cho rằng cô ấy không tốt
đâu? Đúng là sau lần này tao phải nhìn cô ấy bằng con mắt khác thật! Mày nói
xem, các cô gái bình thường gặp phải tình huống ấy, chắc chắn đã té xỉu vì sợ
hãi rồi, đúng không?”.
Tạ Thiếu Vĩ “ừ” một
tiếng, rồi quay sang nửa đùa nửa thật với A Thanh: “Tên lỏi này cũng hiểu
chuyện thật đấy. Có phải là kiểm tra xong rồi lập tức đi ra ngoài hay không?”.
A Thanh nhướng mày,
nhếch mép cười: “Đại ca đã chờ ở trong đó lâu như vậy, nên tôi không dám làm
nhỡ thời gian của đại ca”.
Tạ Thiếu Vĩ không nói
gì, còn Tiền Quân thì đột nhiên tỏ vẻ ngạc nhiên, hạ giọng nói một câu: “Lần
này chắc không phải đại ca thật lòng đấy chứ?”.
A Thanh nghe thấy bất
giác khẽ ho một tiếng, không bày tỏ ý kiến một cách rất thông minh. Tiền Quân
không thèm để ý đến anh ta, đưa chân ra giập tắt điếu thuốc, tặc lưỡi mấy
tiếng: “Tao trong đó mười mấy tiếng đồng hồ thì không nói làm gì, Tạ, lúc đầu
đại ca nói gì, chắc mày không phải là không nghe thấy…”.
Khi Tạ Thiếu Vĩ mang
theo các huynh đệ hoàn thành xong nhiệm vụ một cách thuận lợi và chạy tới nơi,
thì toàn bộ cục diện đã được khống chế.
Đối phương kẻ bị thương,
kẻ thì bỏ mạng, còn chiến trường tứ phía đều là vết đạn lỗ chỗ, vỏ đạn rơi vãi
đầy trên sàn nhà.
Tạ Thiếu Vĩ thấy Phương
Thần dường như đã mất hết sức sống đang ở trong lòng Hàn Duệ, trong lòng chợt
lạnh hẳn đi, đang định bước nhanh tới, thì nghe thấy Hàn Duệ lên tiếng: “…
Không được để một tên nào còn sống sót!”. Giọng nói ấy được phát ra từ một góc
tối cách đó không xa, chứa đầy vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, như thể chìm trong băng
đá.
Tiền Quân đứng bên cạnh
nhận được mệnh lệnh, sắc mặt hơi thay đổi - điều này không đúng với kế hoạch đã
thảo luận trước đó. Theo lý, dù thế nào thì cũng phải để lại vài tên để làm
chứng chỉ ra kẻ lên kế hoạch đứng đằng sau. Và cũng có như thế mới có thể tạo
ra được nguyên nhân dẫn đến sự việc cho mọi hành động mà Tạ Thiếu Vĩ làm ở đầu
kia của thành phố vào hai tiếng đồng hồ trước đó.
Tiền Quân bèn lên tiếng
ngăn cản theo phản xạ, nhưng Hàn Duệ đã sa sầm mặt lại và đứng dậy, bầu không
khí xung quanh dường như cũng bị bao bọc trong sức nóng của cơn thịnh nộ. Hàn
Duệ làm như không nghe thấy bất cứ thứ gì, mà chỉ cúi đầu xuống nhìn Phương
Thần rồi bế cô đi qua đám đông sải bước ra ngoài.
Cảnh tượng ấy hầu như
khiến cho tất cả anh em có mặt ở đó đều ngây người ra, cuối cùng chỉ có Tạ
Thiếu Vĩ là nhanh chóng làm chủ tình huống, quyết định để lại hai kẻ bị thương
nhẹ, rồi sai người tạm thời trông coi cẩn thận.
Bởi vì Tạ Thiếu Vĩ biết,
cuối cùng Hàn Duệ cũng sẽ hối hận.
Trong giây phút đi ngang
qua nhau, khoảng cách giữa hai người rất gần, Tạ Thiếu Vĩ thấy rất rõ ánh mắt
của Hàn Duệ, thì ra điều mà Tạ Thiếu Vĩ dự đoán đã đúng.
Ánh nắng đầu tiên lọt
qua kẽ rừng, khiến cho ánh nắng rơi trên cửa sổ như những mảnh vàng rực rỡ.
“Thời gian thật là tốt.”
Tạ Thiếu Vĩ đẩy cặp kính trên sống mũi, cười và nói: “Hôm nay cảm thấy thế
nào?”.
“Cũng được. Cảm ơn anh
đã quan tâm đến tôi ngay sáng sớm thế này.”
“Đây là điều nên làm
mà.”
“Phải xuất phát bây giờ
à? Vậy hãy cho tôi một chút thời gian chuẩn bị”, Phương Thần vừa nói vừa ngồi
dậy.
Trước đó vì không tiện di chuyển, nên cô
tạm thời phải nghỉ ngơi điều trị mấy ngày trong ngôi nhà gỗ. Điều may mắn là
vết thương không quá sâu, lại được xử lý kịp thời, chính xác, sau khi trải qua
mấy lần sốt nhẹ không thể tránh khỏi, kết quả hồi phục rất tốt.
Tối hôm trước khi A
Thanh đến thay băng cho cô, đã khen rằng sức khỏe của cô rất tốt.
“Hồi còn nhỏ tôi tương
đối nghịch ngợm”, lúc ấy Phương Thần đã giải thích như vậy.
A Thanh có vẻ hơi ngạc
nhiên: “Ồ? Thế mà tôi lại không nhận thấy thế.”
Phương Thần ngây người
một lát, rồi sau đó mỉm cười không nói gì nữa.
Đến khi Phương Thần thu
dọn xong đồ đạc và bước ra, thì đã thấy mọi người chuẩn bị xong hết rồi.
Kể từ sau khi xảy ra sự
cố ngoài ý muốn, mặc dù ngôi nhà nhìn qua thì thấy bị hủy hoại tan tành, nhưng
thực ra nó lại trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, bởi vì từ trong ra ngoài lúc
nào cũng có người, việc bảo vệ được tiến hành rất nghiêm ngặt, đến một con muỗi
e cũng khó mà lọt qua.
Nhưng dù sao thì không
gian trong đó cũng chật hẹp, đến lúc này Phương Thần vẫn không hiểu, buổi tối
những người đột nhiên xuất hiện thêm ấy sẽ ngủ ở đâu?
Năm, sáu chiếc xe lần
lượt khởi động, Hàn Duệ đứng ở cửa, vươn một cánh tay về phía cô. Cô ngẩng lên
nhìn anh, khuôn mặt đang ở vị trí ngược sáng ấy vẫn thấy rất rõ, đôi mắt đen
sâu thẳm, giống như lưỡi kiếm phải cố giấu đi vẻ sắc nhọn, dù vậy vẫn không che
nổi ánh sáng vốn có của nó.
Dường như kể từ sau buổi
tối hôm ấy, anh đã lấy lại vẻ lãnh đạm, mặc dù người trước kẻ sau luôn giữ vẻ
trầm mặc, ít lời.
Anh vốn là một người đàn
ông lạnh lùng và kiêu ngạo, có một cuộc sống mà người bình thường khó lòng nếm
trải, lại thêm quyền lực, địa vị mà người thường không thể có được.
Nhưng hôm ấy là một
ngoại lệ và là một ngoại lệ hết sức đặc biệt. Anh đã để lộ vẻ mệt mỏi và ủ rũ
trước mặt cô, thậ
