A Thiên không nói lại nguyên văn lời của Phương Thần. Cậu chỉ thừa
nhận hành động bám theo đuôi để bảo vệ của mình đã bị Phương Thần phát giác ra,
còn nội dung câu chuyện giữa hai người sau đó thì cậu cân nhắc một hồi rồi lựa
chọn những ý chính và ôn hòa nhất nói lại với Hàn Duệ.
Một tay Hàn Duệ cầm ly
rượu, nghe với vẻ không mấy chú tâm, không tỏ ra ngạc nhiên cũng như bực bội,
ngay cả chau mày cũng không, sau cùng chỉ hỏi bằng giọng lãnh đạm: “Chỉ thế
thôi à?”.
“Đúng, sau đó thì chị ấy
bảo em về”, trong lòng A Thiên không khỏi thấy hồi hộp, lo lắng, đúng như lời
của Phương Thần, cậu là người không giỏi nói dối.
Người đàn ông ngồi chìm
trong chiếc salon bọc nhung màu đen trông có vẻ thanh tú, nhưng hơi mệt mỏi,
vắt hai chân vào nhau, ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn soi vào ly rượu, phản
chiếu lên gò má của anh, tạo thành bóng đen lúc mờ lúc tỏ hai bên sống mũi. Anh
vẫn giữ đôi mắt trong trạng thái nhìn xuống, vẻ mặt lạnh lùng, khi không nói
trông khuôn mặt ấy chẳng khác gì một bức tượng hoàn mỹ thời Hy Lạp cổ đại.
Trong căn phòng VIP tràn
ngập âm nhạc, A Thiên đứng lặng lẽ chờ bên cạnh, hầu như không nhìn thấy, không
biết rốt cuộc là Hàn Duệ đang nghĩ gì. Kể từ khi Phương Thần ra đi, dường như
Hàn Duệ càng trở nên khó hiểu hơn.
Mãi cho tới khi đã uống
hết già nửa số rượu trong ly, Hàn Duệ mới ngẩng đầu dặn dò bằng giọng rất bình
thản: “Không cần để ý đến cô ấy, cậu cứ làm những việc cần làm”. Rồi dường như
đã hình dung ra phản ứng của Phương Thần, Hàn Duệ tiếp tục bổ sung một câu:
“Nếu cô ấy có ý kiến gì khác, bảo cô ấy hãy trực tiếp đến gặp tôi”.
“Em biết rồi”, sau khi
nhận được chỉ thị rõ ràng, A Thiên lập tức gật đầu rồi lùi ra.
Cánh cửa nặng nề khép
lại, người đàn ông thanh tú luôn đeo cặp kính ngồi trong phòng VIP đột nhiên
nói với giọng pha chút cười cợt: “Chúng ta làm như vậy, chưa chắc Phương Thần
đã cảm ơn. Đại ca cũng nhìn vẻ khó xử vừa rồi của A Thiên đấy, em dám chắc cậu
ấy đã bị Phương Thần mắng cho một trận”.
Hàn Duệ khẽ “Ừm” một
tiếng, “Nhưng bây giờ việc có muốn thế hay không đâu có thể do cô ấy quyết
định”.
Vẻ mặt lạnh lùng, giọng
nói bình thản. Tạ Thiếu Vĩ nhìn vẻ ngoài của đại ca mình lúc này mà trong lòng
không nén được tiếng thở dài.
Quan tâm tới một người
không lẽ lại khó khăn đến thế sao? Hay là bình thường Hàn Duệ lạnh lùng tàn
nhẫn quen rồi, nên trong chốc lát chưa thể thay đổi ngay được? Vì thế nên rõ
ràng là lo lắng cho sự an toàn của Phương Thần, nhưng khi nghe những lời nói từ
miệng của Hàn Duệ thì lại thấy rằng nó giống như việc ép buộc một người con gái
phải chấp nhận một việc mà cô ấy không thích.
Tạ Thiếu Vĩ khẽ lắc đầu,
nhưng rồi lập tức nghĩ ngay đến một chuyện khác, nên đổi chủ đề câu chuyện, nói
với vẻ mặt rất nghiêm túc: “Đại ca, anh nói xem, bây giờ cảnh sát đã tìm đến
Phương Thần, như thế liệu có bất lợi đối với chúng ta không?”.
“Có lẽ là không đâu.”
Hàn Duệ nhắm mắt vẻ như muốn ngủ, trên khuôn mặt lạnh lùng của anh không nhìn
thấy bất cứ vẻ bất an và hoài nghi nào. Tạ Thiếu Vĩ cảm thấy ngạc nhiên: “Vì
sao?”.
“Vì cô ấy không phải là
người thích mang lại phiền phức cho mình. Trong chuyện này, bịa ra một lý do
nói dối cảnh sát, phủi sạch mọi mối liên quan, sẽ bớt việc cho cô ấy hơn là
thừa nhận mình đã có mặt trong trận đấu súng ấy.”
“…”
Có lẽ Hàn Duệ hoàn toàn
không ý thức được vẻ khẳng định chắc chắn trong lời nói của mình, còn Tạ Thiếu
Vĩ sau khi nghe xong đã ngây người ra một lúc.
Chỉ có rất ít người biết
được lý do ra đi của Phương Thần, và Tạ Thiếu Vĩ là một trong những người đó.
Tuy nhiên Tạ Thiếu Vĩ lại không cho đó là trở ngại gì lâu dài, bởi theo như
những gì Tạ Thiếu Vĩ hiểu về đại ca của mình, chỉ cần là thứ mà Hàn Duệ muốn có
thì chưa bao giờ anh thất bại.
Huống chi đó chỉ là một
người con gái?
Lần này Tạ Thiếu Vĩ
không cân nhắc nữa, mà nói thẳng những suy nghĩ trong lòng của mình : “Đại ca,
nếu anh thấy thích cô ấy thật, thì tại sao lại không tìm cách đưa cô ấy về?”.
Hàn Duệ bỏ ngoài tai
những lời này của Tạ Thiếu Vĩ, chỉ mở to mắt liếc anh ta một cái, rồi đột ngột
hỏi: “Đã tìm ra vị trí hiện tại của Jonathan chưa?”.
“Đã điều tra rồi ạ, hắn
ta cùng các thuộc hạ đúng là đã tới Trung Quốc, hơn nữa rất có khả năng đã tới
thành phố này”, Tạ Thiếu Vĩ nói, vẻ mặt rất nghiêm túc, tay đẩy chiếc gọng kính
trên sống mũi lên.
Hàn Duệ hừ một tiếng:
“Xem ra, hành trình của tôi phải thay đổi rồi, đến vé bay sang Mỹ cũng không
phải mua nữa”.
“Em đã gọi điện thoại
sang đó hỏi, nghe nói lần này hắn ta không mang theo nhiêu thuộc hạ, có lẽ vì
không muốn đánh động quá lớn tới đại ca. Suy cho cùng thì đây cũng không phải
là địa bàn của hắn, nên nếu hành động thì khả năng hắn ta bị thua là rất lớn.”
“Tôi và hắn sống cùng
nhau mười mấy năm, không ai hiểu rõ tính cách của hắn hơn tôi. Jonathan tuy
không thông minh như những người anh em khác, nhưng lại là người rất có dã tâm.
Làm nghề này, tất nhiên đầu óc rất quan trọng, nhưng nhiều khi thời cơ mới là
quan trọng nhất. Hắn ta là kẻ rất biết