ỉ, tiến bộ của muội thôi.”
Tạ
Chiêu Anh uống hết một chén trà, nhìn quanh: “Có gì ăn không?”
Tôi bới
chậu than, lộ ra mấy củ khoai nướng. Tôi cũng có chút đói bụng, cùng anh ta bóc
vỏ ngồi ăn.
Tạ
Chiêu Anh nhồm nhoàm nói: “Mùi vị không tệ, vừa chín tới. Trước đây khi ta ở
trong quân…” Anh ta nghẹn lại một chút: “Trước đây khi ta còn đến trường, muốn
ăn khoai lang đều phải tự mình lén nướng.”
Tôi
cười: “Nói cứ như Tạ gia ngược đãi ca lắm vậy, ăn một củ khoai cũng phải lén
lút. Vậy ca nướng thế nào?”
Tạ
Chiêu Anh nói: “Trong học đường, thừa lúc tiên sinh không chú ý, trộm vùi vào
trong chậu than. Chờ tan học lại đào ra.”
Tôi
không nói gì: “Vậy mà không nghẹn chết sao?”
Tạ
Chiêu Anh ăn no, uống hết ấm trà hoa nhài của tôi, phủi tay bỏ đi.
Tôi gọi
anh ta lại: “Nhị ca, muội có việc muốn hỏi ca.”
“Nói
đi.”
“Bình
thường nhị ca lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Tạ
Chiêu Anh nhìn thẳng vào tôi: “Muội muốn làm gì?”
Tôi
khua tay: “Đừng có căng thẳng như thế, ai chẳng có lúc túng thiếu. Dạy muội mấy
chiêu đi.”
Đôi mắt
hoa đào xinh đẹp của Tạ Chiêu Anh nghiêm túc nhìn tôi, sau đó anh ta vươn tay,
nhéo gương mặt tôi một cái, cười vô cùng gian xảo: “Tiểu cô nương nha, thật
ngây thơ nha, học đòi mưu mô nha, chưa đủ trình độ nha ~~~”
Sau đó,
anh ta buông ra, vỗ tôi một cái: “Đi thôi, cướp của người giàu chia cho người
nghèo!”
“Cái
gì?” Tôi giật mình.
Tạ
Chiêu Anh cười gian: “Không phải muội thiếu bạc sao? Ta đưa muội đi tìm bạc.”
Vì vậy,
trong đêm không trăng, gió lớn, một ngày rất thích hợp để trèo tường đột nhập,
tôi theo Tạ Chiêu Anh đi trộm tiền của chính nhà mình. Đây là hành vi có tội
danh nặng nhất trong hai mươi mốt năm tôi sống, nhưng tôi lại cảm thấy một sự
kích động và hưng phấn trước nay chưa từng có.
Tạ
Chiêu Anh quen tay hay việc, chỉ dẫn tôi đi những con đường hẻo lánh mà ban
ngày cũng không phát hiện được. Khoảng mười phút sau, anh ta đưa tôi tới bên
dưới một tòa lầu các.
Tôi
ngửa đầu nhìn lên: “Nhị ca, sao muội thấy chỗ này quen quen?”
Tạ
Chiêu Anh nói: “Đương nhiên muội thấy quen, đây chính là Tàng Thư các nhà chúng
ta.”
“Nhưng
nhị ca nói chúng ta đi kiếm tiền…”
“Xuỵt!”
Anh ta bịt miệng tôi: “Cứ đi theo ta là được.”
Tạ
Chiêu Anh rút cây trâm khều khều trong ổ khóa một lúc, ổ khóa kêu cạch một
tiếng rồi mở ra.
Tôi
khen ngợi: “Bravo!”
Tạ
Chiêu Anh: “Cái gì?”
Tôi
phiên dịch: “Tay nghề tuyệt lắm.”
Tạ
Chiêu Anh đắc ý. Anh ta đi vào Tàng Thư các, khom lưng, lục lọi gì đó trong
bóng đêm. Tôi chỉ nghe thấy cạch một tiếng, thứ gì đó mở ra, sau đó Tạ Chiêu
Anh kéo một tấm gỗ lên. Thì ra Tàng Thư các còn có tầng hầm.
Chúng
tôi đi xuống cầu thang. Tạ Chiêu Anh thắp lên một ngọn lửa nhỏ, tôi nhìn bức
tường đá xung quanh, ẩm ướt, đầy rêu xanh, có chút cảm giác cổ quái. Nơi này
không giống hang giấu kho báu của Alibaba mà giống căn phòng bí mật trong Harry
Potter.
Đi
khoảng hai phút, tới cuối bậc thang, Tạ Chiêu Anh thắp sáng một ngọn đèn.
Chúng
tôi đang ở trong một căn hầm rộng khoảng hai mươi mét vuông, ở đó có một chiếc
bình lớn bụi bặm bốc mùi (mùi nấm mốc quỷ dị chính từ chỗ
này tỏa ra), còn có vài thùng rượu, và một đống lớn những thứ tạp
nham không còn nhận ra nguyên trạng.
Tôi tức
giận đến mức run run: “Đây… Đây là… Đây là bạc mà ca nói?”
Tạ
Chiêu Anh ở chỗ kia lại không biết giở trò gì, một bức tường cạch cạch trượt
ra, lộ ra một cái cổng tò vò đen ngòm. Tạ Chiêu Anh giơ ngọn đèn trong tay lên,
tôi lập tức nhìn thấy bên trong có ánh váng rực rỡ.
Nhất
thời, chân tôi như nhũn ra. Tôi kéo tay áo Tạ Chiêu Anh: “Nhị ca, cha chúng ta,
không phải tham quan đấy chứ?”
“Cái
gì?” Tạ Chiêu Anh hỏi.
Tôi chỉ
vào căn phòng đầy châu báu: “Ông ấy, ông ấy, ông ấy chỉ là một thái phó, lương
tháng được bao nhiêu?”
Tạ
Chiêu Anh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, túm lấy vai tôi, dùng sức lắc như
đang sàng gạo: “Cha chúng ta là Văn Bác hầu! Văn Bác hầu! Là vạn hộ hầu! Tạ gia
chúng ta bên ngoài còn có trang viên và điền trang ngự ban, hàng năm đều có
dâng lễ!”
Suýt
chút nữa tôi đã bị lắc đến tay chân rời ra, vội vàng kêu: “Đã biết! Đã biết!”
Tạ
Chiêu Anh bỏ tôi lại đi tìm ngân phiếu.
Tôi cầm
lên hai trăm lượng, sau đó đánh giá những châu báu, đồ cổ xung quanh. Phần lớn
bọn chúng đều đã phủ một lớp bụi, kết mạng nhện, rõ ràng là vật báu vô giá lại
bị giấu vào đây mốc meo, mục nát. Ông Tạ thật không biết thương hương tiếc
ngọc.
Tôi nỉ
non: “Gần như có thể nghe được tiếng khóc của bọn nó ấy chứ…”
Tạ
Chiêu Anh đang vội vàng vơ vét của cải, không thèm quay đầu: “Cũng bình thường.
Một tiểu thiếp của Tạ lão thái gia làm sai chuyện, bị lão thái phu nhân nhốt
vào căn phòng phía trước, cuối cùng chết ở đây.”
Đúng
lúc này, một cơn gió lạnh thổi tới từ bóng tối, lông tóc tôi dựng đứng cả lên,
hét lên một tiếng rồi nhảy đến phía sau Tạ Chiêu Anh.
Một thứ
gì đó bị tôi chạm vào, rơi trên mặt đất. Tôi nhặt lên xem.
“Ở đây
có một quyển sách này.” Tôi đọc: “Thu Dương bút lục?”
Tạ
Chiêu Anh xoay phắt người lại, giật lấy quy