g lạ thường. Ngay cả đôi môi vẫn rất hờ hững thường ngày
cũng mang theo đường cong mềm mại cùng cưng chiều. Những nếp nhăn loáng thoáng
khi cười cũng lan ra từ bên môi như gợn sóng.
Ánh mắt dõi theo nóng bỏng của người đàn ông làm cho hai má
của Úc Noãn Tâm hơi đỏ ửng lên. Theo bản năng, nàng nhìn thoáng qua Hoắc Thiên
Kình đang tựa vào gốc cây, không khỏi cảm thán trên đời này thật sự có một người
đàn ông như trong thần thoại bước ra, đẹp đến nỗi khiến cho người ta muốn nghẹt
thở.
Dời mắt đi, ngăn cản trái tim đang không ngừng đập loạn của
mình, Úc Noãn Tâm dùng hàng mi, ánh mắt, ngón tay, vòng eo, dùng cánh quỳnh hoa
bay lả tả bên cạnh nàng, dùng y phục trắng tinh, dùng từng bước nhảy tinh tế,
nhẹ nhàng di chuyển như mây bay, lại xoay mạnh như gió lốc, điệu múa có vui mừng
bi ai như trong thơ.
Nàng luôn thích múa cổ điển, nhất là vũ điệu cung đình, uyển
chuyển như dải lụa xoay tròn, lại diễm lệ đầy sức sống như dây leo. Nàng luôn
thừa nhận mình là người thích cổ xưa, bởi vì mỗi khi múa, nàng liền cảm thấy thế
gian như luân hồi chuyển đổi, giống như mình là người trong tranh, tiên nữ
trong gió, vì người đàn ông mình yêu mà nhảy múa. Nhất là dưới ánh trăng thế
này, trong cảnh đẹp hoa quỳnh bay đầy trời, giờ phút này, tựa như rời xa phàm
trần thế tục, rời xa thị phi của thế gian.
Không có thù hận, không có tranh chấp, chỉ có tình cảm chân
thành nhất từ tận đáy lòng…
Nếu như ở thời cổ đại, hắn nhất định là một vị vua cao cao tại
thượng. Tự cao tự đại như thế, duy ngã độc tôn như thế, bá đạo ngang ngạnh như
thế, nhưng những thứ này cũng không thể địch lại với tình cảm dịu dàng hiện lên
trong mắt hắn…
Và tại thế gian này, có nhiều điều làm cho Úc Noãn Tâm bất
an. Cãi vã làm nàng bất an, ồn ào làm nàng bất an, âm mưu làm nàng bất an nhưng
điều làm nàng lo nhất chính là chút tình cảm dịu dàng không thể nắm bắt của người
đàn ông như đấng quân vương này…
Nàng rất muốn tự bảo vệ lòng mình, không để cho lòng mình dần
dần bị hút vào, nàng rất sợ… Nàng sợ mình sẽ giống như những người đàn bà khác,
đánh mất bản thân mình, trở thành một sợi dây leo chỉ có thể sống nhờ vào sự bấu
víu cùng ẩn nấp dưới hơi thở của hắn
Nhưng mà hôm nay, cuối cùng nàng vẫn không tự kiềm chế được…
Hoa quỳnh lất phất rơi, đôi mắt Úc Noãn Tâm như nước, có
chút lạnh như băng, tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ. Nhưng từ ánh mắt thản
nhiên, trong trẻo lạnh lùng ấy lại không khó để nhìn ra tình cảm dịu dàng nhẹ
nhàng trôi như nước, từng giọt từng giọt từ từ khẽ luồn vào lòng Hoắc Thiên
Kình.
Ở trong mắt hắn, dưới lớp y phục trắng tinh, đôi bàn tay mảnh
mai, thon dài của Úc Noãn Tâm khẽ múa. Da thịt nõn nà, trong màu trắng như tuyết
còn có vẻ phấn hồng, tựa như có thể búng ra sữa. Đôi môi đỏ thắm, tiếng cười thản
nhiên, nhất cử nhất động đều mang theo vẻ "vũ điệu này chỉ trên trời mới
có, nhân gian có thể có mấy người".
Giờ phút này, rốt cuộc hắn đã hiểu cái gì thật sự là
"Lăng Ba tiên tử".
Đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp của nàng như hùa theo sự truy
đuổi của ánh trăng, điệu múa dồn vào ống tay áo, đôi mắt như thuyền quyên, nhịp
bước uyển chuyển, nương theo cánh hoa rơi. Tình cảnh này làm Hoắc Thiên Kình
không thể kiềm chế tình cảm của mình mà khẽ bước lên, thuận theo dáng múa mà ôm
lấy vòng eo của nàng, đem người đẹp thơm mùi hoa quỳnh kia ôm chặt vào lòng.
Ánh mắt dịu dàng của hắn mang theo tình cảm sâu sắc không
chút che giấu, lẳng lặng mà nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng. Mùi long đản
hương quen thuộc cùng hơi thở ấm áp của hắn làm cho cô gái thẹn thùng. Nàng vẫn
chưa từng nghĩ tới là cho dù không làm gì cả, chỉ nhìn hắn như vậy thôi mà đã
khiến hơi thở của nàng ngày càng khó khăn, giống như linh hồn đã thoát khỏi thể
xác, không còn là của nàng nữa…
"Không phải thích xem tôi múa sao? Sao lại còn tới làm
phiền?"
Úc Noãn Tâm khẽ tránh đi ánh mắt đang tỏa nhiệt của hắn,
vươn tay nhẹ nhàng để trong lồng ngực của hắn, giống như là mang theo một chút
nũng nịu mà nói.
Ngay sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn liền bị bàn tay ấm áp của hắn
nâng lên, nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ như ngọc mang theo hương hoa quỳnh
thoang thoảng, khuôn mặt thanh lệ hiện ra nét quyến rũ, đôi mắt long lanh như
ngọc lưu ly, dưới ánh trăng sáng tỏ phảng phất vẻ mê người, ánh mắt phát ra
sáng rực, làm cho ngươi ta mong nhớ.
"Noãn, em thật đẹp …"
Giọng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình tựa như quỳnh hoa,
nhẹ nhàng bay bổng trong lòng nàng. Bầu không khí thế này làm cho người ta
không nỡ phá vỡ.
Cô gái trong lòng trước hết đỏ mặt lên, sau đó là đôi má như
hoa nở, rơi vào cơn xoáy nhẹ, đôi môi đỏ hơi cong lên. Nàng không biết mình nên
nói gì nữa, chỉ thấy hắn say mê nhìn mình thôi mà sự khẩn trương cứng ngắc
trong lòng lại nổi dậy. Nàng khẽ cắn môi, thậm chí còn cảm thấy môi mình có
chút khô, đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng lướt qua đôi môi như hoa …
Từ trong cẩ họng của hắn lại bật ra tiếng gầm nhẹ, vẻ thẹn
thùng của nàng hoàn toàn rơi vào mắt hắn, cuối cùng cũng không thể kìm chế được
mình mà cúi đầu…
Úc Noãn Tâm c
