ở Đại Vinh, chỉ trong một đêm diệt
toàn bộ gia tộc tất nhiên không phải chuyện đơn giản, là có người muốn diệt Tô
gia, người làm được việc này tất nhiên phải có quyền lực suy đoán cũng chỉ có
một hai người. Ta lúc đó tuổi còn nhỏ, phụ thân và nương của ta lúc nào cũng
căn dặn phải cẩn thận hành động, cũng nói nếu một ngày họ mất đi, cũng đừng
thương tâm quá, âu cũng là số mệnh vân vân.
Khi Tô gia bị diệt môn, ta tất nhiên hiểu được việc
này không phải ngẫu nhiên mà tất nhiên sẽ xảy ra, người đứng sau màn này, chính
là một người trên vạn người, tiên đế. Về phần tiên đế vì sao phải diệt Tô gia,
nguyên nhân, cũng là do Thẩm Khinh Ngôn nói với ta.
Ta danh nghĩa là Thái hậu vào ngày mùng mười tháng sáu
đó, ta tới Tô phủ tưởng niệm người thân, lúc đó Hoàng đế tâm cơ cũng chưa lớn
như hiện giờ, để cho ta hành động dễ dàng hơn nhiều. Thẩm Khinh Ngôn khi đó nói
với ta, tiên đế không phải là hoàng gia huyết mạch, tiểu Hoàng đế hiện nay tất
nhiên cũng không phải. Nguyên nhân chính là vì Tô gia biết được, cho nên mới bị
hoạ diệt môn.
Khi đó ta hỏi hắn, vì sao hắn biết?
Hắn nhẹ nhàng nới với ta, đêm trước khi Tô gia bị
diệt, phụ thân tới nhờ hắn chăm sóc ta, nếu xảy ra bất trắc, ít nhất cũng giữ
được mạng ta.
Từ lúc đó, ta hiểu ra động cơ tiên đế đưa ta vào cung,
là sợ Tô gia ngoại trừ ta bên ngoài vẫn còn dư đảng, nên đưa ta gần tầm mắt cho
dễ quản lý. Về phần sao lập ta làm Thái hậu, chắc là thấy ta những năm vừa qua
nhu thuận, tiếp tục phòng bị không bằng biến ta thành người nhà. Nếu Hoàng đế
mất ngôi, ta làm Thái hậu cũng bị liên luỵ luôn.
Nhưng Tiên đế đã diệt cả nhà ta, ta làm sao nén giận
cùng người nhà của hắn hưởng vinh hoa phú quý cả đời? Tiên đế muốn phá hư long
mạch Đại Vinh, ta quyết không để hắn thực hiện được. Bình Trữ hoàng thúc là
huyết mạch chính thống, để hắn làm đế vương, cũng coi như là báo xong thù diệt
môn.
Bình Trữ hoàng thúc lúc này mắt lướt qua bụng dưới,
"Thái hậu hỉ mạch này là..."
Ta sờ sờ bụng, nói: "Có vẻ là trò của tên Hoàng
đế."
Đêm mùng mười tháng sáu hôm đó rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì, ta cũng không biết được. Thân thể ta còn trong sạch hay không, ta
cũng không biết. Mà gần đây đúng là có triệu trứng của người mang thai, hỉ mạch
này là thật hay giả, ta cũng không chắc nữa.
Bình Trữ hoàng thúc nhíu mày nói: "Vài năm không
gặp, trò của thằng nhãi Lý Nhân này càng ngày càng nhiều rồi."
Ta nghe Bình Trữ hoàng thúc cứ một câu thằng nhãi lại
một câu thằng nhãi trong lòng lại thấy kinh hãi, cũng may Hoàng đế không ở chỗ
này. Ta thản nhiên nói: "Hoàng đế trưởng thành rồi." Đúng là trưởng
thành rồi, mới dám tính toán ta như thế.
Lúc ta đang nói, cửa phòng gỗ bị đẩy ra, một tiếng nói
rõ ràng như trăng thanh gió mát vang lên—— "Bệ hạ đoán chừng đã hoài nghi
Thái hậu nên gài người bên cạnh."
Ta ngẩng đầu lên nhìn, một khuôn mặt quen thuộc xuất
hiện trước mắt ta, chính là người trong mộng của ta, cũng là một đồng minh mưu
phản —— Đại Vinh Thẩm Tướng Thẩm Khinh Ngôn.
Ta từng hỏi qua Thẩm Khinh Ngôn: "Vì sao muốn
cùng ta mưu phản?"
Hắn lúc ấy trầm mặc một hồi, rồi trả lời: "Thẩm
gia vẫn trung thành với Hoàng gia chân chính."
Bình Trữ hoàng thúc lại nhíu mày nói: "Thẩm Tướng
nói thế là sao?"
Thẩm Khinh Ngôn liếc nhìn ta, rồi nói: "Bệ hạ đơn
giản là muốn mượn chuyện hỉ mạch của Thái hậu làm một hòn đá ném hai con chim,
lập tức thu hồi quyền tham sự triều chính của Thái hậu, lại mượn chuyện này xem
đồng đảng của Thái hậu là ai. Để bảo vệ Thái hậu, nên ta thừa nhận chuyện hỉ
mạch với ta có quan hệ." Hắn dừng lại, "May mà ngày thường Thái hậu
giả bộ có tình ý với ta, nên lúc ta thừa nhận thai nhi là của ta, bệ hạ cũng
không hoài nghi nhiều."
Ta... giả bộ... có tình ý với hắn?
Ta kinh hoàng không thể kinh hoàng hơn được, Thẩm
Khinh Ngôn ơi là Thẩm Khinh Ngôn, rốt cuộc trong mắt ngươi ta chỉ đang... giả
bộ?
Hắn còn ngẩng đầu lên nói với ta: "Lúc ở Phúc
Cung, ta cùng Thái hậu diễn rất thật, bệ hạ chưa từng nghi ngờ."
Ta cười khổ một tiếng, "Đúng vậy, ta cùng Thẩm
Tướng phối hợp không chê vào đâu được."
Thẩm Khinh Ngôn lại nói: "Ninh Hằng vốn là người
của Hoàng đế, nay lại ở bên người Thái hậu, khẳng định là người giám thị."
Lòng ta đắng như Hoàng liên, lúc đang định nói gì đó,
trong bụng như có cái gì phọt lên cổ họng, ta chỉ thấy thật ghê tởm, che ngực
nôn vào chậu đặt sẵn trên đất.
Sau khi nôn xong, lấy khăn ra lau miệng, đã thấy Thẩm
Khinh Ngôn cùng Bình Trữ hoàng thúc vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.
Ta thấy miệng chua xót vô cùng, bước tới cạnh bàn trà
rót một cốc uống cho thanh cổ họng rồi mới thản nhiên nói: "Có vẻ hỉ mạch
này của ta là thật, có lẽ là của Ninh Hằng , cũng có thể là người khác ta không
biết."
Từ những lời Thẩm Khinh Ngôn vừa nói, như vậy có thể
xác định cái thai này không phải là của hắn. Dựa theo ngày Thái y chẩn đoán,
chính là ngày mùng mười tháng sáu hôm đó, nhưng hôm đó một chút ấn tượng ta
cũng không có.
Ta hỏi: "Thẩm Tướng, hôm mùng mười tháng sáu,
ngươi biết có chuyện gì xảy ra không?"
Thẩm Khinh
