ốn mua quà cho ba mẹ. Rõ ràng là Quân Nghị đã làm
cho tiền tăng lên gấp bội nhưng lại không trả cho con, anh ấy thật đáng
ghét!"
Hoắc Thiên Kình cười ha hả…
"Con trai anh thật là lợi hại, còn nhỏ mà đã biết chơi
cổ phiếu!"
"Anh còn cười!" Úc Noãn Tâm kinh ngạc. "Bây
giờ chúng còn đang tuổi đến trường, sao anh có thể dạy chúng thứ này chứ?"
Hoắc Thiên Kình nhún vai, ôm cả nàng vào lòng…
"Bà xã à, chúng là con của Hoắc Thiên Kình anh, sớm tiếp
xúc với thương trường cũng là chuyện tốt, hơn nữa sau này chúng cũng phải thừa
kế Hoắc Thị. Em nhìn Quân Nghị xem, khi anh bằng nó thì cũng phải học những thứ
này!"
"Anh thật là…" Úc Noãn Tâm cười khổ.
"Được rồi được rồi, đừng tức giận nữa, yên tâm đi,
chúng sẽ không làm lỡ việc học tập đâu, con của Hoắc Thiên Kình anh đều rất
thông minh. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, xe đã chuẩn bị rồi, hai
đứa nhóc cũng đòi ra ngoại ô chơi, chúng ta xuất phát thôi!" Hoắc Thiên
Kình ôm lấy vai nàng, nhẹ giọng nói.
Úc Noãn Tâm khẽ đánh hắn một cái, gật đầu
Gió vùng ngoại ô nhẹ nhàng thổi.
Dưới bầu trời trong xanh, hai đứa trẻ 7 tuổi đang đùa giỡn,
đuổi bắt nhau.
"Quân Nghị, sao anh có thể dùng tiền của em để mua tặng
ba mẹ chứ, đáng ghét mà!"
"Không phải, là tiền mà anh đầu tư vào cổ phiếu thu được!"
"Anh gạt em, vậy phần của em đâu?"
"Đã hết từ lâu rồi, em mua toàn là đồ vứt đi!"
"Anh đúng là đồ lừa đảo, rõ ràng anh nói là cổ phiếu đó
rất có tiềm năng!"
"Anh nói thì em nghe sao? Thương trường là chiến trường,
đồ ngốc!"
"Đánh chết anh!"
"Đến đây, đến đây đi!"
Tiếng vui đùa hai đứa trẻ vang khắp bầu trời. Dưới bóng cây,
Úc Noãn Tâm lẳng lặng mà nằm trong lòng Hoắc Thiên Kình, trên mặt nở nụ cười hạnh
phúc.
"Hai đứa nhỏ này bị anh làm hư rồi!" Giọng của
nàng không có chút trách móc, ngược lại là một tiếng thở đầy thỏa mãn.
Hoắc Thiên Kình nhìn dáng vẻ vui sướng của các con, mỉm cười
nói: "Anh nợ em và con ba năm nên phải trả gấp bội mới được!"
"Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm quay người ôm lấy hắn.
"Có anh bên cạnh, em thật hạnh phúc."
"Em cướp mất lời của anh rồi, cô bé!" Hoắc Thiên
Kình ngắt chóp mũi nàng, cười nói.
"Em cũng sắp thành thành bà già rồi, còn cô bé gì nữa!"
Úc Noãn Tâm dịu dàng nói.
"Trong mắt anh, em vĩnh viễn đều là một cô bé." Hoắc
Thiên Kình ôm chặt nàng, thì thầm bên tai nàng: "Mãi mãi đều xinh đẹp!"
"Cảm ơn anh, Thiên Kình!" Úc Noãn Tâm thỏa mãn mà
nói.
"Còn gì nữa?" Hoắc Thiên Kình nhướng mày.
Úc Noãn Tâm nghiêng đầu nhìn hắn. "Anh còn muốn nghe gì
nữa?"
"Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, em nên nói
với ông chồng thân yêu của em câu gì đi chứ?" Hoắc Thiên Kình xấu xa nhìn
nàng.
Úc Noãn Tâm nũng nịu cười, ôm lấy cổ hắn, trong vẻ trưởng
thành còn có vẻ ngọt ngào của thiếu nữ, nhẹ nhàng nói: "Em yêu anh!"
Hoắc Thiên Kình cười, ánh mắt thâm tình nhìn vào mắt nàng.
"Anh cũng yêu em!"
Theo ba từ này, hắn cúi đầu trao cho nàng một nụ hôn say đắm.
Dưới bầu trời xanh, một bức tranh âu yếm nổi bật lên chỉnh
thể.
Hạnh phúc không phải tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự
tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì hạnh
phúc lại đến bên làm bạn. Mỗi một ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những
người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng hạnh phúc sẽ đợi
bạn ngay phía trước.
HẾT
Chú thích toàn truyện:
[1'> Bài này có tên "I Miss You" hay "Tưởng niệm"
(Trong tập Dreaming - Độc tấu dương cầm)
Nội dung chính tập nhạc: kể lại tình yêu xinh đẹp như trong
mơ với nỗi thương cảm da diết. Các bản nhạc trong tập này đều thể hiện hận yêu
ly biệt hay là những tiếc nuối trong quá khứ. Đan xen vào là các cung bậc của
tình yêu có ưu thương, có hoài niệm và cũng có cả hoàn mỹ. Bản "Tưởng niệm"
cũng không ngoài ý nghĩa đó.
[2'> TAPVC: Bệnh hồi lưu tĩnh mạch phổi bất thường hoàn toàn
[3'> Kết cấu của nhà hàng là xoay tròn
[4'> Loại vải lụa thưa và mỏng
[5'> *Noãn có nghĩa là ấm áp
[6'> The: còn gọi là sa: 1 loại mỏng hơn lụa bình thường
[7'> Phòng có đủ cả phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm, phòng
làm việc v.v…
[8'> Mỹ nhân: một cấp bậc của phi tần từ thời Đông Hán cho tới
Minh triều
[9'> loại quần ống bó sát vào chân từ đầu đến cuối
[10'> 2 nhân vật mới xuất hiện này là cặp nhân vật chính
trong truyện Tổng tài tội ác tày trời đó
[11'> Ba năm phía đông, ba năm phía tây – xuất phát từ lịch sử,
sông Hoàng Hà không cố định, đã nhiều lần đổi hướng dòng chảy, có vùng ở phía
đông của sông qua vài năm vì sự đổi hướng dòng chảy của sông Hoàng Hà lại thành
ở phía tây của sông, được sử dụng như một phép tu từ chỉ sự thay đổi, đôi khi đến
mức đảo ngược, rất khó dự đoán.
[12'> Sắc màu, Tuyển tú: chắc là những cuộc thi sắc đẹp, hoa
khôi
[13'> Tấc: 10 tấc bằng 1 thước, 1 thước khoảng bằng 1/3 mét
=> 3 tấc khoảng 10 cm
[14'> tức là cho dù bài rất thảm nhưng cũng phải thể hiện như
là tốt lắm ý!