Duck hunt
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212981

Bình chọn: 8.00/10/1298 lượt.


không nhanh không chậm nhưng lại làm Hoắc Thiên Kình nghe xong thì hơi biến sắc.

Đến nỗi Úc Noãn Tâm vẫn như con mèo nhỏ im lặng cuộn mình trong lòng hắn cũng cảm

thấy cơ thể hắn hơi cứng đờ, không khỏi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn.

Mãi đến khi hắn cúp máy…

"Noãn, vụ án có tiến triển mới. Vừa rồi Ưng Diêm gọi điện

nói phía cảnh sát đã huỷ bỏ tố cáo em!" Trong giọng nói của hắn mang theo

vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

"Thật sao?" Mắt Úc Noãn Tâm sáng ngời, tâm tình lập

tức trở nên tốt hẳn lên, quét sạch sự lo lắng mấy ngày nay. Dường như nàng thấy

được ánh sáng xuyên quá mấy tầng mây phía chân trời.

Thấy hắn trầm mặc mà gật đầu một cái, trái tim đang nhảy

nhót của nàng không khỏi có chút mất mát…

"Anh vừa nói vụ án có tiến triển mới, là bởi vì có chứng

cứ mới nhất chứng minh chính xác hung thủ là ai, đúng không?" Nàng dè dặt

hỏi.

Hoắc Thiên Kình nhìn về phía nàng, vẻ mặt có chút kì lạ.

"Đã bắt được hung thủ rồi!"

"A? Nhanh như vậy? Là ai?" Úc Noãn Tâm ngẩn ra, vội

vã hỏi.

Hoắc Thiên Kình ôm lấy nàng. "Là nữ diễn viên họ An lần

trước đóng chung với em!"

"An Nhã?"

Úc Noãn Tâm thoáng cái nhớ tới vẻ mặt hoảng loạn khi nhìn thấy

cháo xương heo và nước chanh dùng chung với nhau của cô ta, khẽ nói: "Thì

ra đúng là cô ta… Nhưng tại sao cô ta lại muốn hại chết Ngu Ngọc, đồng thời giá

họa cho tôi chứ?"

Nếu như chỉ là ngày thường thấy nàng không vừa mắt, thậm chí

là oán hận nàng tát cô ta trước mặt bạn diễn và trợ lý thì cũng không đến mức

như vậy chứ? Ngẫm lại thời gian cũng không khớp. Lúc Ngu Ngọc ăn cháo xong thì

cũng đã trúng độc rồi, mà sau đó An Nhã mới bị nàng tát tai. Nói cách khác, nếu

như đúng là An Nhã làm, trước khi chuyện này xảy ra thì đã hạ độc hại Ngu Ngọc

trước, sau đó mới xảy ra sự kiện tát tai. Rốt cuộc cô ta làm vậy có mục đích

gì?

"Tôi thực sự không nghĩ ra, làm sao An Nhã có thể hạ độc

trong cháo? Còn nữa, sao cô ta lại quen thuộc quy luật ăn uống của bệnh viện

như vậy chứ ?"

Hoắc Thiên Kình nặng nề mà thở dài, ánh mắt hơi suy tư, nhẹ

giọng nói: "Người đứng đầu trại an dưỡng là chú của An Nhã, mà An Nhã lại

là… em họ của Phương Nhan!"

Úc Noãn Tâm lập tức trợn tròn mắt, trong lòng cảm thấy ớn lạnh…

Đây là lần thứ hai trong đời Úc Noãn Tâm đến sở cảnh sát, chỉ

có điều lần này bên cạnh nàng còn có Hoắc Thiên Kình cùng đi.

Bởi vì chứng cứ đưa ra vô cùng rõ ràng nên An Nhã chính thức

bị cảnh sát giam giữ, đồng thời đưa ra tố cáo. Lúc Úc Noãn Tâm đến phòng giam

thì An Nhã đã bị giam hơn bốn giờ, không được bảo lãnh, cũng không cho thăm hỏi.

Thanh tra cấp cao Henry từ phòng giam bước ra, vừa thấy Úc

Noãn Tâm đi đến, sắc mặt có chút ngượng ngùng, hắng giọng nói: "Ừhm… việc

này, Úc, tôi xin lỗi vì thái độ của tôi đối với cô lần trước, chẳng qua đó là

trách nhiệm của tôi, không thể làm khác được."

Cuối cùng thì ông ta cũng đã tìm được cho bản thân một lối

thoát thỏa đáng. Dù sao đi nữa thì ông ta cũng là cảnh sát cấp cao nhất ở đây,

công khai xin lỗi người từng là nghi phạm, mà lại là phụ nữ, việc này khiến ông

ta ít nhiều gì cũng cảm thấy có chút uất ức.

Kỳ Ưng Diêm nghe nói thế, khẽ nở một nụ cười kỳ lạ, cúi người

xuống, bề ngoài thì làm ra vẻ như chỉ thì thầm với Úc Noãn Tâm, nhưng trên thực

tế lại dùng âm thanh mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy nói một câu:

"Quả thật là hiếm thấy, có thể khiến sếp Herry trước giờ chưa từng nói tiếng

xin lỗi nay lại công khai xin lỗi, việc này còn khó hơn cả lên trời."

Úc Noãn Tâm vừa muốn trách luật sư Kỳ nói quá hơi quá đáng,

nhưng chưa kịp mở miệng thì Hoắc Thiên Kình, nãy giờ vốn cau mày nhìn Kỳ Ưng

Diêm kéo qua, bàn tay to lớn giữ lấy bờ vai nàng đầy vẻ chiếm hữu…

" Chúng ta vào trong đi" Giọng nói lạnh lùng, trầm

trầm, che lấp vẻ không vui.

Nhìn dáng người cao lớn lạnh lùng của Hoắc Thiên Kình, Kỳ

Ưng Diêm ngẩn người, trong nhất thời không hiểu mình đã làm gì đắc tội với hắn.

Giám sát cấp cao Herry thấy vậy, cười lên một tiếng, bàn tay

vỗ lên bờ vai của Kỳ Ưng Diêm, nói: "Còn tưởng anh là luật sư đấy, lại

không nhận ra lửa từ đâu mà đến, thật là tức cười quá!" Giọng nói chế nhạo

lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp họa, nói xong câu đó thì nghênh ngang bước đi.

"Anh… cậu ta…"

Kỳ Ưng Diêm hết chỉ sang trái lại chỉ sang phải, cả nửa buổi

trời mới ngẩn ngơ lẩm bẩm một câu: "Có lầm hay không vậy ? Chỉ nói nhỏ một

câu thôi mà …" (Mon: nói nhỏ mới chết đó anh ^.^)

"An Nhã, tại sao cô làm như vậy?" Nhìn phòng giam,

sắc mặt Úc Noãm Tâm lạnh lùng mà nhìn An Nhã, im lặng một lúc mới cất tiếng hỏi

cô ta.

Chỉ mới bị giam có bốn tiếng mà An Nhã đã mặt mày tiều tụy,

gương mặt đang điểm tỉ mỉ cũng phờ phạc đi không ít. Ở những chỗ như thế này,

đã là người thì ắt sẽ bị tra tấn, đương nhiên, không phải là hành hạ về thể xác

mà là về tinh thần !

Thứ cảm giác tinh thần gần đến mức tuyệt vọng và suy sụp

này, Úc Noãn Tâm cũng từng nếm trải qua. Đừng nói là bốn tiếng, cho dù chỉ có

40 phút cũng khiến người có nghị lực kiên cường đi nữa cũng dần dần suy sụp. Nhất

là ngọn đèn pha