một cái gì
đó lồi lên.
Phương Thần khựng lại
trong giây lát, các ngón tay cứ lần theo vết tích thô ráp đó…
Thì ra là một cái sẹo
dài, nàm xiên ngang giữa lưng Hàn Duệ.
Phương Thần sững người
lại, tạm thời từ bỏ ý định kháng cự, bàn tay tiếp tục lần mò trên tấm lưng trần
của Hàn Duệ, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.
Sau đó Phương Thần hoàn
toàn yên lặng.
Nằm trên sofa mềm mại,
Phương Thần mặc cho người đàn ông ấy ôm ấp vuốt ve, chịu đựng sự kích thích
không lấy gì làm dịu dàng của Hàn Duệ.
Phương Thần chỉ thở dài
một cái, mắt của cô cũng từ từ nhắm lại, chỉ có hai tay vẫn bám vào lưng cửa
Hàn Duệ, mười ngón tay cô hơi co lại.
S ngoan ngoãn nghe lời
của Phương Thần như thế dường như chưa từng xảy ra bao giờ. Hàn Duệ đã nhanh
chóng nhận ra sự khác thường này của cô.
Hàn Duệ ngẩng đầu lên và
nhìn thấy khuôn mặt trầm tư nhưng bình thản của Phương Thần.
Cô ấy đang nghĩ gì?
Hơi thở của Hàn Duệ vẫn
nóng hừng hực, do sự dang trào của ham muốn nên ngực anh cứ phập phồng.
Dừng lại, Hàn Duệ đưa
mắt tay khẽ véo lên má Phương Thần rồi nói như ra lệnh: “Mau mở mắt ra”.
Đôi lông mi của Phương
Thần bắt đầu hơi động đậy, một giây sau cô mở mắt ra nhìn Hàn Duệ.
Quả là rất nghe lời.
Phương Thần vẫn không
nói gì, môi cô mấp máy, ánh mắt rất phức tạp.
Lại là biểu hiện chết
tiệt ấy.
Hàn Duệ cảm thấy một
chán động trong lòng, sự ham muốn ngùn ngụt lúc nãy dần dần tan biến.
Hàn Duệ đưa mắt xuống
nhìn chằm chằm vào người con gái gần trong gang tấc.
Đugn1 lúc đó, ánh đèn
của một chiếc xe lướt qua, ánh sáng huyền ảo đó xuyên qua rèm của chiếu trên
mặt Phương Thần, trán cô nhíu lại tạo ra một nếp nhăn rất nhỏ ở ấn đường. Đôi
mắt của Phương Thần lúc này cũng đang nhìn thẳng vào Hàn Duệ, không né tránh,
cũng không lên tiếng, chỉ có hai con ngươi là hơi lóe sáng.
Cô đang cảm thấy rất hổ
thẹn và áy náy.
Hàn Duệ chau mày lại,
anh ghét nhìn biểu hiện ấy của Phương Thần giống như biểu hiện của cô khi ngồi
xổm trước sofa vừa nãy.
Ánh mắt của Phương Thần
dường như đang muốn nói: Là em không phải với anh, cho nên tùy anh muốn làm thế
nào thì làm.
Do đó Phương Thần thôi
không phản kháng, thế nên cô mới cam tâm tình nguyện như thế.
Tuy nhiên, đây là điều
mà Hàn Duệ không muốn.
Thà rằng Phương Thần
mắng chửi hay xua đuổi anh, chứ Hàn Duệ không muốn nhìn thấy bộ dạng cô lúc
này. Bộ dạng ấy vừa là của một con người chấp nhận số phận, không kháng cự, vừa
là vẻ uyển chuyển cầu toàn sao cho xong việc, vì trong lòng Phương Thần rõ ràng
không muốn vậy.
Im lặng chừng nửa phút,
cuối cùng Hàn Duệ rời khỏi
Nằm xuống bên cạnh
Phương Thần, Hàn Duệ liền với lấy cái chăn len trong tủ nhỏ bên tường và trùm
lên cả hai.
Tay đặt lên trán, hơi
thở của Hàn Duệ đã hoàn toàn bình thường trở lại, anh ngước mắt nhìn trần nhà,
nói bằng giọng lạnh nhạt: “Tại sao đột nhiên cô lại thế này?”.
Phương Thần co các ngón
tay lại trong chăn, cảm giác của sự tiếp xúc vừa nãy mãi cũng không sao xua tan
được - nhiều sẹo như vậy chắc Hàn Duệ đau lắm…
Nhắm mắt lại, Phương
Thần trống rỗng nói: “Là em mắc nợ anh”.
Dừng lại một lát, Hàn
Duệ mới thốt ra một tiếng: “hả?”.
“Việc anh bị rơi xuống
biển do vụ nổ là em đã gián tiếp tạo ra”, Phương Thần nghiêng người sang một
bên, quay lưng lại với Hàn Duệ.
Trước đây Hàn Duệ cũng
đã từng hỏi đầu đuôi sự cố đó, nhưng Phương Thhần cũng không biết rốt cuộc đã
xảy ra chuyện gì, trong lúc kể lại cho Hàn Duệ nghe Phương Thần cố tình né
tránh một số chi tiết.
Nhưng lúc này cô không
muốn giấu Hàn Duệ nữa.
Nếu lúc đó không vì
Phương Thần, có lẽ Hàn Duệ không phải chịu sự giày vò trong nhiều tháng nay.
Hàn Duệ vốn có thể từ
khử kẻ thù của mình một cách thuận lợi, tiếp tục sống vui vẻ thoải mái.
Vậy mà bây giờ, hàng
ngày Hàn Duệ phải bỏ ra hai tiếng đồng hồ tập luyện để khôi phục thần kinh bị
tổn thương, trên người thì có không biết bao nhiêu vết sẹo to nhỏ.
Có lẽ, những ngày sau
khi được cứu sống, Hàn Duệ còn phải chịu đau hơn nữa.
Phương Thần nhận ra một
điều là hình như trong lòng cô cũng cảm thấy đau cùng Hàn Duệ giống như chính
cô đang phải chịu đau như anh.
“Sự việc là…”, Phương
Thần kể lại toàn bộ diễn biến sự việc cho Hàn Duệ nghe, tất cả như vừa mới xảy
ra ngày hôm qua. Và một Hàn Duệ đang nằm bên cạnh cô, dường như không phải là
người thực.
Phương Thần định đưa tay
chạm vào người Hàn Duệ, để có thể xác nhận rằng anh vẫn đang sống.
Nhưng những ngón tay của
cô vươn ra đến nửa chừng rồi co lại.
Đợi một lúc không thấy
Hàn Duệ có phản ứng gì, Phương Thần mới quay đầu lại, do dự hỏi: “Anh ngủ rồi
à?”.
Hơi thở của Hàn Duệ vẫn
đều đều, mãi một lúc sau anh mới trả lời một câu nghe rất nặng nề: “Chưa”.
Một lần nữa không khí
lại rơi vào trầm lắng.
Phương Thần thấy hơi khó
ngủ, định đứng dậy ra khỏi ghê. Khi cô vừa động đậy thì Hàn Duệ liền giữ chặt
cô lại.
“Cô đi đâu?”
“Đã muộn rồi, em muốn
lấy một quyển sách để mang về phòng đọc.
“Không được đi.”
Hàn Duệ nắm lấy cánh tay
Phương Thần rồi kéo cô vào trong chăn, vẫn nhắm mắt, Hàn Duệ khẽ nói