vậy ngay cả
người bên cạnh cũng không nghe rõ.
Ngay lập tức Thương lão
đại dừng ngay lại.
Ông ta quay đầu nhìn,
chỉ kịp thấy một dáng người mảnh mai khuất sau chỗ rẽ cuối hành lang.
“Mày! Chạy theo xem có
chuyện gì!” Cân nhắc một chút Thương lão đại hất hàm về phía gã trai để đầu
đinh, đôi mắt ranh mãnh nheo lại như đang suy nghĩ điều gì sau làn khói tỏa ra
từ điếu xì gà: “… Này, người vừa rồi đi cùng với cô ta có phải đàn ông không?”.
“Đúng thế. Hình như là
một tay phục vụ.” Thực ra, gã trai này hiểu đã hiểu rõ ý tứ của Thương lão đại,
hơn nữa bọn họ cũng đã nghe rõ tiếng gọi giật giọng bảo Cận Vĩ đứng lại của
Phương Thần.
Nhưng phải nhận nhiệm vụ
này, gã trai không thể không do dự: “Anh… anh Hàn liệu có ở đây không?”.
“Sợ mẹ gì nó!”, Thương
lão đại trừng mắt, “Còn không mau biến đi theo dõi nó cho tao à?”.
Cánh cửa an toàn bị đóng
“sầm” một cái, cuối cùng thì Cận Vĩ cũng đứng lại ở góc chân cầu thang, vênh
mặt lên, nói với vẻ giận dữ: “Chị còn theo em đến bao giờ?”. Cận Vĩ nói trong
hơi thở gấp gáp và điều này càng làm cho giọng của Phương Thần như từ tốn hơn:
“Cho đến khi nào em nói rõ về chuyện này thì thôi”.
“Chẳng có chuyện gì để
nói cả”, Cận Vĩ quay mặt đi.
“Vậy, bộ quần áo em đang
mặc trên người là gì vậy?”, Phương Thần chau mày, mọi người lo cuống lên tìm
cậu ta mãi, thế mà cậu ta lại trốn đến nơi này.
Hai người đứng cách nhau
chưa đầy một métCận Vĩ đã bị dồn đến góc tường, vẻ mặt mỗi lúc một nhăn nhó,
mắt luôn tránh cái nhìn của Phương Thần. Một hồi lâu mới nói: “Em không học
nữa!”.
“Em nói gì?”, Phương
Thần ngạc nhiên tới mới gần như lạc cả giọng.
“Em nói… em không muốn
đi học nữa”. Giọng nói mới vỡ của cậu thiếu niên đang độ tuổi lớn đột nhiên to
hẳn lên, dội cả một góc cầu thang, rồi tiếp tục với vẻ vừa bất cần vừa cầu xin:
“Chị Phương, chị có thể thôi quan tâm đến em được không!”.
______________________________________
1. KTV: Karaoke vi tính.
Ít nhất thì lúc này cậu
ta cũng còn biết gọi cô bằng chị... nhưng, càng như vậy càng khiến cho Phương
Thần thêm tức giận.
Phương Thần tiến sát đến
bên Cận Vĩ một bước, nhìn chăm chăm vào khuôn mặt non nớt và trắng bệch ấy: “Em
nói là em đã trốn học? Sau đó thì làm việc ở nơi như thế này?”. Giọng của cô
mỗi lúc một lạnh lùng, vẻ mặt của cô cũng như vậy. Cô hỏi với vẻ không thể tin
nổi: “Viện trưởng Trương đã nuôi em lớn bằng
ngần này, chị em cũng phải vất vả biết bao nhiêu. Không lẽ những việc làm của
họ là để đến một ngày em quỳ ở đây rót rượu phục vụ người khác?”.
“Đừng nhắc đến chị ấy
nữa!”, đột nhiên Cận Vĩ ngẩng đầu lên.
Trước đó cậu không hề
nhìn Phương Thần, đúng hơn là không dám nhìn cô, nhưng lúc này cậu ngước mắt
lên, đôi mắt đỏ ngầu như máu, khiến Phương Thần sững sờ.
“ười đã chết rồi, nhắc
đến chị ấy mà làm gì!”
Cận Vĩ nắm chặt tay, móng
tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cậu không hề cảm thấy đau. Đúng ra, ngay từ
giây phút nhìn thấy xác của Cận Tuệ, dường như cậu đã mất hết mọi cảm giác,
không biết thế nào là nóng lạnh, thậm chí mấy ngày liền cậu không phân biệt nổi
lúc nào là đêm, lúc nào là ngày.
Nhưng cậu không chịu
thừa nhận rằng thế giới của mình đã sụp đổ.
Một người chị chết vì sử
dụng ma túy quá liều, một người chị mà lúc sống đã từng kiếm tiền bằng cái nghề
ấy, chỉ cần nghĩ tới thôi là cậu đã thấy ghê sợ.
Thân thể trẻ trung và
nhợt nhạt của Cận Tuệ nằm trên bàn khiến cậu có cảm giác trời đất bỗng dưng lộn
nhào.
Hai chị em đã cùng lớn
lên từ nhỏ, cùng dựa vào nhau, nhưng bây giờ nghe nhắc đến cái tên người ấy tự
nhiên cậu thấy sao mà xa lạ.
Vì thế cậu cố gắng ngăn
không cho mình nghĩ đến.
Cậu đã tưởng rằng làm
như thế có thể giả vờ như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Tiếng gầm lên của Cận Vĩ
dường như cũng làm cho Phương Thần trấn tĩnh hơn. Đưa đôi mắt trong sáng nhìn
vào khuôn mặt có phần ngượng ngùng của cậu bé, dừng một lát cô mói nói: “Rốt
cuộc thì em đang muốn trừng phạt ai vậy?”. Giọng cô dần mềm lại, không hoàn
toàn là dịu dàng, nhưng lại có một tác dụng trấn an kỳ lạ.
Cận Vĩ không trả lời.
“Hay là em sợ không có
chi phí học đại học?” Đột nhiên Phương Thần đổi giọng, giọng cô mềm như nước,
“Tiền học phí và sinh hoạt phí em không phải lo, chỉ cần em…”.
“Không phải là chuyện
đó”, Cận Vĩ cắt ngang lời của Phượng Thần, rồi nói với giọng rất cứng nhắc “Em
không thể nào học được. Chị nghĩ rằng chuyện đã như ngày hôm nay rồi mà em vẫn
còn tâm trạng để đi học và đi thi ư? Ngồi đó lãng phí thời gian thì chẳng thà
đi kiếm việc gì đó làm. Hơn nữa, dù có học xong đại học cùng vẫn phải đi làm c
“Thế thì sao nào?”
Phương Thần chợt nhớ ra một chuyện: “Hơn nữa, bây giờ em chưa đầy mười tám
tuổi! Giám đốc ở đây đã cho em vào làm việc như thế nào?”.
Cận Vĩ ngây người, tựa
lưng vào tường, hai tay vẫn nắm chặt thành nắm đấm, “Chuyện đó không cần chị
phải quan tâm”.
“Điều đó là điều không
thể. Trừ phi em theo chị về.”
“Em không về đâu.”
“Cận Vĩ!”
“Em không về đâu.” Tuy
cậu nói không to, nhưng giọng nói chứa đầy vẻ cố chấp, nói xong cậu qua