Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213332

Bình chọn: 10.00/10/1333 lượt.

hỉ cảm thấy bờ môi ấm áp, ngay sau đó, hơi thở

đầy nam tính của hắn cuốn sạch lấy nàng…

Bên hông chợt ấm áp, bàn tay to của hắn giữ chặt lấy thân thể

nàng, hắn cúi đầu, những cái hôn vụn rơi xuống môi nàng, tai nàng…

"Thình thịch…"

Rõ ràng Úc Noãn Tâm có thể nghe thấy được tiếng tim mình

mãnh liệt nhảy lên, mùi long đản hương thoang thoảng dễ nghe trên người của hắn

như tràn ngập sự mê hoặc làm cho lòng nàng mênh mang gợn sóng.

"Không được…" Nàng đẩy nhẹ hắn ra, làm bộ thoái

mái mà nói: "Anh muốn cho tất cả mọi người biết anh đang ăn hiếp tôi

sao?"

"Sao lại là ăn hiếp? Em múa cho anh xem, vậy thì anh

cũng phải báo đáp cho em một chút chứ?"

Tiếng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình mang theo khát vọng

rõ ràng, hắn nhanh chóng áp sát vào thân hình mềm mại của nàng, trong nụ hôn nhẹ

nhàng mang theo hơi thở nóng rực tràn ngập dục vọng …

"Không có lệnh của anh thì không ai dám vào đây…"

Ý đồ không thể rõ hơn được nữa.

Úc Noãn Tâm sà vào lồng ngực hắn, nhưng khi nàng có thể cảm

giác được một thứ gì đó cứng rắn đang chạm vào mình thì khuôn mặt nhỏ nhắn càng

thêm đỏ bừng, mà hô hấp cũng trở nên ngày càng dồn dập.

"Không thèm để ý tới anh nữa, không khí tốt thế này đã

bị kẻ háo sắc anh phá hỏng rồi!"

Mặt nàng đỏ ửng mà đẩy hắn ra. Không biết vì cái gì, đêm

nay, khi nàng cảm thấy lời nói ái muội cùng giọng nói khàn khàn của của Hoắc

Thiên Kình thì trong lòng thật sự khẩn trương.

Thân mình lại bị hắn giữ chặt, không để cho nàng có nửa phần

cơ hội để thoát đi.

"Vậy anh sẽ… đền lại cho em…" Hắn thuận thế hôn

lên đôi má nàng, sau đó một đường thẳng xuống, cắn cắn xương quai xanh của nàng

"Thiên Kình …"

Lòng Úc Noãn Tâm lại khẩn trương một cách khó hiểu, tại sao

lại như vậy. Rõ ràng đêm nay hắn đã "yêu"nàng rồi, sao nàng lại còn

khẩn trương đến thế. Giống như là hai người muốn xuyên phá một thứ gì đó trong

tận đáy lòng, lại như là tâm hồn hòa hợp.

Dưới bàn tay của hắn, chiếc váy ngủ màu trắng từ từ rơi xuống…

"Noãn, em thật sự rất đẹp…"

Hoắc Thiên Kình lại nói ra lời khen ngợi như lúc nãy. Giọng

của hắn khàn khàn mà gợi cảm, đôi mắt cũng trở nên biến đổi vì dục vọng mãnh liệt.

Dưới ánh trăng, thân thể của nàng càng trong sáng như ngọc;

thiêng liêng, bất khả xâm phạm như Thiên Sơn thánh nữ, như ánh sao rực rỡ lấp

lánh vô cùng dịu dàng.

Hơn nữa, hiếm khi nàng dịu dàng mà gọi tên của hắn…

Hắn biết, đêm nay trái tim của hắn đã hoàn toàn tan chảy…

Úc Noãn Tâm hiểu rõ ý nghĩa của ánh mắt hắn, càng thêm ngượng

ngùng. Ánh mắt hắn toát ra vẻ dịu dàng khiến lòng nàng như có dòng chảy ấm áp.

Nàng hơi thở gấp, mặc cho hắn đặt lên người nàng những chiếc hôn nóng bỏng, hai

tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn.

"Anh muốn em, ngay tại đây…"

Hắn ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt nàng, ngọn lửa trong mắt càng

thêm mãnh liệt như muốn nuốt chửng lấy nàng, trên trán đã hơi lấm tấm mồ hôi,

có thể thấy hắn đang cố nén ham muốn mãnh liệt của mình.

Khuôn mặt Úc Noãn Tâm không thể đỏ hơn được nữa, nàng nhìn

sâu vào đôi mắt Hoắc Thiên Kình, nhẹ giọng nói. "Em… đã sớm là của

anh…"

Nàng không biết tại sao lại nói như vậy, là cam chịu hay là…

một lời mời chủ động?

Lời vừa nói ra, rõ ràng Úc Noãn Tâm cảm nhận được cảm xúc của

hắn kích động trong nháy mắt…

"Noãn…" Trong tiếng nói trầm thấp của Hoắc Thiên

Kình mang theo tình cảm nồng nàn cùng sự cảm động.

Úc Noãn Tâm ngượng ngùng mà vùi mặt vào ngực hắn, nàng xinh

đẹp như một con mèo nhỏ làm hắn yêu mãi không thôi.

Như vậy là cam tâm tình nguyện. Đêm nay, nếu quyết định phải

trầm luân, vậy thì cứ phóng túng đi.

"Noãn… cô gái của anh… anh sẽ rất yêu em…"

Hoắc Thiên Kình cảm thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc đến vậy,

cô gái này xinh đẹp diễm lệ làm hắn nghẹt thở, phải cúi đầu thần phục.

Không ngờ, chữ "yêu" từ miệng hắn nói ra đã sớm trở

thành sự biến hóa trong tận đáy lòng.

Hắn không biết rằng tim của nàng còn đập nhanh hơn…

Dưới ánh trăng, dưới tán hoa quỳnh, những cánh hoa bay múa đầy

trời làm cho hai thân người đang áp sát vào nhau càng thêm huyền ảo, cực kỳ đẹp

đẽ. Ngay cả tiếng rên rỉ cùng hơi thở gấp gáp đều trở thành những thanh âm đẹp

nhất của tự nhiên. Cô gái quấn lấy cơ thể người đàn ông như dây leo. Chân tình

mãnh liệt từ từ lan ra như pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm…

"Bộp…"

Một âm thanh thình lình vang lên dọa Hoắc lão phu nhân đang

dùng cơm phải giật mình, mắt kính như cũng muốn rơi xuống.

Trong nhà ăn của biệt thự, theo tiếng động của dụng cụ ăn đập

xuống bàn, Anna Winslet bất mãn mà nhìn Úc Noãn Tâm, lạnh giọng nói: "Cô

không muốn rời khỏi làng giải trí mà còn muốn bước vào Hoắc gia? Úc, nhà quyền

quý cũng có phép tắc của nhà quyền quý, muốn bước chân vào một gia tộc quyền thế

thì ít nhất phải biết học xem người khác làm thế nào để trở thành bà chủ của một

nhà quyền quý!"

Hôm nay vừa đóng quảng cáo xong, Úc Noãn Tâm liền bị Hoắc

Thiên Kình đưa đến biệt thự. Kì thật nàng cũng rất không thích đến nơi này,

nhưng ngày cưới đã đến gần, sớm muộn gì nàng cũng phải đối mặt với mẹ của Hoắc

Thiên Kình, cũng chính là… mẹ chồng tương


Teya Salat