ó mà muốn cưới cháu vào Hoắc gia, hơn nữa
lại tự mình lo chuyện hôn sự. Chỉ điểm này thôi cháu còn không biết nguyên nhân
sao?"
Lời của lão phu nhân thật sự chân thành, thậm chí còn có lý,
Úc Noãn Tâm muốn tìm sơ hở cũng khó, nhưng lại vì lời nói của bà mà hai má ửng
hồng.
"Bà ơi, bà biết người cháu yêu vẫn là… Lăng Thần."
Nàng nói đến cái tên cuối cùng thì có chút do dự, nhất thời không xác định được
lòng mình.
Tại sao có thể như vậy ?
Chỉ vì anh gạt nàng qua lại với người phụ nữ khác thôi sao?
"Bà chỉ biết người cháu sắp cưới là cháu của bà – Thiên
Kình, về phần vì cái gì mà cháu gả cho Thiên Kình, rốt cuộc trong lòng yêu ai,
bà nghĩ hãy để thời gian trả lời." Hoắc lão phu nhân cười hiền lành, vỗ nhẹ
lên tay nàng nói.
"Cháu…"
Úc Noãn Tâm không biết nên nói cái gì, thật sự trong lòng
đang do dự, nhất là sau khi nghe Hoắc lão phu nhân nói xong lại càng thêm ngập
ngừng. Gần đây Hoắc Thiên Kình chăm sóc nàng rất chu đáo, mỗi khi nhớ tới hàng
đêm hắn đều dịu dàng, tim nàng không nhịn được mà lại đập nhanh. Xét cho cùng,
Hoắc Thiên Kình – người đàn ông này đối với nàng cũng không quá xấu, ngoại trừ
trước kia dùng thủ đoạn đê tiện để ép nàng ở bên hắn, nhưng đến bây giờ cũng
không làm chuyện gì quá đáng, nỗi hận hắn của nàng thực sự đã bớt đi rất nhiều.
"Cháu à, cháu biết sai lầm mà người trẻ tuổi thường mắc
nhất là cái gì không?" Hoắc lão phu nhân nhìn thấy đôi mắt đẹp của nàng nổi
lên do dự thì nhẹ giọng nói.
Úc Noãn Tâm nhìn về phía bà, chờ bà nói tiếp.
Hoắc lão phu nhân khẽ thở dài một hơi, dùng tay nhẹ nhàng mà
vỗ vào phía ngực trái của mình…
"Có đôi lúc, nhìn người không chỉ dựa vào đôi mắt, mà
còn phải dựa vào… trái tim của cháu!"
Trái tim?
Úc Noãn Tâm đặt tay lên ngực theo bản năng, tim của nàng vẫn
còn, hơn nữa, trong khoảng thời gian này vẫn đập rất mạnh, giống như là sợ nàng
không biết đến sự tồn tại của nó vậy.
Nàng nhìn về phía Hoắc lão phu nhân, thấy ánh mắt của bà cười
hả hê, nhìn qua trong suốt như nước, lại có vẻ thông tuệ của một người già có
thể nhìn thấu mọi thứ. Chẳng lẽ bà có khả năng dự đoán trước? Hay là… xuất phát
từ sự yêu thương đối với cháu nội?
Nhưng mà… Lăng Thần cũng là cháu của bà, chỉ khác là cháu
ngoại.
Ở gia đình bình thường, cháu nội cùng cháu ngoại tuy cũng có
phân chia khoảng cách nhưng cũng sẽ không quá rõ ràng. Nhưng thái độ của Hoắc
lão phu nhân rõ ràng là thiên vị Hoắc Thiên Kình, chẳng lẽ nhà giàu có cũng như
nhà đế vương, cháu nội mang dòng máu chính thống vẫn hơn?
"Bà nội…" Nàng ngồi bên cạnh Hoác lão phu nhân, giả
vờ như không để ý mà hỏi "chẳng lẽ… bà không thích Lăng Thần sao?"
Rõ ràng nàng cảm nhận được ngón tay bà khẽ run lên, tiện thể
ngẩng đầu nhìn bà.
"Nó là cháu ngoại của bà, đương nhiên bà phải yêu
thương nó, nhưng Thiên Kình dù sao cũng là cháu nội, theo quan hệ đương nhiên
phải hơn một bậc. Hơn nữa Thiên Kinh – đứa nhỏ này đã từ nhỏ lớn lên bên cạnh
bà, tình cảm có nhiều hơn cũng là chuyện bình thường." Hoắc lão phu nhân vừa
nói vừa cười, che đi sự mất tự nhiên của mình.
Chuyện này quả nhiên là có vấn đề? Đây là ý nghĩ đầu tiên hiện
lên trong đầu Úc Noãn Tâm.
"Bà ơi, cha mẹ của Lăng Thần… là người thế nào ạ?"
Úc Noãn Tâm ra vẻ thoái mái mà hỏi, tiện thể thêm một câu
"Tuy rằng cháu và Lăng Thần từng yêu nhau nhưng chưa bao giờ nghe anh ấy
nhắc tới người nhà."
Hoắc lão phu nhân giật mình một chút, cười cười nói:
"À, Lăng Thần – đứa nhỏ này luôn quen không phụ thuộc vào ai cả, nó thật
thông minh, từ nhỏ đã hứng thú với các việc giao dịch. Cha nó là tổng tài của Tả
thị, thái độ làm người khiêm tốn, đối với sự nghiệp, đối với gia đình, đối với
cha mẹ con cái đều chăm sóc kĩ càng. Mẹ của Lăng Thần, chính là con gái của bà,
từ nhỏ đã bị bà chiều chuộng thành hư. Hơn nữa vì nó là út cho nên rất tùy hứng,
may mà tìm được người chồng yêu thương nó, nếu không ta cũng không yên lòng.
Đáng tiếc… hai người đều đoản mệnh, khi Lăng Thần còn chưa tốt nghiệp đại học
đã qua đời. Thật sự mà nói, Lăng Thần, đứa nhỏ này cũng đã phải chịu nhiều đau
khổ."
Nói tới đây, sắc mặt Hoắc lão phu nhân có chút lại, nhớ lại
quá khứ khiến bà buồn phiền.
Một người là con gái bà, một người là con rể hiền, có bao
người lại muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh? Bà lại tiễn cả hai trong thoáng
chốc!
Trong lòng Úc Noãn Tâm "lộp bộp" một tiếng. Tuy rằng
nàng biết cha mẹ Lăng Thần mất sớm, nhưng hôm nay nghe được từ chính miệng của
Hoắc lão phu nhân, nàng cảm thấy có một cảm giác khó hiểu trong lòng, là một loại
bất an, một loại cảm giác đơn giản biến thành phức tạp – bất an cùng nghi hoặc.
"Bà nội, rốt cuộc cha mẹ Lăng Thần… đã chết như thế
nào?"
Dường như nàng có thể nghe thấy giọng nói của mình cũng trở
nên lạnh như băng, vì một suy đoán vô cớ mà trở nên lạnh giá, cái lạnh này phát
ra từ tận đáy lòng, không thể che giấu đi.
"Nếu nói ra thì cha mẹ Lăng Thần cũng thật bất hạnh, bọn
họ qua đời vì tai nạn xe cộ khi đang trên đường chuẩn bị đi du lịch. Có lẽ do số
mệnh đã sắp đặt như vậy, đời người là như vậy, hôm na