: “Sao thế?”
“Không có gì.” A Thanh
đứng thẳng dậy, thu dọn bông băng và dao kéo, nói: “Sáng sớm mai tôi lại tới
khám cho cô”.
Lúc đó Phương Thần mới
nhận ra rằng đang là buổi tối, không làm phiền đến việc nghỉ ngơi của cô, nên
trước khi đi A Thanh không quên tắt công tắc của chiếc đèn trên đầu.
Phương Thần khẽ nhắm mắt
lại, gần chỗ vết thương đau bỏng rát, còn trong chỗ sâu nhất của vết thương thì
lại như lạnh đến thấu xương, xuyên thấu vào tủy, cảm giác ấy rất lạ, ở một mức
độ nào đó rất trùng hợp với giấc mơ ấy.
Cô lặng lẽ nằm nghỉ một
lúc, rồi sau đó lấy sức thử cử động. Nhưng khi cô vừa thực hiện ý định đó thì
nghe thấy một giọng rất bình tĩnh vọng lên từ một góc trong căn phòng: “Không
được cử động”.
Giọng nói vang lên bất
ngờ khiến cô giật nẩy mình, cô vội mở to mắt ra.
Nhìn theo hướng phát ra
giọng nói, lúc ấy cô mới nhận ra sự có mặt của một người khác trong phòng!
Hàn Duệ im lặng đứng bên
cửa sổ, thân hình dong dỏng được chiếu sáng bởi ánh đèn thưa thớt, tạo thành
một cái bóng rất mờ nhạt. Kính cửa sổ phía sau lưng không biết đã biến đi đâu
mất, vì thế gió cứ mặc sức thổi vào làm bay mái tóc và vạt áo của anh.
Nếu không phải vì anh
bất ngờ lên tiếng thì có lẽ cô cũng sẽ không thể phát hiện ra anh một cách
nhanh chóng như vậy. Phương Thần cố gắng nhìn anh với ánh mắt mệt mỏi sau khi
bị thương, chỉ cảm thấy dường như một lần nữa anh lại hòa mình vào bóng tối
mênh mông.
Anh đã đứng ở đó trong
bao lâu rồi? Vì sao trước đó A Thanh không hề nói gì với cô?
Hèn nào trước đó giữa
lúc mê mê tỉnh tỉnh, cô luôn cảm thấy có một đôi mắt chăm chú nhìn mình từ bên
cạnh. Không biết người ấy có phải là anh không?
Trong lòng có muôn vàn
điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng cô chỉ thốt ra: “Mấy giờ rồi?”.
Song, thực ra lúc này
thời gian đối với cô không có bất cứ ý nghĩa nào, nhưng Hàn Duệ vẫn giơ tay xem
đồng hồ và trả lời cô: “Mười hai rưỡi”.
“Vậy sao anh không đi
ngủ đi?”
>Điều đó không liên
quan gì đến em.” Hàn Duệ vẫn không thay đổi tư thế đứng, đến cả giọng nói cũng
bình tĩnh như thường, nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt chăm chú nhìn thẳng của anh
mang vẻ hơi khó hiểu, thậm chí còn cả cảm giác cháy rực lạ thường. Anh nói:
“Hôm nay em quá nhiều chuyện rồi”.
Cô hơi ngẩn người ra,
sau đó mới cười, đáp: “Em cứ tưởng người bị thương thì có được một chút đặc
quyền”.
Hàn Duệ hơi dừng lại,
rồi mới nói bằng giọng trầm trầm: “Vì thế nên em mới chủ động xông ra để cho
đạn găm vào mình sao?”
Từng chữ, từng chữ rất
rành rọt, Phương Thần lờ mờ cảm thấy chút giận dữ trong giọng nói ấy.
Cũng không biết do thấy
mệt hay là vi cố ý nặn ra nụ cười. Cô chớp chớp mắt, nụ cười trên đôi môi lại
càng nhợt nhạt. Cô nhớ anh đã từng cười nhạo em là tinh thần chính nghĩa rất
mạnh không? Trong tình huống ấy, có lẽ chính nó đã thôi thúc em hành động đấy”.
Cô dừng một lát, mặt trắng bệch, thở hổn hển, rồi mới nói tiếp: “Huống hồ, em
chỉ muốn đẩy anh ra, chứ hoàn toàn không muốn trở thành bia đỡ đạn. Đáng trách
là động tác hơi chậm, bây giờ như thế này, em cũng đã thấy hối hận lắm rồi”.
Nói xong cô mím chặt
môi, lưng dội lên cơn đau giật giật, xem ra nói nhiều trong một lần là một hành
động rất không thông minh, để bây giờ phải nín thở mới có thẻ kìm được tiếng
rên sắp buột ra khỏi miệng.
Nhưng cô vẫn cố gắng mở
mắt ra, để có thể nhìn thấy mọi cử chỉ, hành động của người đàn ông đối diện.
Hàn Duệ vẫn không nói
gì, không hiểu anh đang ẩn mình trong bóng tối để suy nghĩ những gì, dường như
anh đang nhìn cô lại như chỉ nhìn một điểm nào đó trên người cô.
Cuối cùng, anh sải bước
đi tới, dừng lại bên giường.
Lúc ấy cô mới nhìn rõ
khuôn mặt anh, trên khuôn mặt ấy đầy vẻ mệt mỏi, râu dưới cằm cũng mọc thành
một đường xanh rì.
Không biết cô đã nhìn
thấy điệu bộ này của anh lúc nào nhỉ? Trong lòng cô dâng lên rất nhiều suy
nghĩ, nhưng lúc đó chỉ cảm thấy trái tim hơi run rẩy, nhìn vào đôi mắt anh, cảm
giác căng thẳng chợt xuất hiện, dần dần hình thành một n sợ hãi và bất an mơ
hồ.
“Ngủ sớm đi”, anh chỉ
nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm không nói thêm gì, quay người rời khỏi phòng.
Khi A Thanh xách hòm cứu
thương đi ra, thấy Tiền Quân đứng nói chuyện với Tạ Thiếu Vĩ ở cửa. Đặt đồ nghề
kiếm cơm xuống, A Thanh bước nhanh đến rồi thò tay vào túi quần của Tiền Quân,
móc bao thuốc ra, châm cho mình một điếu thuốc, rít một hơi thật dài và nhả
khói.
“Tỉnh lại chưa?”, Tạ
Thiếu Vĩ hỏi.
A Thanh gật đầu: “Vừa
mới tỉnh dậy, nhưng trạng thái tinh thần rất tốt, tư duy rất mạch lạc”.
“Thế thì đại ca yên tâm
rồi.” Vừa nói Tiền Quân vừa ngó về phía phòng ngủ. “Theo đại ca đã rất nhiều
năm, nhưng đã khi nào thấy đại ca căng thẳng như thế đâu? Xem ra, cô gái này
quả không hề đơn giản”.
“Tất nhiên là không đơn
giản rồi. Nếu không phải là cô ấy, thì không biết lúc này người nằm trong kia
sẽ là ai đâu!” Tạ Thiếu Vĩ đứng dựa vào khung cửa, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời
đêm cao thẳm, nói bằng giọng nghiêm túc hiếm thấy.
Tiền Quân mân mê nửa
điếu thuốc lá trong tay, khẽ cười: “Tao có nói câu nào