g đối diện,
sau cùng lên tiếng hỏi bằng giọng rất trầm: “Rốt cuộc là vì sao vậy?”
Cô ngẩng đầu lên nhìn
anh, ì trời rất tối nên hầu như chẳng nhìn thấy gì. Ánh mắt cô lướt nhanh qua
đường nét của khuôn mặt, rồi nheo lại, dường như có phần ngạc nhiên và hơi
hoang mang.
Anh thức dậy để rót nước
cho cô, mỗi một ần khi cô gặp ác mộng anh đều ôm chặt lấy cô. Hành động quan
tâm tỉ mỉ ấy, nếu xảy ra ở bất kỳ một người đàn ông nào, có lẽ sẽ không khiến
người ta thấy ngạc nhiên đến vậy.
Nhưng lúc này, lại xảy
ra ở chính con người anh.
Cô không biết anh có làm
như thế với những người con gái khác hay không, cũng giống như việc bây giờ cô
không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào.
Vì thế, mặc dù trong
lòng đang trào dâng những cảm xúc lẫn lộn như gió bão, nhưng trước khi mọi sự
chưa được làm sáng tỏ thì cô vẫn lựa chọn im lặng.
Cô quay người đặt ly
nước lên tủ đầu giường, rồi bình thản nằm xuống, nhắm mắt lại nói : “Không sao
đâu”, mặc dù trong lòng không hy vọng rằng anh cũng sẽ tin như vậy, chỉ là vì
cô đang chờ một đáp án, mà điều cần thiết nhất bây giờ là vấn đề thời gian.
Nhưng, Phương Thần không
ngờ được rằng, chỉ sau gần mười tiếng đồng hồ, cô đã có được thông tin mà cô
cần.
Thời gian chờ đợi không
dài, thậm chí cô còn cảm thấy là quá nhanh, Tô Đông đã có thể đưa đến cho cô
câu trả lời nhanh chóng, khiến cô dường như còn chưa kịp chuẩn bị xong.
Sau khi ngắt điện thoại,
Phương Thần đứng im tại chỗ trong mấy giây, rồi quay ngoắt người bước nhanh về
một hướng.
Đi dọc theo hành lang
dài, những bước chân mỗi lúc một lún xuống tấm thảm màu đỏ sẫm, những bước chân
mỗi lúc một dồn dập của cô đã khiến cho các đồng nghiệp phải chú ý.
“Sao thế, Tiểu Phương?”,
một người nào đó hỏi.
Phương Thần không trả
lời mà chỉ lắc đầu, rồi lại càng bước đi nhanh hơn.
>Cuối cùng khi dừng
lại trước nhà vệ sinh ở cuối hành lang, cô đẩy mạnh cửa, tay bám vào bồn rửa và
bắt đầu nôn.
Hai ngày nay hầu như cô
chẳng ăn uống gì, vì thế mặc dù ruột gan quặn thắt lên nhưng cũng chỉ là nôn
khan mà thôi. Cổ họng co thắt lại hết lần này đến lần khác, những ngón tay bám
trên bệ vì dùng sức quá mạnh khiến cho các đốt tay trắng bệch ra, trong miệng
hình như có cả vị đắng của dịch mật.
Thế nhưng vẫn chẳng nôn
được gì, ngực như bị thứ gì đó đè chặt lên, muốn nôn mà không sao nôn được, như
thể có một vật mang đầy gai nọn và cứng, đang tồn tại ở trong bộ phận mềm yếu
nhất của cơ thể, những cơn đau âm ỉ dồn đến từ khắp mọi nơi không có chỗ nào là
không đau, rồi lan đến lục phủ ngũ tạng, cuối cùng ngay cả hơi thở cũng trở nên
khó khăn.
Vài đồng nghiệp vội chạy
theo để xem tình hình, Phương Thần không biết đó là ai, chỉ cảm thấy có bàn tay
nào đó vỗ khẽ lên lưng cô. Những lời hỏi han đầy vẻ quan tâm vang lên phía trên
đầu và đó đều là những âm thanh rất đỗi quen thuộc hằng ngày, nhưng lúc này dù
cố gắng cô cũng chỉ có thể phân biệt được là những người nào đang đứng đó.
Dòng nước tuôn ra từ vòi
rửa xen lẫn trong tiếng xối xả, cố gắng lắm cơn buồn nôn mới tạm lắng xuống để
cô kịp lấy lại hơi thở, rồi khẽ lắc đầu: “Mình không sao đâu…”, mặc dù lúc đó
cô vẫn thấy vô cùng khó chịu, ngẩng đầu lên nhìn vào gương mới thấy nước mắt
nước mũi chảy ròng ròng trên mặt.
Cô sững người.
Thật là xấu hổ, cô nghĩ
thầm, không hiểu rốt cuộc là mình bị sao nữa?
“Có phải là bị ốm
không?”
“Hay là nghỉ sớm rồi đến
chỗ bác sĩ khám xem sao đi?”
“Có thể là do ăn phải
thức ăn không đảm bảo chất lượng đây mà, ở chỗ mình có thuốc đấy…”
Nếu là lúc bình thường,
Phương Thần sẽ nở một nụ cười nhã nhặn, rồi sau đó khéo léo từ chối lòng tốt
của mọi người. Nhưng lúc này, ngay cả động tác nhếch mép cô cũng không làm nổi,
bởi cô thấy thực sự rất mệt.
Trong ngực vẫn âm ỉ dội
lên những cơn đau lạ lung, Phương Thần nhắm mắt lại, ngoài sắc mặt trắng bệch
ra, vẻ mặt cô vẫn rất bình tĩnh, ngay cả đôi mày cũng dần dần giãn ra.
“Không sao thật mà.” Cô
giải thích với tất cả đồng nghiệp đang quan tâm đến mình: “Mình bị đau dạ dày
vẫn chưa khỏi hẳn.”
Vì thời gian làm việc
không còn nhiều, nên trước sự khuyên can của đồng nghiệp, sau khi ra khỏi nhà
vệ sinh, Phương Thần thu dọn qua loa đồ đạc rồi ra về.
A Thiên vẫn chưa lái xe
đến.
Tác phong của các thuộc
hạ của Hàn Duệ rất thống nhất, riêng việc nắm chắc thời gian từ trước đến nay
chưa bao giờ xảy ra sai sót, vì thế mỗi lần Phương Thần bước xuống bậc thềm của
cơ quan đều nhìn thấy A Thiên lái xe chầm chậm chạy tới từ một chỗ cách đó
không xa, rồi sau đó dừng hẳn trước mặt cô, không sớm hơn cũng không muộn hơn,
không bao giờ lãng phí thời gian dù chỉ là chút ít.
Hôm nay, sau khi rời
khỏi cơ quan, Phương Thần đến thẳng ga tàu điện gần đó, rồi mua loại vé ba tệ
cho năm ga, sau đó đi dạo một vòng quanh trung tâm thương mại lớn nhất thành
phố.
So với những thú vui
tiêu khiển như đi ăn uống, xem phim,… Phương Thần luôn thích đi dạo qua các khu
mua sắm. Cô mua đồ rất nhanh, những bộ quần áo mà cô đã muốn mua phần nhiều
không cần thử mà mua ngay và thanh toán lu