dạo ở
trong đó cả nửa ngày, cuối cùng cũng cảm thấy vô vị.
Trong biệt thự cái gì
cũng có, từ ăn mặc đến đồ dùng chẳng cần phải quan tâm, thế nên đã lâu rồi cô
không đi mua sắm.
Sau cùng cô thuận tay
cầm lên hai bình nước, thấy hàng người dài dằng dặc trước mấy quầy thu ngân
càng làm cho cô cảm thấy chán nản tới cực điểm
Ra khỏi siêu thị, lại
chẳng có nơi nào để đi. Phương Thần cầm túi ngơ ngẩn nhìn màn mưa giăng mắc
khắp trời.
Phía trước có một chiếc
taxi đi tới, dừng lại trước mặt cô, thể hiện rõ vẻ chào mời. Nhưng không đợi cô
bước lên, phía sau có một cánh tay choàng qua vai cô.
Cô không quay đầu lại,
giọng nói trầm thấp xảo quyệt của người đó vang lên bên tai, “Ngoan ngoãn một
chút đi, người đẹp”. Sau lưng bị một vật lạnh giá cứng ngắc chạm vào, một lọn tóc
vàng chóe đập thẳng vào mắt Phương Thần.
“Anh còn sống”, bị uy
hiếp khỏi dòng người rồi nhé vào trong xe, Phương Thần mới có cơ hội lên tiếng.
Hai tay cô bị trói chặt,
chỉ có thể nghiêng đầu nhìn người đàn ông ngoại quốc đang lái xe.
Gương mặt hắn bị một vết
sẹo xấu xí, dữ tợn rất lớn bao phủ, khiến người khác cảm thấy sợ hãi vô cùng.
Chiếc xe Jeep chẳng mới
cũng chẳng cũ nhanh chóng lao ra khỏi bãi đỗ xe, khóe miệng Jonathan co quắp,
cười điên loạn, “Alex không chết, tao và nó đều gặp may cả!”.
Hắn ngừng lại một lát,
ánh mắt sỗ sàng chẳng chút kiêng dè chiếu thẳng vào Phương Thần, cười ác độc
nói: “Có điều hôm nay sẽ không như thế nữa, nó sẽ phải trả giá đắ
Vẻ mặt hiểm ác của hắn
khiến cô sợ hãi.
Trong ngày mưa như thế
này mà hắn phóng xe như điên trên đường cao tốc, vượt qua ngã tư đèn đỏ quẹo
gấp vào con đường phía bên trái, âm thanh do lốp xe ma sát với mặt đường vang
lên chói tai.
Có lẽ do hoảng sợ, dọc
dường Phương Thần không thốt lên tiếng nào. Chỉ cảm thấy dường như hắn rất rành
rẽ khu vực này, chiếc xe rẽ quặt bảy tám lần trên những con đường vừa cũ vừa
mới, cuối cùng dừng lại trước một nhà máy bỏ hoang.
Đây là đâu, cô cũng
chảng rõ. Rất nhanh sau đó cô bị Jonathan thô bạo lôi xuống xe, dẫn vào trong.
Trong ánh sáng yếu ớt,
phải mất một lúc lâu Phương Thần mới nhìn rõ mọi vật bên trong. Cô biết, sau vụ
nổ xảy ra hôm ấy Jonathan vẫn lẩn trốn tại nơi này, trên mặt đất vứt lăn lốc
mấy tờ báo cùng những chai nước khoáng, còn có cả mấy hộp cơm, khắp chốn đều
cho thấy nơi đây có người ở.
Quả nhiên, Jonathan đứng
trước mặt cô, dang hai tay, nhướng mày hỏi: “ Mày thấy nhà của tao thế nào?”.
“ Anh điên rồi”, Phương
Thần bàng hoàng một chút rồi lạnh lùng nó
Dường như Jonathan không
nghe rõ lời cô, chỉ tay ra hiệu, “ Ngoan ngoãn ngồi xuống cho tao”.
Phương Thần nhìn mặt đất
bừa bãi bẩn thỉu, không nói gì, chỉ co chân ngồi xuống.
“ Anh muốn gì?”, cô
ngẩng đầu lên hỏi.
Jonathan hỏi lại: “ Mày
đoán xem?”.
“ Hàn Duệ sẽ không tới
đâu”, cô nói chắc nịch đập tan vọng tưởng của hắn.
Một lát sau, chỉ nghe
thấy bốp một tiếng, âm thanh sắc lạnh vang vọng khắp phòng.
Khóe miệng của cô bỏng
rát, tóc bị túm chặt, cả người nghiêng hẳn về một phía.
“ Mày định lừa tao hả?”,
một tay Jonathan túm chặt lấy tóc Phương Thần, chửi một câu rất thô tục, khuôn
mặt lại lộ ra nụ cười vô cùng dữ tợn, “ Mày nên biết, tao ghét nhất là bị người
khác lừa”.
Phương Thần thử mấp máy
môi, trong miệng lập tức xông lên mùi máu tanh, cô cắn răng định phản kháng,
kết quả là lời nói tiếp theo của Jonathan khiến cô
“ Năm đó Lucy cũng chết
vì lừa tao… mày có muốn kết cục giống nó không?”.
Lục Tịch?
“ Ý mày là gì?”, Phương
Thần cố chịu đau hỏi.
Jonathan cúi đầu áp sát
cô, cho đến khi hai người chỉ cách nhau một khoảng rất nhỏ, đôi mắt xanh của
hắn bắn ra tia nhìn lạnh lẽo tàn nhẫn.
“ Nó không nên phản bội
lại tao, bằng không cũng không đến nỗi mất mạng”, có thể là vì trạng thái tinh
thần đã khủng hoảng điên cuồng đến cực điểm nên hắn mới đem hết sự thật nói ra.
Phương Thần kinh hoàng
không ngừng giãy dụa, xác nhận lại:” Mày đã giết chị ấy?”.
Nhưng Jonathan lại không
trả lời, hắn càng giật tóc cô mạnh hơn, nghiến răng nói:” Nó đã yêu Alex. Không
còn giá trị lợi dụng, giữ lại cũng vô ích”.
Thì ra là hắn! Phương
Thần trừng trừng nhìn khuôn mặt méo mó đáng sợ trước mắt, khẽ run lên nhưng cô
không hề hé răng kêu nửa lời.
Chẳng trách khi cô thử
Hàn Duệ, thậm chí cả thời điểm lật bàửa với anh, anh cũng không hề giải thích
một câu về cái chết của Lục Tịch.
Thì ra không phải là vì
bị nói trúng tim đen, mà là chuyện mình không làm, căn bản anh không muốn biện
giải.
Còn cô lại mù quáng đến
thế đi tin lời nói từ một phía của Jonathan!
Phương Thần không nói
tiếp, nhưng đôi mắt thì trừng trừng nhìn Jonathan.
Đây chính là kẻ đã hại
chết Lục Tịch! Chính hắn đã biến Lục Tịch xinh đẹp như đóa hoa mới nở năm ấy
trở nên khô héo tàn tạ, khiến chị ấy nằm trên chiếc giường cứng ngắt, lạnh
băng, vĩnh viễn không bao giờ có thể nói được nữa.
Có lẽ bị ánh nhìn lạnh
lẽo trong đôi mắt cô công kích, Jonathan tàn bạo nói:” Mày nhìn cái gì?”.
Phương Thần không cử
động, cũng không lên tiếng cứ ngồi lặng yên trên đất nh