g bộ váy đầm thật là sự phối hợp tuyệt vời,
đây là hắn đã sớm chuẩn bị cho nàng.
Trang sức xa xỉ đến phải tặc lưỡi, quý báu đến chói mắt.
Tiếng của chiếc chuông gió nhẹ vang lên trong trẻo, âm thanh
này làm Úc Noãn Tâm đang cầm bộ lễ phục cùng trang sức hơi run lên, vô tình làm
tất cả rơi xuống tấm thảm.
Nàng sao lại ham mê những quần áo trang sức xa xỉ này. Nàng
chẳng qua chỉ là cùng Hoắc tiên sinh đi dự tiệc mà thôi, đương nhiên hắn muốn
trang trí cho chiếc bình hoa này thật đẹp mắt để không bị mất mặt.
Nghĩ đến đây, nàng miễn cưỡng cười, thờ ơ nhặt trang sức
cùng bộ váy lên tiến thẳng vào phòng tắm.
Trong không gian rộng lớn của phòng tắm, hương thơm cùng hơi
nước lượn lờ quyện lại. Hơi nóng và từng luồng hương hoa thấm vào tận trong
xương cốt, toàn thân nàng thả lỏng, từ từ nhắm hai mắt hưởng thụ bầu không khí
thanh tĩnh thoải mái trong chốc lát.
Tối hôm qua nàng đã cư xử hơi quá, nếu như bị Tiểu Vũ biết,
nhất định chị ta sẽ tự đấm vào ngực tức tối. Không thể trách, nàng không phải
là Ngu Ngọc phong tình vạn chủng, làm sao có thể vượt qua thời gian này thật tốt
đây?
May mắn chính là sau khi kết thúc việc này, nàng sẽ lập tức
nhận được bộ phim mới, đối với nàng mà nói đây là cơ hội lớn, cho dù không nổi
tiếng được, cũng sẽ ít nhiều cải thiện được tình hình tồi tệ hiện nay của nàng.
Nghĩ tới đây, áp lực dồn nén trong lòng nàng từ nhiều ngày
nay được quét sạch đi. Đây coi như là đền đáp Hoắc tiên sinh đã giải cứu cho
nàng một chuyện khẩn cấp. Sau khi kết thúc, nàng sẽ không như những ngôi sao
khác đi tranh giành đại gia, nàng biết rõ chính mình không phải đối thủ của Ngu
Ngọc, cho nên nàng cùng Hoắc tiên sinh đã định trước sẽ kết thúc.
Trong lòng liền cảm thấy vui sướng không ít, khóe môi vô thức
hơi nhếch lên cười.
"Tôi chưa từng có thói quen chờ đợi ai cùng ăn cơm
trưa, em luôn làm tôi nhiều lần phải phá lệ!"
Ngay lúc Úc Noãn Tâm đang nhắm mắt hưởng thụ hương thơm thì
một tiếng nói đàn ông trầm thấp vang lên, luồng không khí mang theo hương thơm
hạ xuống.
Úc Noãn Tâm cả kinh, trợn mắt nhìn người đàn ông đang cười
mà như không cười kia, hai cặp mắt đen chạm vào nhau!
Nhìn thấy Hoắc Thiên Kình nhàn nhã dựa vào vách ngăn trong
suốt bên cạnh bồn tắm, vẻ mặt thích thú nhìn nàng đang ngâm mình trong nước, kể
cả cặp mắt ưng kia cũng lóe lên ánh sáng không chút giấu diếm.
"Ngài, ngài…. ngài làm sao vào được?"
Úc Noãn Tâm cả kinh, mặt mũi trắng bệch, nàng ý thức được
ánh mắt hắn đang lẻn vào những đường cong trong nước của nàng, nàng vội vã đem
những cánh hoa che đi chỗ trống mà cặp mắt nóng rực đang chiếu vào không có hảo
ý.
Việc làm của nàng rõ ràng làm Hoắc Thiên Kình cảm thấy bất
mãn, hắn cau mày, thản nhiên buông một câu: "Tôi chỉ không muốn cơm trưa
biến thành cơm tối!"
Hắn biết nàng đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức như vậy.
Nàng vẫn ngâm mình trong nước, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hàng
mi hơi khẽ run run. Những cánh hoa xinh đẹp khiến thân thể nõn nà của nàng lượn
lờ trước mắt hắn, đẹp đến không thể tưởng tượng nổi, nhất thời tự dưng khiến hắn
nhìn ngây ngốc mãi cho đến khi…. khóe miệng nàng hơi nhếch cười, khiến ngực hắn
không hiểu sao đập mạnh hơn một chút.
Đàn bà đối với hắn chỉ như quần áo, là công cụ để thỏa mãn
nhu cầu sinh lý bình thường của đàn ông mà thôi. Trong mắt hắn, đàn bà chẳng
qua chỉ là thứ để đàn ông hưởng lạc, tất cả những gì các nàng muốn đều có thể
dùng tiền tài để thỏa mãn.
Thế nhưng cô gái trước mặt hắn tuy không phải quá già dặn,
nhưng lại mang đến cho hắn một khát vọng từ sâu trong đáy lòng cùng cảm giác ấm
áp yên bình. Chỉ cần nhìn nàng khẽ cười cũng có thể làm sự không hài lòng trong
lòng hắn biến mất.
Hắn vốn là muốn đi nhìn xem nàng làm trò quỷ gì mà vẫn lề mề
dù biết rõ hắn đang chờ ở phòng ăn, không nghĩ tới lại có thể chiêm ngưỡng được
một màn cực kỳ đẹp mắt.
Thế nhưng cô gái nhỏ này hình như không biết chút gì, cơ thể
thơm ngát xinh đẹp bị nhìn thấy hết mà vẫn không hề phát hiện ra.
Nghĩ đên đây, người nghiêm túc không nói cười tùy tiện như hắn
mà không ngờ cũng phải khẽ cười.
Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, thẹn thùng nói:
"Xin lỗi Hoắc tiên sinh, tôi… tôi sẽ lập tức ra ngay, xin ngài chờ ở bên
ngoài một lát được không? Chỉ một chút thôi."
Trời ạ, nếu hắn không đi ra ngoài, chẳng phải nàng sẽ phải đứng
dậy thay quần áo ở trước mặt hắn sao?
Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn nàng một cái, xoay người cầm
lấy quần áo của nàng đã chuẩn bị sẵn cùng với khăn tắm đi tới trước mặt nàng…
"Đứng lên đi!" Úc Noãn Tâm kinh ngạc mở to hai mắt
nhìn, không khỏi nói lắp…
"Tôi, tôi tự mình làm là được rồi…"
"Đứng lên đi!" Hoắc Thiên Kình cắt đứt lời nàng, lặp
lại ba chữ, thậm chí giọng nói dù không nặng thêm chút nào, nhưng lại có quyền
uy khiến kẻ khác không dám cự tuyệt.
Úc Noãn Tâm hơi nắm chặt tay. "Hoắc tiên sinh…"
Như vậy cũng thật lạ lùng.
"Không cần thẹn thùng, hôm qua cái gì nên thấy hay
không nên thấy tôi đều đã thấy hết rồi!" Hoắc Thiên Kình vẫn rất nhẫn nại
cầm khăn tắm, giọng nói trầm thấp t
