môn bới móc như An Nhã, càng nhường nhịn thì
càng phản tác dụng, cô ta sẽ không cảm tạ sự rộng lượng không tính toán của
nàng, ngược lại sẽ cho rằng thái độ hờ hững này là khinh thường cô ta.
Quả nhiên, chiếc chì kẻ mày trong tay thợ hóa trang còn chưa
kịp vẽ lên chân mày của Úc Noãn Tâm thì trong gương đã phản chiếu ra gương mặt
giận dữ bất mãn của An Nhã.
"Úc Noãn Tâm, cô có ý gì? Cô cho rằng tôi cố ý sao?
Thương tích của cô là do cô tạo thành, liên quan gì đến tôi?"
Chân mày Úc Noãn Tâm nhíu lại một cái, trong lòng có chút
phiền chán.
"Ê, An Nhã, cô còn không chịu để yên sao? Úc tỷ đã
không tính toán với cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Vừa rồi rốt cuộc là ai cố
ý trong lòng mọi người đều hiểu rõ, cô đừng quá đáng!" Trợ lý Đào Ny quăng
hộp phấn trong tay xuống, chống nạnh trừng mắt nhìn An Nhã quát lớn.
An Nhã vòng tay trước ngực, ánh mắt khinh thường đảo qua Úc
Noãn Tâm trong gương, lạnh lùng nói: "Thật không phải là một trợ lý bình
thường, Đào Ny, cô cho rằng chủ nhân mà cô đang hầu hạ là cái gì? Còn chưa đạt
được ảnh hậu đã ở đây làm ra vẻ đàn chị? Giả bộ rộng lượng ở trước mặt tôi? Thật
là tức cười! Cũng đúng thôi, chủ nhân của cô có chỗ dựa vững chắc là Hoắc Thiên
Kình mà, đương nhiên mọi việc đều thuận lợi rồi, nhưng nói lại cũng thật là đê
tiện, vì để có thể ngồi lên vị trí đó, dĩ nhiên bức Ngu Ngọc phát điên mà giành
lấy, chủ nhân của cô thật là có bản lĩnh, An Nhã tôi tự thấy mình không bằng
nha."
"An Nhã, cô đừng càng nói càng không có chừng mực! Ai
nói Ngu Ngọc là do Úc tỷ bức điên? Cô không bằng không chứng dựa vào cái gì mà
nói vậy?" Đào Ny tức giận bất bình.
"Đào Ny!"
Úc Noãn Tâm mở miệng ngắt lời của nàng, sau đó ánh mắt lơ
đãng nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt của Đào Ny trong gương, thản nhiên nói:
"Nếu như cô vì chuyện đánh rơi cà phê vừa rồi mà dây dưa không thôi thì thật
xin lỗi, tôi không thể xin lỗi cô, có điều… hiện giờ cô nói những lời phỉ báng
như vậy, có phải nên xin lỗi tôi hay không?"
An Nhã giống như là nghe được một chuyện vô cùng tức cười, lập
tức tiến lên, cười lạnh: "Không phải chứ Úc tỷ? Lẽ nào tôi nói sao rồi
sao? Hiện tại ai cũng biết Ngu Ngọc là bị cô bức điên, là cô dùng sắc đẹp để
khiến cho Hoắc tiên sinh chú ý, nghe nói vì để có thể lập tức nổi tiếng mà cô dồn
không ít công sức lên người Hoắc tiên sinh, kết quả là cô thực sự thành công,
hiện tại có ai không biết danh tiếng của Úc Noãn Tâm cô? Nhưng tôi cũng rất hiếu
kỳ, theo lý mà nói thì Tả tiên sinh và Hoắc tiên sinh thực lực tương đương
nhau, cô hoàn toàn có thể bắt cá hai tay mà, dựa vào thực lực của cô hoàn toàn
có thể nắm trong tay hai người đàn ông này, cần gì phải tuyển ra một người
đây?"
"An Nhã, đủ rồi đó…"
"Xin lỗi đi!"
Giọng của Úc Noãn Tâm cũng bắt đầu lạnh dần, ngay cả ánh mắt
vẫn luôn đạm mạc cũng lộ vẻ lạnh lẽo, giống như là có một tia sắc bén từ trong
người nàng bắn ra khiến cho An Nhã không khỏi ngẩn ra.
"Cô, cô nói cái gì?"
"Tôi muốn cô xin lỗi vì những lời mình vừa nói!"
Úc Noãn Tâm lập lại một lần nữa.
An Nhã khịt mũi cười: "Muốn tôi xin lỗi cô? Cô không có
vấn đề đó chứ? Tôi gọi cô một tiếng Úc tỷ là vì nể cô là tiền bối, không phải
cô thật sự cho rằng tôi sẽ cung kính với cô đó chứ? Hiện tại ở trong này ai mà
chẳng biết thủ đoạn của Úc Noãn Tâm cô có bao nhiêu cao minh, ngay cả Hoắc tiên
sinh cũng bị cô mê hoặc đến lú lẫn rồi, ngay cả hôn ước cũng hủy bỏ, tôi thấy
cô cũng đừng đắc ý như vậy, cô cho là mình có thể oai phong được bao lâu? Nói
không chừng cuối cùng ngay cả kết cục của Ngu Ngọc cũng không bằng đó, nói trắng
ra cô không phải là một dâm phụ bị đàn ông bao dưỡng sao? Còn không biết thẹn
mà đứng trước mặt tôi…"
"Chát…"
Tiếng một cái tát lanh lảnh vang lên trong không khí, động
tác đột ngột khiến lời nói của An Nhã bỗng im bặt…
Thợ hóa trang đang giơ chì kẻ mày đứng ở đó, ngẩn cả người…
Khuôn mặt vốn đang tức giận của Đào Ny cũng giật mình, trợn
to mắt, há hốc mồm ngơ ngác nhìn Úc Noãn Tâm.
Mà An Nhã…
Sớm đã kinh ngạc trợn to mắt, vô thức che mặt, không thể tin
nổi nhìn cô gái trước mặt, một lúc sau mới phản ứng lại, sau một phút, cô ta bỗng
nhiên giơ tay lên chuẩn bị hung hăng tát trở lại…
"Á…" Đào Ny vô thức hét lớn một tiếng, không đợi
âm thanh của nàng thét ra hết liền thấy bàn tay vung lên của An Nhã bị Úc Noãn
Tâm nhanh nhẹn bắt lấy, ngay sau đó…
"Chát…" Úc Noãn Tâm lại đánh một tát nữa, lần này
là hung hăng đánh vào má trái của An Nhã…
Lập tức cả khuôn mặt của An Nhã đều trở nên sưng đỏ, cực kỳ
khó coi.
"Cô, cô…" An Nhã chưa từng chịu uất ức như vậy,
tuy nói là người mới vào nghề nhưng gia thế hiển hách như cô ta sớm đã quen được
tiền hô hậu ủng, cho nên trong nhất thời rất tức giận, ánh mắt tràn ngập thù hận.
Thợ hóa trang và Đào Ny quả thật ngẩn ra, kỳ thực không
riêng gì bọn họ, ngay cả Ôn Dương và Tiêu Minh Hi vừa đẩy cửa đi vào cũng sửng
sốt phải dừng bước.
Bọn họ biết Úc Noãn Tâm lâu như vậy, cho tới giờ chưa từng
thấy nàng tức giận đến thế, trong giới giải trí nàng có tiếng là tính tình rất