng nên tới
rồi. Chỉ là, người kia sẽ dùng biện pháp vụng về như thế sao?” Tiêu Huyên cười,
lộ ra hàm răng trắng chói mắt: “Hoặc là, đây vốn chỉ là một tín hiệu.”
“Khiêu
khích?” Tôi đoán: “Cố ý hạ một lượng hạt thông vừa đủ. Coi như cảnh cáo, bọn họ
muốn đánh bại Yến quân là dễ như trở bàn tay?”
Trên
mặt Tiêu Huyên mây đen bao phủ, sấm chớp ầm ầm. Tôi lè lưỡi, rụt cổ.
Tự tôn
của đàn ông bị khiêu khích, chính quyền bị hoài nghi, còn có gì nghiêm trọng
hơn điều này?
Tiêu
Huy
