hấy đèn báo hiệu của máy giám sát bốn phía
trong phòng lại sáng lên…
Thật ra, có đôi lúc, vì phá án mà cảnh sát không khác gì với
cường đạo… Nàng âm thầm nghĩ trong lòng như thế.
An Nhã biết cuối cùng mình không thể thoát được nữa, nhất là
khi nghe Hoắc Thiên Kình nói thì ra cái camera thứ tư vốn được mở thì tia hy vọng
duy nhất trong lòng cũng biến mất ngay lập tức. Sự kiên trì trong lòng cũng sụt
lún xuống như đê vỡ…
"Tôi, tôi hận Úc Noãn Tâm, cũng càng hận Ngu Ngọc, cho
nên tôi muốn cô ta chết. Chỉ khi cô ta chết thì mới có thể thật sự trừ bỏ nỗi hận
trong lòng tôi. Nhưng tôi không thể để cảnh sát phát hiện, cho nên…" Anh
Nhã nhìn chằm chằm vào Úc Noãn Tâm, hung ác nói: "Tôi phải tìm kẻ chết
thay! Đúng lúc Úc Noãn Tâm là người mà tôi hận, cô ta là người không thể thích
hợp hơn!"
Lòng Úc Noãn Tâm phát lạnh…
Hoắc Thiên Kình hừ lạnh một tiếng.
An Nhã thấy Hoắc Thiên Kình đang dùng ánh mắt lạnh lẽo như
ma quỷ nhìn mình, sợ đến nỗi vội vàng dời mắt đi, ngón tay vô thức mà từ từ sờ
lên cái cổ đang đau nhức…
Lúc còn nhỏ, mỗi người đều từng được người lớn dạy rằng người
tốt thì sẽ được báo đáp, người xấu thì nhất định gặp phải trừng phạt thích
đáng. Người lớn đều dùng nhân quả tuần hoàn, thậm chí là ma quỷ xét xử để hình
dung.
Nhưng…
Khi con người dần dần lớn lên, trải qua sự tôi luyện của hiện
thực, bản chất "nhân chi sơ, tính bản thiện" sẽ từ từ mất đi màu sắc
nguyên thủy nhất. Người thật sự thiện lương chưa chắc sẽ được báo đáp. Có khối
người vì thành công, vì lợi ích mà dần dần làm trái với nguyên tắc làm người.
Ngược lại, có lẽ bọn họ sống rất tốt.
Thế giới này vốn là như vậy, người nghèo càng nghèo thêm,
người giàu lại càng giàu thêm. Trong hiện thực, hai thái cực này không ngừng giằng
co, không ngừng sửa đổi bản tính cùng dự định ban đầu của con người.
Ngu Ngọc là thế, An Nhã cũng vậy. Hơn nữa, bọn họ không hề
cho rằng làm hại người khác là một tội lỗi, trái lại còn cho rằng nó có thể làm
bình ổn thù hận tích tụ trong lòng mình.
Ánh mắt của Úc Noãn Tâm dần dần trở nên bi thương. Cho chính
mình, cũng vì người khác.
Con người chính là thế, có đôi khi luôn tự cho là thông minh
mà sắp đặt mọi thứ, kể cả sự sống chết của người khác!
"Cô và Ngu Ngọc có thù oán gì?" Nàng nhẹ giọng hỏi
một câu, âm thanh rất nhỏ, giống như là bất cứ lúc nào cũng có thể bị hòa tan
trong không khí, bị bọt biển khổng lồ hút đi, cho đến khi không còn một chút.
Không biết tại sao, nàng luôn có dự cảm hôm nay nhất định sẽ
hỏi ra sự thật khiến nàng khó tiếp thu…
Tay của An Nhã vẫn còn hơi run rẩy, chắc là trong lòng vẫn
lưu lại kinh hãi. Cô ta lau mạnh mồ hôi trên trán một chút, ánh mắt hoảng sợ dần
dần lộ vẻ căm hận, giống như là có một con thú dữ thức tỉnh trong mắt cô ta sau
khi ngủ đông rất lâu tại cơ thể cô…
"Nếu như không có cô ta, bây giờ tôi sớm đã ngồi trên vị
trí ảnh hậu rồi!"
Mắt của cô ta dần dần nhuốm màu đỏ sẫm khát máu, giống như
là cánh cổng của kí ức từ từ được mở ra, mang theo chân tướng mà mọi người chưa
được biết…
"Lúc đó, tôi và cô ta ra nghề cùng lúc. Tôi nhỏ hơn cô
ta rất nhiều, nhưng lại có khiếu diễn xuất trời cho. Chỉ cần từng hợp tác với
tôi thì không có đạo diễn nào không nói tôi có tố chất làm diễn viên trời sinh,
không bao lâu nữa sẽ nổi tiếng. Lúc đó Ngu Ngọc cũng liên tiếp đóng phim, nhưng
chỉ là những vai rất nhỏ, đương nhiên là không thể có thành tích gì. Lúc đó tôi
rất ngây thơ, luôn nghĩ rằng cô ta lớn tuổi hơn tôi, đương nhiên cơ hội nổi tiếng
sẽ nhỏ hơn nhiều so với nghệ sĩ trẻ tuổi. Vì vậy, đôi khi tôi sẽ chủ động nhường
cho cô ta một vài vai diễn tốt. Tất cả vốn bình an vô sự cho đến … giải thưởng
điện ảnh quốc tế DRT, tất cả mọi chuyện đều thay đổi nghiêng trời lệch đất…
"Giải thưởng điện ảnh quốc tế DRT?"
Úc Noãn Tâm hơi ngẩn ra. Đó là lễ trao giải thưởng điện ảnh
quốc tế được cả thế giới chú ý đến, ba năm mới cử hành một lần, có thể thấy được
tính chuyên nghiệp cùng uy tín của nó không tầm thường. Lễ trao giải lần trước
là lúc nàng vừa bước chân vào vòng nghệ thuật không lâu, đương nhiên không có
tư cách bước vào đó. Nhưng nghe nói hình như lễ trao giải lần trước đã xảy ra một
chút sự cố, một phòng hóa trang trong đó bốc cháy. Đúng lúc đó có một nữ nghệ
sĩ ở bên trong, cụ thể ra sao thì nàng không biết. Ban tổ chức đã phong tỏa tất
cả các tin tức.
Đương nhiên, tất cả chỉ là do Úc Noãn Tâm nghe Tiểu Vũ nói.
Nàng còn nghe nói Ngu Ngọc nhờ bộc lộ tài năng trong buổi lễ này mà nổi tiếng
ngay sau đó.
"Khi đó đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào cô cũng tham gia giải
thưởng điện ảnh đó? Kỳ Ưng Diêm bất ngờ hỏi.
Hoắc Thiên Kình nghe đến đây thì đôi mắt ưng thâm thúy bỗng
vô thức nheo lại, giống như là hắn đang nhớ lại, nhưng giống như là đang tự hỏi
hơn …
An Nhã nhìn Kỳ Ưng Diêm một cái, cuối cùng thì dời mắt lên
trên mặt Úc Noãn Tâm…
"Cô ở trong giới này, chắc cũng nghe nói chuyện phòng
hóa trang bốc cháy lúc đó chứ?" Có thể nghe ra được giọng của cô ta có
chút phập phồng kích động, trong mắt rướm vẻ đau đớn…
Úc Noãn Tâm khẽ gậ
